MINH THỊ

 

NGƯỜI  QUỐC  GIA ĐẶT QUYỀN LỢI CỦA TỔ QUỐC VÀ DÂN TỘC LÊN BẢN VỊ TỐI THƯỢNG CHỨ KHÔNG TRANH QUYỀN ĐOẠT LỢI CHO CÁ NHÂN, PHE NHÓM, ĐẢNG PHÁI HAY BẦY ĐÀN TÔN GIÁO CỦA MÌNH.

NGƯỜI QUỐC  GIA BẢO VỆ LÃNH THỔ CỦA TIỀN NHẦN, GIỮ GÌN DI SẢN VĂN HÓA DÂN TỘC, ĐÃI LỌC VÀ KẾT HỢP HÀI HÒA VỚI VĂN  MINH VĂN HÓA TOÀN CẦU ĐỂ XÂY DỰNG XÃ HỘI VÀ CON NGƯỜI VIỆT NAM PHÙ HỢP VỚI XU   THẾ TIẾN BỘ CỦA NHÂN LOẠI.

Email: kimau48@yahoo.com or kimau48@gmail.com. Cell: 404-593-4036. Facebook: Kim Âu

 

 

֎ Kim Âu ֎ Chính Nghĩa ֎ Chính Nghĩa

֎Tinh Hoa ֎ Bài Của Kim Âu ֎ Constitution

֎ Đại Kỷ Nguyên ֎ Vietnamese Commandos 

֎ Biệt kích trong giòng lịch sử ֎ Chính Nghĩa Media

֎ Lưu Trữ ֎ Làm Sao ֎ Tìm IP ֎ Computer

֎ Dictionaries ֎ Tác Giả ֎ Mục Lục ֎ Pháp Lý

֎ Tham Khảo ֎ Thời Thế ֎ Văn  Học

 

    ֎ Served  In A Noble Cause

֎ Trò Bịp Cứu Trợ TPB: Cám Ơn Anh

֎ Hiến Chương Liên Hiệp Quốc

֎ Văn Kiện Về Quyền Con Người

֎ Liberal World Order

֎ The Heritage Constitution

֎ The Invisible Government Dan Moot

֎ The Invisible Government David Wise

֎ Montreal Protocol Hand Book

֎ Death Of A Generation

֎ Việt Nam Đệ Nhất Cộng Hòa Toàn Thư

֎ Sự Thật Về Nguyễn Hữu Luyện

֎ Phân Định Chính Tà

֎ Giáo Hội La  Mã:Lịch Sử và Hồ Sơ Tội Ác

֎ Secret Army Secret War ֎ CIA Giải mật

֎ Mật Ước Thành Đô: Trò Bịa Đặt

֎ Hồ Chí Minh Hay Hồ Quang- HCM Toàn Tập

֎ Ngô Đình Diệm Và Chính Nghĩa Dân Tộc

֎ Những Ngày Ở Cạnh Tổng Thống NĐD

֎ Lãnh Hải Việt Nam ở Biển Đông

֎ Sự Thật Về Trận Hoàng Sa

֎ Nhật Tiến: Đặc Công Văn Hóa?

֎ Cám Ơn Anh hay Bám Xương Anh

֎ Chống Cải Danh Ngày Quốc Hận

֎ Trò Đại Bịp: Cứu  Lụt Miền Trung

֎ 8406= VC+VT

֎ Hài Kịch Nhân Quyền

֎ CĐ Người Việt QG Hoa Kỳ

֎ Tội Ác PG Ấn Quang

֎ Âm mưu của Ấn Quang

֎ Vụ Đài VN Hải Ngoại

֎ Mặt Thật Nguyễn Hữu Lễ

֎ Vấn đề Cựu Tù Cải Tạo

֎ Lịch Sử CTNCT

֎ Về Tác Phẩm Vô Ðề

֎ Hồng Y Và Lá Cờ

֎ Trăm Việt Trên Vùng Định Mệnh
֎ Giấc Mơ Lãnh Tụ

֎ Biến Động Miền Trung

֎ Con Đường Đạo

֎ Bút Ký Tôi Phải Sống

֎ Dân Chủ Cuội - Nhân Quyền Bịp

֎ Đặc Công Đỏ Việt Thường

֎ Kháng Chiến Phở Bò

֎ Băng Ðảng Việt Tân

֎ Mặt Trợn Việt Tân

֎ Tù Binh và Hòa Bình

֎ Mộng Bá Vương

֎ Phía Nam Hoành Sơn

֎ Nước Mắt Trước Cơn Mưa

֎ 55 Ngày Chế Độ Sài Gòn Sụp Đổ

    ֎ Drug Smuggling in Vietnam War

    ֎ The Fall of South Vietnam

    ֎ Giờ Thứ 25

    ֎ Economic assistant to South VN 1954- 1975

    ֎ RAND History of Vietnam War era 

 

 

 ֎ LƯU TRỮ BÀI  VỞ THEO THÁNG/NĂM

 

֎07/2008 ֎08/2008 ֎09/2008 ֎10/2008

֎11/2008 ֎11/2008 ֎12/2008 ֎01/2009

֎02/2009 ֎03/2009 ֎04/2009 ֎05/2009

֎06/2009 ֎07/2009 ֎08/2009 ֎09/2009

֎10/2009 ֎11/2009 ֎12/2009 ֎01/2010

֎03/2010 ֎04/2010 ֎05/2010 ֎06/2010

֎07/2010 ֎08/2010 ֎09/2010 ֎10/2010

֎11/2010 ֎12/2010 ֎01/2011 ֎02/2011

֎03/2011 ֎04.2011 ֎05.2011 ֎06.2011

֎07/2011 ֎08/2011 ֎09/2011 ֎10/2011

֎11/2011 ֎12/2011 ֎05/2012 ֎06/2012

֎12/2012 ֎01/2013 ֎12/2013 ֎03/2014

֎09.2014 ֎10.2014 ֎12/2014 ֎03/2015

֎02/2015 ֎02/2015 ֎02/2015 ֎02/2016

֎02/2016 ֎03/2016 ֎07/2016 ֎08/2016

֎09/2016 ֎10/2016 ֎11/2016 ֎12/2016

֎01/2017 ֎02/2017 ֎03/2017 ֎04/2017

֎05/2017 ֎06/2017 ֎07/2017 ֎08/2017

֎09/2017 ֎10/2017 ֎11/2017 ֎12/2017

֎01/2018 ֎02/2018 ֎03/2018 ֎04/2018

֎05/2018 ֎06/2018 ֎07/2018 ֎08/2018

֎09/2018 ֎10/2018 ֎11/2018 ֎12/2018

 

  ֎ Nov/2016. Dec/2016. Jan/2017. Feb/2017. 

  ֎ Mar/2017. Apr/2017. May/ 2017. Jun/2017.

  ֎ Jul/2017. Aug/2017. Sep/2017. Oct/2017.

  ֎ Nov/2017. Dec/2017. Jan/2018. Feb/2018

  ֎ Mar/2018. Apr/2018. May/ 2018. Jun/2018.

  ֎Jul/2018. Aug/2018. Sep/2018. Oct/2018.

  ֎ Nov/2018. Dec/2018.

Trang ChủKim ÂuBáo ChíDịch ThuậtTự ĐiểnThư QuánLưu TrữESPN3Sport TVMusicLotteryDanceSRSB RadioVideos/TVFOX NewsReutersAP NewsWhite HouseLearning Tác PhẩmLịch SửKim ÂuTinh HoaCongressHouseVấn ĐềNVR RadioĐà LạtDiễn ĐànBBC RadioVOA NewsRFA NewsRFISBSTác  GỉaYouTubeFederal RegisterUS Library

 

 

 

 

 

vCNBCvFoxvFoxAtlvOANvCBSvCNNvVTV

vWhiteHouse vNationalArchives vFedReBank

vFed RegistervCongr RecordvHistoryvCBO

vUS GovvCongRecordvC-SPANvCFRvRedState

vVideosLibraryvNationalPriProjectvVergevFee

vJudicialWatchvFRUSvWorldTribunevSlate

vConspiracyvGloPolicyvEnergyvCDPvArchive

vAkdartvInvestorsvDeepStatevScieceDirect

vRealClearPoliticsvZegnetvLawNewsvNYPost

vSourceIntelvIntelnewsvReutervAPvQZvNewAme

vGloSecvGloIntelvGloResearchvGloPolitics

vNatReviewv Hillv DaillyvStateNationvWND

vInfowar vTownHall vCommieblaster vExaminer

vMediaBFCheckvFactReportvPolitiFactvIDEAL

vMediaCheckvFactvSnopesvMediaMatters

vDiplomatvNews Link vNewsweekvSalon

vOpenSecretvSunlightvPol CritiquevEpochTim

vN.W.OrdervIlluminatti NewsvGlobalElite

vNewMaxvCNSvDailyStormvF.PolicyvWhale

vObservevAme ProgressvFaivCityvBus.Insider 

vGuardianvPolitical InsidervLawvMediavAbove

vSourWatchvWikileaksvFederalistvRamussen

vOnline BooksvBreibartvInterceiptvPRWatch

vAmFreePressvPoliticovAtlanticvPBSvWSWS

vN PublicRadiovForeignTradevBrookingsvWTimes

vFASvMilleniumvInvestorsvZeroHedge DailySign

vPropublicavInter InvestigatevIntelligent Media  

vRussia NewsvTass DefensevRussia Militaty

vScien&TechvACLUvVeteranvGateway

vOpen CulturevSyndicatevCapitalvCommodity vCreatevResearchvXinHuav

vNghiên Cứu QTvN.C.Biển ĐôngvTriết Chính Trị

vT.V.QG1vTV.QGvTV PGvBKVNvTVHoa Sen

vCa DaovHVCông DânvHVNGvDấuHiệuThờiĐại

vBảoTàngLSvNghiênCứuLS vNhân Quyền

vThời ĐạivVăn HiếnvSách HiếmvHợp Lưu  

vSức KhỏevVaticanvCatholicvTS KhoaHọc

vKH.TVvĐại Kỷ NguyênvTinh HoavDanh Ngôn

vHoa Vô ƯuvChúngTavEurasia

vNVSeatlevCaliTodayvNVRvPhê BìnhvTrái Chiều

vViệt LuậnvNam ÚcvDĐNgười DânvBuddhism

vTiền PhongvXã LuậnvVTVvHTVvTrí Thức

vDân TrívTuổi TrẻvExpressvTấm GươngvMTG

vLao ĐộngvThanh NiênvTiền PhongvVăn Khoa

vEchovSài GònvLuật KhoavVăn NghệvSOTT

vĐCSvBắc Bộ PhủvNg.TDũngvBa SàmvCafeVN

vVăn Chương ViệtvVăn Hóa HọcvVTCvĐiện Ảnh

vĐiện ẢnhvCục Lưu TrữvSoHavST/HTV

vThống KêvĐiều NgựvVNMvBình DânvPhi Dũng

vViễn ĐôngvNgười ViệtvViệt BáovQuán Văn

vTCCSvViệt ThứcvViệt ListvViệt MỹvXây Dựng

v

 

   

HOÀNG SA - VIỆT NAM THẾ KỶ 21

 

 

Kim Âu

 

 

 

 

Năm 2002, sau ngày 19 tháng Giêng, chúng tôi có viết một bài về việc gìn  giữ  cương vực quốc gia; bảo vệ lãnh thổ, lãnh hải và những di sản của tiền nhân là chính nghĩa của dân tộc và trách nhiệm của tất cả những người mang trong huyết quản giòng máu Lạc Hồng. Bài viết đăng trên tuần báo Chính Nghĩa (Atlanta) đề cập đến trận hải chiến Hoàng Sa năm 1974 với một tâm trạng mến mộ, khâm phục chiến công của quân chủng Hải Quân như sau:

Năm 1974, dựa trên nền tảng pháp lý của tuyên cáo này và văn thư bán nước của Ðảng Cộng Sản Việt Nam đã nói ở trên, Trung Cộng tiến đánh Hoàng Sa. Trận hải chiến Hoàng Sa bùng nổ và kết thúc nhanh chóng nhưng đi vào lịch sử, quân sử của dân tộc Việt Nam. Trong trận đánh này, những người đã quyết chiến để bảo vệ giang sơn gấm vóc của tiền nhân không ai khác hơn là những người lính Việt Nam Cộng Hòa mà bộ máy tuyên truyền của bọn Cộng Sản Bắc Việt luôn công kích là “Việt Gian, Bán Nước”. Do điều kiện và hoàn cảnh của chiến trường nên binh chủng hải quân được là đại diện, là lực lượng chủ công. Trận đánh oanh liệt này đã gây cho phía Trung Cộng thiệt hại gấp ba lần VNCH (về nhân mạng, và chiến hạm. Nhưng VNCH lúc đó lại đang phải đương đầu với Việt Cộng nên lực lượng tham chiến quá ít, vũ khí chỉ có đại bác, chiến hạm nhỏ. Phía Trung-quốc có hỏa tiễn địa địa, chiến hạm lớn, lực lượng tham chiến đông gấp nhiều lần vì vậy VNCH phải tạm bỏ kế hoạch tái chiếm Hoàng-sa. Vào thời kỳ đó dư luận thế giới đều rất ngạc nhiên vì Hoa-kỳ với VNCH vốn có hiệp ước hỗ tương an ninh và quân đội Hoa Kỳ đang tham chiến tại Việt-Nam; đệ thất hạm đội Hoa Kỳ với lực lượng hết sức hùng hậu thường xuyên tuần hành gần vùng biển hai bên giao chiến nhưng không hề can thiệp, không tiếp sức cho VNCH?

Nhưng sau đó hai năm vào tháng 3, năm 2004, khi đọc được bài viết của Trung Tá Hạm Trưởng HQ 16 Lê Văn Thự, chúng tôi mới giật mình vì đoạn văn trong bài viết của chúng tôi đã dùng tài liệu về cuộc hải chiến do những người thiếu trung thực viết ra nhằm mục đích chạy tội, tô vẽ một bức tranh hào hùng cho hành động hèn nhát của bản thân họ và một bộ phận lớn trong quân chủng của họ.  Mời quý vị đọc những lời trung thực mở đầu bài viết của Hạm Trưởng HQ 16, Trung Tá Lê Văn Thự :

Từ ngày trận hải chiến Hoàng Sa xảy ra đến nay, tôi vẫn giữ im lặng, không viết ra những điều mắt thấy tai nghe những gì xảy ra trong trận chiến, vì nghĩ rằng trận chiến Hoàng Sa là một thất bại vì đã không giữ được đảo Hoàng Sa. So với những chiến tích lẫy lừng cửa tiền nhân trong lịch sử thì chúng tôi đã không làm nên được tích sự gì, vì vậy tôi cảm thấy hổ thẹn khi phải viết ra.

Nhưng nay đã có nhiều người viết về trận Hoàng Sa, trong đó có Hải quân Đại tá Hà Văn Ngạc là người chỉ huy trận chiến, và Trung úy Hải quân Đào Dân thuộc HQ-16. Nay lại có thêm Hải quân Trung tá Vũ Hữu San, Hạm trưởng HQ-4 viết một cuốn sách nói về trận chiến Hoàng Sa. Trong các bài viết cũng như cuốn sách đó, mỗi người nói một cách, không ai giống ai. Nếu ai chỉ đọc một bài thôi thì có thể tin đó là thật, nhưng nếu người đọc tinh ý thì vẫn có thể tìm thấy một vài chi tiết chứng tỏ người viết thiếu thành thật hay nói vu vơ phô trương nhiều hơn những gì cần nói. Còn nếu đọc hết tất cả các bài viết thì sẽ thấy người nói hươu kẻ nói vượn, chẳng biết tin ai. Người đọc sẽ đánh giá thấp Hải quân Việt Nam Cộng hòa và sẽ thắc mắc không biết trận chiến Hoàng Sa thật sự như thế nào.

Chính vì lý do này mà tôi phải lên tiếng.Tôi biết trong Hải quân có một số người biết sự thật, nhưng ai nói sai họ vẫn mặc kệ, miễn người viết đề cao Hải quân, còn nói thật thì họ cho là mất mặt Hải quân.Vì vậy khi viết bài này, tôi biết trước là sẽ có nhiều người bất mãn vì bài viết của tôi, không những bất mãn mà tệ hơn, còn lên án tôi là kẻ bêu xấu Hải quân, nhưng tôi vẫn phải viết để nói lên sự thật và nói thay cho những người đã chết trong trận Hoàng Sa.

Tôi cũng xin độc giả hiểu cho rằng trong các quân binh chủng, hàng tướng tá, úy, sĩ quan hay trong bất cứ tập thể nào cũng có người tốt kẻ xấu, người có trình độ cao, kẻ trình độ thấp, do đó xin quí vị không nên vơ đũa cả nắm. Hơn nữa bây giờ ra hải ngoại rồi, chúng ta phải nhìn nhận sự thật Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ chính vì cấp lãnh đạo và những người có trách nhiệm chứ đừng đổ lỗi cho đồng minh phản bội để chối tội…..”  đọc toàn bài ở đây Sự Thật Về Trận Hải Chiến Hoàng Sa

 

Năm 2009 chúng tôi lại được đọc bài của Thiếu Tá Phạm văn Hồng, Sĩ quan lãnh thổ quân đoàn I, người đưa phái đoàn công binh và Gerald Emil Kosh nhân viên của tòa lãnh sự Mỹ tại Đà  Nẵng ra đo đạc để chuẩn bị làm phi trường tại đảo. Sau đó xảy ra cuộc hải chiến mọi người kẹt lại trên đảo quâ Trung Cộng đổ bộ đánh chiếm  đảo, toàn bộ lực lượng trên đảo và những người ra làm nhiệm vụ đều cùng bị bắt làm tù binh, trong đó có cả bốn nhân  viên khí tượng đều đưa sang cầm tù tại lục địa Hoa Lục rồi được trao trả qua đường Hồng Kông. (http://www.chinhnghia.com/hoangsabian.asp)

 

Năm 2012 lại được xem đoạn phim của anh Phạm Văn Hồng tường thuật sự việc ở Hoàng Sa. Tất cả sự thật đã được phơi bày dưới ánh sáng mặt trời, vở tuồng tửơng niệm Hải Chiến Hoàng Sa trở thành trò bịp bợm trơ trẽn, thiếu liêm sỉ của những kẻ  háo danh hoang đường về một sự vinh quang không hề có thực.

 

 

 

Trận hải chiến ở Hoàng Sa vào ngày 19 tháng 1 năm 1974 là một trận hải chiến 'hạm đối hạm' đầu tiên và duy nhất trên bỉển của Hải Quân VNCH vs HQ Trung Cộng. Đáng buồn thay đó là một trận thua đậm dẫn tới mất tàu, mất người, mất đảo, mất đất, và mất cả một vùng lãnh hải rộng lớn có thể là vĩnh viễn 

Theo các chứng nhân còn sống kể lại cho thấy, với bốn chiến hạm (tuy là đồ phế thải) của Hoa Kỳ nhưng so với lực lượng tham chiến của Trung Cộng thì hải đội của VNCH vượt trội cả về tầm vóc và hỏa lực.

Nếu đồng lòng hợp sức tác chiến thì chắc chắn thắng lợi rất oanh liệt nhưng khốn thay khi HQ-16 và HQ-10 nghênh chiến thì hai chiến hạm HQ-4 , HQ-5 ở ngoài xa 8,9 hải lý vì Hà Văn Ngạc quá hèn nhát, tham sống sợ chết, mất tinh thần chiến đấu, nên cho lệnh bắn bừa vào lòng chảo chỉ nhằm mục đích đánh bài tẩu mã và trong khi cúp đuôi tháo chạy đã bắn cả vào tàu của đồng đội, tắt cả vô tuyến để khỏi nghe những tín hiệu thê thảm từ đồng đội trên HQ-10, HQ-16, khỏi nhận lệnh tác chiến.

Ôi! Xấu mặt thay cho quân chủng hải quân tự phong là con cháu của Hưng Đạo Đại Vương nhưng chỉ có thể tác chiến trong tình trạng "hạm đối xuồng" hay "hạm đối ghe.."

Thời chiến tranh trước đây những người gia nhập hải quân thường bị bạn bè diễu cợt là loại lính cầu chữ thọ, nên câu chuyện khi lâm trận Hoàng Sa hai tàu thuộc hải đội yểm trợ đã sớm tháo chạy. do cấp chỉ huy trên hai chiến hạm HQ 4, HQ 5 đích danh là đại tá Hà Văn Ngạc đã quá hèn nhát không đủ can đảm và dũng khí làm chủ chính mình để quyết chiến, quyết thắng mà vội vã bỏ đồng đội tháo chạy, "chém vè" trong hoảng loạn không làm cho ai ngạc nhiên  nhưng  thật đáng trách vì đến ngày nay còn trơ tráo phét lác, nguỵ tạo để lừa dối lịch sử.

 

Vậy mà bản thân tôi cũng bị lừa khi viết bài ca tụng bọn hèn nhát "cáo đội lốt hùm" bao năm qua vẫn lợi dụng sự hy sinh của đồng đội, lấy máu của những người đã chết đánh bóng cho những tên hèn nhát bày trò lừa bịp công chúng để kiếm hư danh.

 

Đúng là:

Đồ điếu gian manh thường vỗ ngực

Tiểu nhân toàn nói chuyện Kinh Kha 

 

Sự thật đã rõ ràng, trận hải chiến bùng nổ từ nguyên nhân  Hoa Kỳ đã mưu toan bán đứng Hoàng Sa - Việt Nam - Đông Dương cho Trung Cộng sau khi Nixon và Kissinger muốn tháo chạy khỏi Việt Nam. Tuy nhiên lãnh thổ và lãnh hải thuộc về Việt Nam Cộng Hòa chứ không phải là hải đảo của Hoa Kỳ nên Nixon để cho Kissinger tự tung, tự tác, bày mưu lập kế, bật đèn xanh cho Trung Quốc nhận rõ Hoa Kỳ sẽ không can dự vào cuộc tranh chấp để ngang nhiên cưỡng chiếm Hoàng Sa. 

Vào thời điểm 1974 hải lực và không lực Việt Nam Cộng Hòa thừa sức đánh bật Trung Cộng ra khỏi Hoàng Sa và  duy trì đến khi dư  luận thế giới lên tiếng nhưng Nguyễn văn Thiệu thực chất vốn là tay sai chỉ biết cúc cung tuân lệnh chủ Mỹ.

Theo những người chỉ huy từ quân đoàn I, tổng thống Nguyễn Văn Thiệu là người cho lệnh khai hỏa. Đó là hành động tự vệ chính đáng nhưng khi ra lệnh khai hỏa cũng chính là khai chiến giữa hai quốc gia nên phải kèm theo một kế hoạch huy động hai quân chủng hải và không quân để tác chiến trên biển và trên không đạt chiến thắng đẩy lui đối phương, tái chiếm và củng cố vị trí để phòng thủ lâu dài. Đánh như lệnh của Nguyễn văn Thiệu là chỉ "đánh để bỏ chạy hay thật ra là đánh để bàn giao chủ quyền lãnh hải" cho Trung Cộng thay vì kéo dài tình trạng tranh chấp  qua lại. Nếu Thiệu khôn ngoan không ra lệnh đánh mà chỉ giữ vững vị trí, tăng cường hải đội, đưa không quân xuất kích làm áp lực, duytri2 tình trạng tranh chấp giằng co, chưa chắc đã nổ ra trận đánh và Hoàng Sa không mất....

Nhưng sự thực liệu Nguyễn Văn Thiệu có ngu như vậy hay không? Câu trả lời chắc chắn là KHÔNG mà ông ta ra lệnh như vậy là làm theo sự sai khiến của chủ  Mỹ. Và sau đó VNCH chỉ phản kháng chiếu lệ và Thiệu  cũng diễn trò huy động không quân sẵn sàng xuất  kích nhưng rồi im luôn.

Nếu các nhà lãnh đạo VNCH đừng cam tâm làm tay sai, sống dựa hòan toàn vào chủ Mỹ thì lịch sử đã khác. Vậy thì câu hỏi ai  đã bán nước? ai đã làm mất Hoàng Sa vào tay Trung Cộng? các độc giả có thể tự kết  luận.

Sự thực tồi tàn, tệ mạt đến thế mà cả chế độ Việt Nam Cộng Hòa bịt mắt toàn dân làm như đó là một chiến công oanh liệt. 

 

 

Hoàng Sa từ đó đến nay đã trở thành hải đảo của Trung Cộng không biết bao giờ mới khôi phục được. Việc tưởng niệm những tử sĩ hy sinh trong trận đánh này hiện nay vẫn tiếp tục hàng năm để nhắc nhở các thế hệ dân Việt mai sau ghi nhớ ngày bị mất Hoàng Sa để khơi dậy tinh thần yêu nước, sẵn sàng hy sinh tính mạng để bảo vệ đất tổ và nuôi dưỡng giấc mơ đến ngày có đủ lực lượng để khôi phục lại phần lãnh hải này nhưng có lẽ đừng nặng phần trình diễn, huênh hoang và phét lác vì đó là một trận thua toàn diện của quân chủng cầu chữ THỌ ngày nay không còn lừa dối được ai. 

Nhân loại đã đi vào thế kỷ thứ 21 gần 20 năm. Phương tiện truyền thông, chuyển tải tin tức tận từng cá nhân với tốc độ sát na nên không một kẻ nào hay thế lực nào có thể tiếp tục lừa dối dân tộc Việt Nam mà phải trả lại sự thật cho lịch sử.

 

 

 

 Ngáy nay hầu như người Việt Nam nào cũng hiểu từ thế kỷ XVII, Nhà Nguyễn đã chiếm hữu quần đảo Hoàng Sa và quần đảo Trường Sa khi các quần đảo đó chưa thuộc chủ quyền bất cứ quốc gia nào do đó Việt Nam  luôn bảo vệ các quyền, danh nghĩa của mình trước mưu đồ và hành động xâm phạm chủ quyền, toàn vẹn lãnh thổ và quyền lợi của Việt Nam với bất cứ thế lực nào xâm phạm hai quần đảo thiêng liêng của tổ quốc. 

      Mãi đến đầu thế kỷ XX, nhận thấy vị trí chiến lược cũng như tầm quan trọng của biển Đông nói chung và quần đảo Trường Sa, Hoàng Sa nói riêng, một số quốc gia (điển hình là Trung Quốc) đã xâm chiếm bất hợp pháp các vùng lãnh thổ này của Việt Nam. Trung Quốc luôn coi biển Đông, đặc biệt là các quần đảo của Việt Nam là bàn đạp quan trọng để thực hiện chiến lược bành trướng xuống Đông Nam Á. Vì vậy, giới cầm quyền Trung Quốc từ Trung Hoa Dân Quốc cho đến Cộng hòa nhân dân Trung Hoa đã không ngừng đẩy mạnh âm mưu độc chiếm biển Đông.

     Khi Đệ Nhị Thế Chiến chấm dứt lợi dụng tình hình rối ren khi Nhật đầu hàng đồng minh và việc giải giáp quân Nhật theo Hiệp định Postdam 1945, Trung Hoa Dân Quốc đã đem quân chiếm giữ đảo Phú Lâm (quần đảo Hoàng Sa) và đảo Ba Bình (quần đảo Trường Sa) vào cuối năm 1946. Sau đó Trung Hoa Dân Quốc rút quân khỏi Hoàng Sa, và Nhật rút quân khỏi quần đảo này theo Hòa ước San Fransisco 1951. Sau khi Hiệp định Geneva 1954 được ký kết, Pháp rút khỏi Đông Dương, ngày 21/1/1956 Cộng hòa nhân dân Trung Hoa đưa quân chiếm đóng đảo Phú Lâm và Lin Côn. 

     Đầu thập niên 1970, phong trào phản đối chiến tranh tại Việt Nam diễn ra sôi nổi và rộng khắp trên thế giới khiến Mỹ ngày càng xa lánh Việt Nam Cộng hòa; đặc biệt sau khi ký kết Hiệp định Paris ngày 27/1/1973, Hoa Kỳ và các lực lượng đồng minh phải rút quân khỏi Việt Nam. Do đã có quyết định bỏ rơi Việt Nam, tháng 6/1973 Lưỡng viện Hoa Kỳ đã thông qua đạo luật “Case-Church” cấm cơ quan hành pháp nước này tái can thiệp quân sự vào ba nước Đông Dương trừ khi được chấp thuận của Lưỡng viện. Tuy nhiên Mỹ toan tính sâu xa hơn khi “làm ngơ” cho Bắc Kinh ngang nhiên chiếm Hoàng Sa. Khi người mẹ đẻ đã ra đi, Chính phủ Việt Nam Cộng hòa rơi vào tình thế đơn độc và hoàn toàn thất bại trong cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa.

       Thực tế, trong trận Hải chiến Hoàng Sa chính quyền Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu đã nhiều lần thông báo tình hình với Đại sứ quán Mỹ nhưng Washington đã không có hành động hỗ trợ. Trên vùng biển Đông ngoài khơi Việt Nam gần với đảo Hải Nam (Trung Quốc) và Hoàng Sa (Việt Nam) thời điểm đó có mặt Hải đoàn 77 (Task Force 77) của Hải quân Mỹ gồm các hàng không mẫu hạm và các chiến hạm yểm trợ. Hải đoàn này đủ khả năng kiểm soát không và hải phận, cũng như hoạt động của các tàu ngầm trong vịnh Bắc Bộ. Tuy nhiên, Mỹ đã hoàn toàn đứng ngoài cuộc. 

      Cũng thời điểm đó,Việt Nam Cộng hòa mới chỉ là quan sát viên mà chưa phải thành viên của Liên Hợp Quốc trong khi Trung Quốc là một trong 5 nước ủy viên thường trực của Hội đồng Bảo an. Vị thế quốc tế của Trung Quốc khiến nước này tự tin rằng, Việt Nam Cộng hòa không có đủ tư cách sử dụng cơ chế công pháp để tự vệ và bảo vệ Hoàng Sa theo các điều khoản của Hiến chương Liên Hợp Quốc.

     Ngày 30/1/1974, Lãnh sự quán Mỹ ở Hồng Kông đã báo cáo về Bộ Ngoại giao và Đại sứ quán Mỹ ở các nước liên quan về những tính toán của Trung Quốc trong việc thôn tính quần đảo Hoàng Sa của Việt Nam. Cơ quan này nhận định, Trung Quốc đã có ý đồ đánh chiếm Hoàng Sa từ trước. Theo phân tích của lãnh sự quán Mỹ, quyết định đánh chiếm Hoàng Sa phụ thuộc vào một số yếu tố như tiềm năng về dầu khí tại khu vực, lo ngại Việt Nam Dân chủ Cộng hòa có thể đưa ra tuyên bố chủ quyền ở Hoàng Sa cũng như lợi ích chiến lược về lâu dài của quần đảo. Bên cạnh đó, Trung Quốc cũng có thể lo sợ việc Việt Nam Dân chủ Cộng hòa sẽ không tiếp tục giữ thái độ im lặng trước vấn đề chủ quyền quần đảo Hoàng Sa. Bằng việc sử dụng vũ lực, Trung Quốc đã tránh tình trạng nguy hiểm hơn nhiều sau khi Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đưa ra tuyên bố chủ quyền về Hoàng Sa.

      Theo nhận định trong các hồ sơ ngoại giao được giải mật, nỗi lo sợ ngày càng lớn của Trung Quốc trước hoạt động của hải quân Liên Xô tại biển Đông và các vùng biển khác ở châu Á có thể là yếu tố dẫn đến quyết định của Trung Quốc. Đây là thời kỳ đỉnh điểm rạn nứt quan hệ Xô – Trung liên quan đến tranh chấp lãnh thổ dọc biên giới hai nước, cũng như các vấn đề Nam Phi, Trung Đông và Đông Dương.

     Trong lúc nhiều yếu tố bên ngoài nghiêng về hướng có lợi cho một cuộc chiến chớp nhoáng của Trung Quốc thì bối cảnh trong nước cũng hết sức bất lợi cho Việt Nam Cộng hòa khi Lưỡng viện Mỹ giảm dần viện trợ từ 1,4 tỷ USD năm 1972 xuống 1 tỷ USD năm 1973 và 700 triệu USD vào năm 1974. Quân đội Việt Nam Cộng hòa dần rơi vào thế thụ động vì thiếu nhiên liệu, vũ khí. Bất lợi hơn là ý định “bỏ rơi” miền Nam Việt Nam của Mỹ. Tình trạng phân chia Bắc – Nam cũng là một trở ngại cho phía Việt Nam Cộng hòa trong trận hải chiến 1974. Lợi dụng bối cảnh đó, Trung Quốc đã không e ngại khi điều động chiến hạm đến  quần đảo Hoàng Sa và biến cố trọng đại trong lịch sử Việt Nam hiện đại đã diễn ra – hải chiến Hoàng Sa giữa Hải quân Việt Nam Cộng hòa và Hải quân Trung Quốc. Sau trận chiến, quần đảo Hoàng Sa – một bộ phận thiêng liêng và không thể tách rời của Việt Nam đã bị Trung Quốc chiếm giữ lâu dài. 

     Khi thống nhất đất nước Nhà nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam đưa ra tuyên bố về chủ quyền đối với Hoàng Sa nhưng Trung Cộng ỷ thế vượt trội về hải lực đã ngang nhiên bác bỏ mà còn tiếp tục lấn chiếm thêm một số đảo và một vùng lãnh hải rộng lớn của nhiều quốc gia hữu quan trên Biển Đông.     

     Những sự kiện lịch sử từ mất Hoàng Sa cho đến thể chế Việt Nam Cộng Hòa tiêu vong xảy ra trong thời gian chúng tôi đang bị bọn Việt Cộng hành hạ, cùm kẹp suốt hơn hai năm trên trại Cổng Trời từ 19-5-1973 cho tới giữa tháng 5 - 1975. Việt Cộng không cần đánh đập và tra tấn trắng trợn. Chúng chỉ dùng nhà cùm, hạ mức ăn để đánh vào cái dạ dày lép kẹp. Cái đói kết hợp với thời tiết có nhiệt độ thấp ở cao nguyên Đồng Văn, Quản Bạ, Hà Giang tạo thành cái rét khủng khiếp của xà lim Cổng Trời buộc tất cả đám Biệt Kích  phải đầu hàng trở thành những con chuột bạch ngoan ngoãn chấp hành lao động, học tập, cải tạo ngay chỉ sau ba tháng hiện diện ở trại Cổng Trời, ngoại trừ chúng tôi.

     Vảo năm 1973 sau khi ký Hiệp định Paris, nạn nhân của Hoa Kỳ và Nguyễn văn Thiệu không chỉ là những người lính Biệt Kích hoạt động mạo hiểm ngoại biên, sang Lào, ra Bắc Việt bị bỏ rơi mà còn cả những người lính Nhảy Dù, Biệt Động Quân, Thủy Quân Lục Chiến, Sư Đoàn 1BB, bị bắt làm tù binh trong cuộc hành quân Lam Sơn 719, Địa Phương Quân bị bắt thời kỳ mùa hè đỏ lửa ở Quảng Trị năm 1972 bị đưa ra miền Bắc giam giữ cũng bị bỏ mặc.

     Thật là đáng thương! Những người lính bị giam cầm trong nhà tù cộng sản lúc nào cũng mong ngóng ngày đình chiến để trở về với  quê hương, bản  quán, gia đình, cha mẹ, vợ con. Họ không hề biết rằng họ đã trở thành những con tốt thí bởi những tên lãnh đạo đểu cáng tồi bại. Không ai ngó ngàng đến họ. Đình chiến, rồi thời hạn trao đổi trôi qua, những người lính Nhảy Dù, Biệt Động Quân, Thủy Quân Lục Chiến, Sư Đoàn1BB tiếp tục làm bạn với nhà tù cộng sản, ăn miếng cơm gạo mục, bo bo, hoặc độn đủ thứ trên đời để kéo lê kiếp sống vất vưởng nơi địa ngục trần gian không có ngày về. Trong khi bọn quân phiệt, điếm thối chính trị ngồi ở khán đài duyệt binh tại Sài Gòn xem những người lính còn may mắn chưa rơi vào cảnh ngộ bất hạnh, phấn khởi diễn hành tôn vinh chúng.

       Tình chiến hữu, lòng tri ân, cách xử sự của thể chế Việt Nam Cộng Hòa với những người chiến sĩ Biệt Kích Cảm Tử tiên phong liều thân đi vào đất giặc bị sa cơ cùng những người lính thuộc lực lượng bộ binh không kịp triệt thoái bị bắt làm tù binh chính là hành động phản bội đê mạt, đâm sau lưng chiến sĩ, đáng phỉ nhổ muôn đời. Một quân đội có  cấp lãnh đạo đối xử bất trung, bất tín, nhẫn tâm dã man với đồng đội như thế không xứng đáng tồn tại và đương nhiên quả báo nhãn tiền.  

       Nhưng rồi năm tháng trôi đi những biến động "răng cắn dập môi" giữa Việt Cộng -Trung Cộng đưa chúng tôi từ cao nguyên lưu đày về xuôi và cuối cùng hồn thiêng sông núi không phụ lòng những người dũng sĩ đã tận hiến cho tổ quốc nên giòng chảy của lịch sử cũng đưa chúng tôi đến được Hoa Kỳ để tìm ra giải đáp về những ẩn khuất, những sự thất đốn mạt của ông bạn đồng minh Hoa Kỳ và Việt Nam Cộng Hòa.

Những người lính Biệt Kích đã đưa chính phủ Hoa Kỳ tới pháp đình; kết  quả Quốc Hội và Chính Phủ Hoa Kỳ đã nhận lỗi và giải quyết những sai trái của họ đối với những người Biệt Kích Việt Nam để tẩy xóa hành động ô uế, vô đạo đức của những tổ chức tình báo quân sự quốc gia, giữ gìn quốc thể của Hoa Kỳ. đọc những bài viết về BK ở đây

Phía VNCH do đã hoàn toàn tiêu vong nên những người lính thuộc các đơn vị của quân lực VNCH bị bỏ rơi tàn nhẫn ở Bắc Việt chỉ câm nín ôm niềm đau xót, uất hận vào lòng.

 

Sống trên đất khách người quốc gia chân chính những tưởng là nơi có thể gặp được những người đồng tâm để tìm cách khôi phục lại tinh thần quốc gia, chờ đợi một ngày quang phục nhưng thực tế cho thấy những tàn dư của một thể chế đầy khuyết tật như chế độ quân phiệt giả danh dân chủ, một chế độ tham nhũng sâu mọt từ trên xuống dưới đông như ruồi đến nỗi ông giáo già Trần Văn Hương phải than rằng:"Nếu bắt hết tham nhũng thì lấy đâu người làm việc" không thể nào sản sinh ra những con người và tổ chức chân chính để giải phóng dân tộc khỏi họa Cộng Sản.  

 

Dĩ nhiên những người đã lưu vong và xem dân tộc Việt Nam như kẻ thù sẽ đứng ở bên ngoài giòng lịch sử. Nhưng hãy nhớ rằng Dân tộc Việt Nam không phải là những thế chế tay sai đã cai trị Việt Nam qua hình thái gia đình trị, độc tài quân phiệt nửa mùa ở miền Nam hay bè lũ tay sai quốc tế cộng sản hiện đang cai trị đất nước Việt Nam sau đó.

Thiệu và đồng bọn đã bán súng đạn, thuốc men, máy truyển tin cho VC, bán rẻ Hoàng Sa, Phước Long, rồi sau đó là Ban Mê Thuột, Huế, Đà Nẵng, Thiệu không chỉ bán lãnh thổ mà bán cả mạng lính, mạng dân, bán luôn thể chế Việt Nam Cộng Hòa, giao cho Việt Cộng toàn miền Nam để được Hoa Kỳ bảo vệ cho "cao phi viễn tẩu". Thomas Polgar, Timmes, Frank Snepp và cả Graham Martin lén lút đưa Thiệu, Khiêm và nhóm cận vệ ra khỏi Sải Gòn vào tối 25/4/1975. Việc bỏ nước ra đi một cách hèn hạ, lén lút của Nguyễn văn Thiệu - Trần Thiện Khiêm đã trở thành chuyện lưu xú vạn niên! Vậy mà có kẻ vẫn còn ra sức biện giải.!!

 

 

 

Thiệu đánh trống  bỏ dùi chuồn trước

 

Mời độc giả đọc một đoạn trích trong bài viết của Nguyễn Tấn Phận gia nô Trần Thiện Khiêm thuật lại ngày cuối cùng của Thiệu và Khiêm cho đến phút lên máy bay thoát khỏi Sài Gòn để thấy tư cách chư hầu, tay sai Mỹ khi miêu tả Graham Martin:

 

"Xa xa trong bóng đêm, xung quanh chúng tôi xuất hiện có nhiều người Mỹ vạm vỡ, vận thường phục, súng M16 dựng đứng bên hông, trong thế tác chiến… Chúng tôi tông cửa xe, bước xuống mau. Tổng thống Thiệu đi trước, Đại tướng Khiêm theo sau, rồi Polgar, Timmes. Chúng tôi nối đuôi theo sau. Hình ảnh ông Đại sứ Graham Martin – một quan Khâm sai của Đại Vương quốc Hoa Kỳ – hiện ra tại chân cầu thang máy bay như một vị thần hộ mạng, giống với hình ảnh ông thần miễu Ông Tà ở Ô-Môn quê tôi mà hồi nhỏ tôi đã tưởng tượng ra: đôi mắt xanh, tóc bạc trắng, hai tay dài lòng thòng… ai cũng phải sợ. 

Tổng thống Thiệu bắt tay ông Đại sứ. Hai bên trao đổi mấy lời. Tất cả leo lên mau. Tổng thống Thiệu, Đại tướng Khiêm, tướng Timmes vào buồng danh dự. Tại đây có bốn ghế bành bọc vải trắng. (Sau nầy mới biết đó là máy bay riêng của đại sứ Martin) Đại sứ Martin vào tận buồng máy nói vài lời tiễn biệt rồi vội vã rời máy bay. Chúng tôi mạnh ai nấy tìm chỗ ngồi ở các hàng ghế phía sau. Vào thời điểm nầy, Trung tá Nguyễn văn Phú Hiệp là phi công chiếc máy bay Air Việt Nam 727 có lịnh ứng trực, chuẩn bị sẵn sàng, chỉ dành riêng cho Tổng thống Thiệu sử dụng. Trung tá Hiệp trước kia là Trưởng phi hành đoàn trực thăng Phủ Tổng thống. Anh Hiệp, giờ chót không đi được, sau nầy chết trong trại tù Cộng sản. Cũng vào thời gian nói trên, một vài đơn vị trưởng các đơn vi phòng thủ Thủ Đô, và các đơn vị đóng quân gần khu vực phi trường Tân Sơn Nhứt được nghe dư luận đồn đải là có người rỉ tai: Ông Thiệu sẽ dùng Air Việt Nam để ra khỏi nước…” 

Khi tất cả chúng tôi ngồi vào chỗ rồi thì Tổng thống Thiệu từ phía trước bước ra sau chỗ chúng tôi. Ông đứng giữa hai hàng ghế với khuôn mặt không còn giống như hồi ở nhà Đại tướng nữa. Nét nghiêm nghị như giận dữ hiện rõ trên khuôn mặt như tôi đã từng chứng kiến nhiều lần trước kia. Các sĩ quan làm việc quanh ông đôi khi phải đón nhận những phản ứng dữ dội từ ông, thay cho các đối tượng mà ông vì cần phải giữ hòa khí ở một mức độ có thể coi được, ông thường “giận cá chém thớt” và hay “phang nhầm” chúng tôi. Với cái nhìn sáng quắc, mặt đỏ gay, Tổng thống Thiệu gằn từng tiếng:

- “Nè, các chú nhớ là không được nói gì hết. Có ai hay báo chí hỏi thì trả lời là không biết gì hết! Nghe chưa!”.

Nói xong ông liền trở về phía trước. 

Đoạn đường từ Bộ Tổng Tham mưu đến đây không xa, chỉ là một khoảng đường rất ngắn nhưng với tôi nó thật dài. Cho tới bây giờ, khi ngồi ghi lại những dòng nầy tôi vẫn còn cảm thấy mọi việc như vừa mới xảy ra!

Đúng 9 giờ 15 phút, giờ Sài-gòn. Buồng máy máy bay tắt đèn. Phi cơ từ từ lăn bánh ra phi đạo, đem theo hai vị lãnh tụ quốc gia, một tướng lãnh Mỹ và 9 “quan” tùy tùng, hộ vệ! Chiếc phi cơ lượn một vòng trên bầu trời “đen tối” của không phận Sài-Gòn, rồi hướng về biển Đông…" đọc toàn bài tại đây: Thiệu Khiêm Ra Đi

 

***

 

Theo định nghĩa người quốc gia đã được chúng tôi đúc kết qua các cuộc hội thảo trong một tổ chức chính trị ở quốc nội: "Người quốc gia đặt quyền lợi tổ quốc và dân tộc lên bản vị tối thượng chứ không tranh quyền đoạt lợi cho cá nhân, phe nhóm, đảng phái hay bầy đàn tôn giáo của mình. Người quốc gia bảo vệ lãnh thổ của tiền nhân, giữ gìn di sản văn hóa dân tộc, đãi lọc và kết hợp hài hòa với văn minh văn hóa  toàn cầu để xây dựng xã hội và con người Việt Nam phù hợp với xu thế tiến bộ của nhân loại."

Ngược lại, thói bầy đàn, óc nô lệ vọng ngoại tác phát như cỏ dại trong khối người Việt  lưu vong ở hải ngoại. Bọn gian nhân hiệp đảng từ Mặt Trận Hoàng Cơ Minh đến Việt Tân, Tổ Chức Phục Hưng..v.v. đều dương chiêu bài "kíu quốc" lừa bịp, móc túi, xiết máu đồng bào để làm giàu cá nhân. ..Tất cả những  đồng tiền vơ vét được trong các cuộc quyên góp đấu tranh, từ thiện đều đi vào túi bọn lưu manh và lũ tiểu yêu, tiểu quỷ bày trò diễn tuồng tranh đấu, cứu trợ hiện nay.

Nực cười nhất là chuyện bày trò giỗ Ngô Đình Diệm rồi giỗ Nguyễn Văn Thiệu sau khi hắn chết. Có người bảo đấy là trò dọn đường để xin phong thánh của nhóm Thiên Chúa Gíao. Giỗ những ông bại tướng tuẫn tiết giờ chót còn có lý nhưng giỗ một lãnh tụ chết vì bị lũ gia nô tranh ăn giết chủ và giỗ một kẻ cầm quyền phản chủ, phản quốc, hại nước, hại dân như Nguyễn văn Thiệu cho thấy đám bồi thần, gia nô gian nịnh chẳng biết gì là đạo nghĩa quốc gia. đọc thêm ở đây Ai Đâm Sau Lưng Chiến Sĩ

 

Người đứng đầu một quốc gia chẳng biết  chăn dân, giữ nước, cuối cùng vì tham sinh úy tử bỏ chạy để được toàn cái mạng chó, giá trị chẳng bằng một đứa thất phu tất phải lưu xú vạn niên vậy mà lũ khốn còn múa may bày trò không biết dơ, không biết nhục.

 

Trước đây có người hỏi tôi :"Sao ông có vẻ ghét Nguyễn văn Thiệu thế? Ông ấy dù sao cũng là tổng thống".

Chính ông ta là tổng thống nên tôi mới phải nguyền rủa. Quyền lực tối cao của tổng thống là do dân giao phó nhưng Nguyễn Văn Thiệu giành lấy chức tổng thống qua một cuộc bầu cử độc diễn mà còn phải ăn gian. Ngân sách nuôi chính quyền và quân đội do dân đóng thuế và ngoại viện từ Hoa Kỳ, khi  chủ Mỹ không còn chi tiền ông ta bỏ trốn, điều đó có nghĩa là theo lý thuyết Nguyễn Văn Thiệu  làm việc cho hai người chủ nhưng ông ta là thứ tay sai chỉ nghe lời chủ Mỹ mà coi thường quốc dân. 

Nói lên sự thật của lịch sử và phán xét sau khi đã nhận biết đầy đủ không có nghĩa là ghét bỏ vì đó là chuyện phải làm của KẺ SĨ của người còn có lòng thương yêu tổ quốc và dân tộc.

 

Khi tôi đi công tác qua Lào rồi sa  cơ, thất thế bị tù ở Bắc Việt, Nguyễn văn Thiệu, Nguyễn Cao Kỳ còn là bọn loạn tướng bát nháo tranh quyền. Nhưng khi ông ta đã trở thành tổng thống, mặc dù bị giam giữ ở trong nhà tù của kẻ địch; khi bọn cán ngố xúc phạm đến danh tính và chức vụ của ông ta. Chúng tôi đủ bản lĩnh thể hiện lòng tự trọng qua việc phản kháng những lời lẽ phỉ báng, bỉ thử nguyên thủ quốc gia của mình  (mời đọc ở đây 40 NămVẫn Chưa Thức Tỉnh).

Nhưng khi sống sót trở về nhìn cảnh nước mất nhà tan, biết được hầu hết những kẻ ăn trên ngồi trốc đã đào tẩu khi quốc biến nay sống trơ trẽn, phè phỡn ở xứ người; thêm vào đó sự thật từng chi tiết của lịch sử đã được phơi bày nếu không lên tiếng phê phán mà để cho bọn gia nô, bồi thân tiếp tục bóp méo lịch sử, tẩy não lớp hậu sinh, coi thường công chúng thì đó là thái độ đồng lõa mà những người có liêm sỉ không thể chấp nhận.

 

Ai! Người nào, tập thể nào đã làm đất nước Việt Nam tan hoang đến như vậy?..Đó chính là Hoa Kỳ và bọn tay sai.

 

Với mục đích đưa quân đội Mỹ vào Việt Nam tạo một cuộc chiến tranh để tiêu thụ võ khí, thực hiện kế hoạch căn bản của New World Order, năm 1945 Hoa Kỳ và các thế lực quốc tế đã dùng Pháp với lá bài Bảo Đại để ngăn cản Việt Nam độc lập.

Khi Pháp thất bại ở Điện Biên Phủ, Hoa Kỳ lại dùng Hiệp Định Geneve 1954 để cắt đôi Việt Nam, dựng lên Việt Nam Cộng Hòa ới lá bài Ngô Đình Diệm đến khi con bài hết tác dụng Hoa Kỳ tưởng rằng giết ông Diệm, xóa tệ nạn gia đình trị thay bằng một chính quyền tay sai mới sẽ củng cố tiền đồn của Mỹ ở Đông Nam Á nhưng tai hại thay mặc dù Mỹ tận tình chỉ bảo, đạo diễn nhưng đám đảng phái chính trị chuyên tranh xôi giành thịt, tự chứng minh chúng vô dụng, bất lực khi giao lại quyền lãnh đạo đất nước cho bọn loạn tướng ngu dốt, tham lam, bè phái, phản trắc, thối nát, vô liêm  sỉ. Đám võ biền quân phiệt, phát xít, cơ hội này cùng lũ gia nô ăn bám đã dìm Việt Nam Cộng Hòa vào một thể chế độc tài, quân phiệt, ngụy dân chủ, tạo ra một hệ thống tham nhũng, mua quan bán tước, tham ô, buôn lậu, tranh nhau bòn vét sức dân làm giàu cho cá nhân và gia đình, họ hàng, bất kể lực lượng cộng sản đang áp sát, sẵn sàng tràn ngập Sài Gòn. Bọn tay sai, con rối này biết Hoa Kỳ đã vào Việt Nam thì chúng còn đủ thời gian vơ vét và có nơi để dung thân khi đất nước lọt vào tay cộng sản. 

 

Thực tế cho thấy xã hội miền Nam đã băng hoại, sa đọa từ ngày lính Mỹ những đồng minh không mời mà đến, tự tiện đổ quân vào Việt Nam bất chấp thể diện của chính quyền tay sai vô liêm sỉ. (chính quyền quốc gia phải có quốc thể và liêm sỉ).

Ước mơ độc lập, tự chủ của một dân tộc khi thực dân Pháp rút khỏi Việt Nam sau 80 năm đô hộ đã mau chóng biến mất, chính nghĩa quốc gia đã tan vỡ khi xuất hiện một đội quân ngoại quốc giàu mạnh hơn, đông hơn quân Pháp gấp bội trên toàn lãnh thổ Việt Nam Cộng Hòa.  

Thành ngữ "Nhất Đĩ, Nhì Cha, Tam Sư,Tứ Tướng" xuất hiện vào giai đoạn này đã nói lên toàn bộ giá trị xã hội miền Nam.

 

Người Việt ở hải ngoại hiện nay có thói quen trút tất cả những xấu xa, rác rưởi, tội lỗi của bọn giáo phiệt và bọn quân phiệt nửa phát xít vào cái thùng rác Cộng Sản vì họ đã đánh bại, xóa sổ Việt Nam Cộng Hòa độc chiếm quyền cai trị đất nước. Nhưng đám người hò hét "chống cộng cuội" không bao giờ dám xem xét lại quá khứ, tra cứu tài liệu, tự phê phán những khiếm khuyết, đồi bại của xã hội miền Nam để tự chỉnh đốn, người ta sợ đọc lại những diễn biến trên võ đài tranh quyền, của đám tướng tá mang bản chất lục lâm, thảo khấu. Người ta sợ SỰ THẬT.

 

Tuy nhiên sự thật vẫn lộ ra qua những bài viết ngắn ngủi, rải rác đó đây. Hồi ký của đám tẩu tướng bát nháo viết ra với mục đích kể công, chạy tội nhưng vẫn bộc lộ những bằng chứng tội lỗi nếu người đọc biết phân tích, tổng hợp các dữ kiện đối chiếu với những tài liệu hay hồi ký, chuyện kể của nhiều người khác.

 

Ngày nay với phương tiện ghi âm, ghỉ ảnh, truyền thanh, truyền hình, phim ảnh tự tạo, tự sản xuất, quảng bá dễ dàng đã cung cấp cho chúng ta những bài phỏng vấn các nhân vật tham chính quan trọng trước khi họ qua đời. Hai nền cộng hòa ở miền Nam cũng tạo ra hai bản hiến pháp không cần đọc lại hay phân tích thêm, chúng ta thừa biết đó chỉ là những văn bản mang tính cách tượng trưng để tô điểm cho nền dân chủ giả hiệu, làm bức màn che mắt người dân.  

Thực tế lịch sử cho thấy Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu không hề tôn trọng hiến pháp do chính họ ban hành. Chính họ vô hiệu hóa hiến pháp và biến luật lệ thành công cụ cai trị của họ.

 

Trong một xã hội hậu thuộc địa, vừa thoát khỏi vòng nô lệ không lâu, người dân chưa được giáo dục, học tập về dân chủ, chưa từng biết thế nào là dân chủ nên những kẻ cơ hội, manh tâm (họ cũng chẳng biết thế nào là dân chủ) nắm được quyền lực trong tay mặc sức nhào nặn, cắt xén, gọt dũa, thêm bớt hiến pháp tùy theo yêu cầu của từng thời đoạn. Diệm muốn trở thành tổng thống muôn năm và đám gian nịnh Thiên Chúa Giáo La Mã suy tôn ông ta lên một cách lố bịch, kệch cỡm quá đáng nên sau đó người ta thêm dấu cho hai chữ muôn năm thành ra "muốn nằm" và kết cuộc nằm luôn cả hai anh em. Thiệu thì ra lệnh Nguyễn văn Ngân tu chính hiến pháp gia tăng thêm nhiệm kỳ thứ 3. Cả hai đều tạo ra một nền chính trị "vừa đá bóng vừa thổi còi" và hoàn toàn lê thuộc vào nền bảo hộ mới của Hoa Kỳ.

 

Thậm chí như Đằng Phương Nguyễn Ngọc Huy thủ lãnh đảng Tân Đại Việt được ca tụng là bậc thầy chính trị đã cải biên tác phẩm Chủ Nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn của Trương Tử Anh cũng chẳng biết làm gì hơn ngoài tư tưởng nô thuộc, quyết tâm "bám vào vú Mỹ" qua việc tuyên bố Hoa Kỳ không bao giờ bỏ rơi Việt Nam Cộng Hòa.

Từ ngày đào tẩu ra hải ngoại sau khi hoàn hồn đám tàn dư Tân Đại Việt cũng "tập hợp lại quyết tranh một góc cối xay để ăn   quẩn" với chiêu bài "đấu tranh dân chủ hóa"

 

Một nền chính trị tồi bại, dốt nát, hạ tiện, đốn mạt như thế mà ngày nay vẫn còn có kẻ nhắm mắt ca tụng "chế độ độc tài tôn giáo -gia đình trị""chế độ độc tài quân phiệt nửa phát xít" là chế độ dân chủ?!!.

 

Điều này cho thấy đến thế kỷ thứ 21, người Việt Nam hải ngoại vẫn chưa đủ trí lực để nhận thức thế nào là dân chủ, nói gì thực hành dân chủ ở mấy chục năm về trước.  

 

Tóm lại dưới hai nền Cộng Hòa ở miền Nam chưa hề có thể chế dân chủ và đương nhiên không có tự do đúng nghĩa. Nhân quyền vẫn bị xem thường, người dân, nhà báo, nhà tu, thậm chí cựu quan chức, dân biểu, thượng nghị sĩ bị bắt cóc, tra tấn, thủ tiêu, báo chí bị bịt miệng, kiểm duyệt, đục trắng, đe dọa, đình bản dưới sự áp bức của chế độ kiểm duyệt, cảnh sát và hành vi quân phiệt là chuyện rõ ràng không thể chối cãi hay biện minh. 

 

Quy mô tham nhũng của Việt Nam Cộng hòa là rất lớn: cả nửa triệu tấn gạo biến mất khỏi các kho lương thực trong năm 1967, súng cũng được tuồn ra bán với giá 25-30 đôla một khẩu, ngay cả xe bọc thép hoặc máy bay lên thẳng cũng có thể tuồn ra được. Hồi ký Nguyễn Cao Kỳ nêu trường hợp tướng Tư lệnh đồng bằng sông Cửu Long đã lấy cắp 8.000 đài vô tuyến và 24.000 vũ khí cá nhân do Hoa Kỳ viện trợ và sớm bán hết sạch ra chợ đen, tài liệu mật từ Tòa đại sứ Mỹ cho biết phần lớn số đó đã lọt vào tay quân Giải phóng.  Việc này khiến đồng minh Hoa Kỳ kham không nổi cuộc chiến hao người, tốn của kéo dài nên bỏ chạy, Việt Nam Cộng Hòa sụp đổ là tất yếu. Người Việt Quốc Gia Chân Chính không thể ca tụng hay tự hào với một chế độ ung thối, mua quan, bán chức tham nhũng có hệ thống và trắng trợn như vậy. 

 

Thành phần hiện nay trở thành đa số, nòng cốt ở hải ngoại hầu như đều là quân cán chính ăn bổng lộc của triều đình tay sai Việt Nam Cộng Hòa, nếu là dân sự thì đều thuộc thành phần làm thuê cho Hoa Kỳ không thuộc tầng lớp 90% trăm dân  đen thấp cổ bé miệng trong xã hội miền Nam. Do đó tư tưởng của họ vẫn đóng khuôn trong thời kỳ thối nát, đồi bại cũ và luôn luôn mơ ước Hoa Kỳ sẽ khôi phục lại triều đại của Ngô Đình Diệm và Nguyễn Văn Thiệu. Những giấc mơ bệnh hoạn cùa những bộ óc ngu dốt, lạc hậu đó hoàn toàn đi ngược với giòng chảy của lịch sử đã và sẽ tàn lụi theo tiến trình hội nhập hay hòa tan vào xã hội bản địa nếu lớp con cháu không hiểu được sự thật của lịch sử, không nhận thức được giá trị của nguồn cội là tổ quốc và dân tộc.

 

Bài học lịch sử hậu thế chiến thứ hai cho chúng ta thấy, sau khi Hoa Kỳ ném hai quả bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki, Đế Quốc Nhật Bản buộc phải đầu hàng để tránh bị tiêu diệt năm 1945. Tại Việt Nam các đảng phái cách mạng đấu tranh giành độc lập theo chủ trương "bài phong, phản đế, đả thực" đã dẹp bỏ chính quyền bù nhìn Đế Quốc Việt Nam của Bảo Đại và thủ tướng Trần Trọng Kim, lúc đó Ngô Đình Diệm chỉ là một gã vô dụng trở thành tù nhân được Hồ Chí Minh tha ra, sau đó Diệm xuất ngoại sang Mỹ sống chờ thời, qua sự vận động của "Vatican - Spellman" được Mỹ, Pháp, Bảo Đại đưa về nước cầm  quyền. Diệm được guồng máy tuyên truyền tâng bốc như là lãnh tụ, "chí sĩ anh minh" có thiên mệnh làm tổng thống nhưng cuối cùng sau hơn chín năm, toàn gia phải trả giá thê thảm chưa làm cho những kẻ phản dân tộc, làm tay sai cho ngoại bang sáng mắt, sáng đầu. Cái chết của ông Diệm cho thấy những người không trụ lại được trên quê hương, không đồng cam, cộng khổ tranh đấu với quốc dân, không được quốc dân tôn phục, tín nhiệm, đi ngược lại đạo lý của dân tộc; dâng đất nước cho ngoại giáo thì dẫu quyền lực có được do ngoại bang dựng lên, dựa vào sức mạnh của ngoại bang vẫn không thể cai trị, lãnh đạo được dân tộc mà phải trả giá cho những hậu quả đã gây ra một cách thích đáng. Đất nước Việt Nam là của dân tộc Việt Nam dòng họ Ngô Đình đã phản bội dân tộc và tổ quốc tự tiện dâng đất nước và dân tộc cho Vatican trong khi giáo dân Công Giáo chỉ chiếm một thiểu số.

Đất nước Việt Nam là của dân tộc Việt Nam, vì không chấp nhận chủ thuyết cộng sản và những hành động bạo lực bất khả dung của đảng Cộng Sản Việt Nam, các lực lượng quốc gia còn lại miễn cưỡng tập hợp lại ở miển Nam dưới chính thể Việt Nam Cộng Hòa do Mỹ dựng lên để tránh bị tiêu diệt nhưng dòng họ Ngô Đình đã không tận dụng được cơ hội để tạo nên khối đoàn kết quốc gia để  thay đổi cục diện mà trái lại phản bội dân tộc và tổ quốc khi tự tiện dâng đất nước và dân tộc vào vòng nô lệ Vatican trong khi giáo dân Công Giáo chỉ chiếm một thiểu số. Từ đó biến họ trở thành đám kiêu dân phản phúc, lộng hành ngang nhiên xem việc làm tôi tớ cho ngoại giáo, đi  ngược lại quyền lợi của tổ quốc và dân tộc là ý chúa, là thánh linh, xem thường sự hiện diện của các tôn giáo nền tảng đã từng thủy chung đồng hành với dân tộc qua bao thăng trầm của lịch sử.  

Hiện nay ngoài những vấn đề cải cách chính trị, luật pháp, giáo dục, tăng cường củng cố quốc phòng, thực hiện quốc kế dân sinh nhưng vấn đề cốt tử mà bất cứ lực lượng nào cầm quyền ở Việt Nam cũng phải quan tâm chính là vấn đề tôn giáo (Thiên Chúa Gíao, Công Giáo).

Lịch sử cho thấy nếu không có bọn cố đạo gián điệp và đám dân "công giáo vạn chài" làm tay sai cho ngoại giáo, ngoại bang nước Đại Nam không bị thực dân Pháp xâm chiếm. Nếu Đại Nam không bị Pháp đô hộ, chủ nghĩa cộng sản không có đường xâm nhập và phát triển ở Việt Nam. Ngày nay dù Vatican đã thú tội trước nhân loại về bảy núi tội ác nhưng căn tính và bản chất phản bội của giáo hội Công Giáo Việt Nam đối với tổ quốc và dân tộc vẫn không thay đổi dù không dám lộng hành như thời kỳ được đỡ đầu bởi thực dân Pháp, Diệm và Thiệu.

 

Đảng cộng sản Việt Nam từ sau thất bại của Xô Viết Nghệ Tĩnh 1930 đã tiểm phục trong lòng dân, xây dựng lực lượng, bắt được thời cơ và khéo léo vận dụng được khát vọng giành độc lập, tự chủ của quốc dân để truy diệt các đảng phái quốc gia, đoạt quyền lãnh đạo cuộc kháng chiến toàn quốc đánh bại thực dân Pháp năm 1954 và tiếp tục cuộc chiến đánh bại các lực lượng quốc gia tập hợp dưới chính thể Việt Nam Cộng Hòa do Mỹ dựng lên vào ngày 30-4-1975 thống nhất lãnh thổ nhưng đã hơn 40 năm dân tộc Việt Nam chưa đạt được những thành công đáng  kể trong việc xây dựng đất nước.

 

Đảng cộng sản Việt Nam bắt được thời cơ và khéo léo vận dụng được khát vọng giành độc lập, tự chủ của quốc dân để dẫn dắt   cuộc chiến thống nhất lãnh thổ đến thắng lợi vào ngày 30-4-1975 nhưng không có thể chế nào tồn tại được lâu dài nếu không tiến hóa, không đáp ứng được nguyện vọng của quốc dân. Luật đào thải sẽ đưa thể chế cộng sản hiện nay lui vào quá khứ. Đó sẽ là sự thật hiển nhiên trong tương lai nhưng câu chuyện làm sống lại một thể chế đã đại bại, bị tiêu diệt dưới tay thể chế đương hành quốc nội vẫn là ảo tưởng ngu xuẩn của những kẻ lạc lối trong xã hội tỵ nạn kiều cư. Có những kẻ tự mãn với kiếp làm thuê no đủ ở xứ người trở thành điên rồ, quên nhục vong quốc, tự cắt đứt đường về, tự loại ra khỏi giòng lịch sử của dân tộc. Trong bộ não điên khùng của những con ngưởi này nghĩ rằng trốn chạy được tới Mỹ là tự động trở thành chất xám, là chuyên viên, là nhân tài, đủ trí tuệ, để trở thành lãnh tụ có khả năng lãnh đạo quốc gia và quốc dân Việt Nam không tưởng nào đó sẽ mời họ về để lãnh đạo dân tộc tiến lên thành rồng, thành hổ.

Đối với dân tộc Việt Nam, cuộc đấu tranh giành lại độc lập, tự chủ đưa đất nước tiến lên phồn vinh, cường thịnh, đời sống quốc dân hạnh phúc là câu chuyện của muôn đời, là sự vận động không ngừng nghỉ suốt giòng lịch sử của dân tộc.

 

 

 

 

Đó là một thực tế hết sức não nề mà những người đã sinh hoạt với nhiều tổ chức cộng đồng ở hải ngoại như chúng tôi nhận thấy rất rõ. Nhìn vào những tổ chức gồm toàn những ông cụ, bà cụ tóc nhuộm, răng giả trẻ nhất cũng đã lãnh tiền hưu, những con người tiêu biểu cho thói tham chức, hám danh hão, nặng óc thị dục huyễn ngã, lưng còng xuống vì mang quá nhiều chức danh tự phong nhưng bất cứ lúc nào cũng có thể lập thêm.hội đoàn để kiếm thêm chức danh hão mới.

 

 

MTHCM VIỆT TÂN và các nhóm ngoại vi phụ diễn 

TỔ CHỨC PHỤC HƯNG và các nhóm ngoại vi phụ diễn 

CHÍNH PHỦ NGUYỄN HỮU CHÁNH

ĐẠI HỘI TOÀN QUÂN, TẬP THỂ CCS, và các nhóm ngoại vi phụ diễn 

ỦY BAN  TỰ DO TÔN GIÁO và các nhóm ngoại vi phụ diễn

PHONG TRÀO ĐÒI LẠI TÊN SÀI GÒN và các nhóm ngoại vi phụ diễn

PHONG TRÀO ĐẤU TRANH DÂN CHỦ- NHÂN QUYỀN và các nhóm ngoại vi phụ diễn 

ỦY BAN CỨU NGƯỜI VƯỢT BIỂN (BPSOS) (1).

CHÍNH PHỦ ĐÀO MINH QUÂN

VIỆT NAM CỘNG HÒA FOUDATION,

CỨU TRỢ TPB CÔ NHI QUẢ PHỤ..v..v..và

CÁC NHÓM CON BUÔN TỪ THIỆN, LỪA ĐẢO TỰ PHÁT

NHỮNG KẺ ĐỘI LỐT TU HÀNH LỢI DỤNG TÔN GIÁO ĐỂ KIẾM ĂN .....

 

Tập thể người Việt Nam cư ngụ tại Mỹ không đông, chưa tới 1% dân số Hoa Kỳ nhưng CHỈ CÓ NHỮNG KẺ MẮC CHỨNG RỐI LOẠN NHÂN CÁCH, NGU  ĐẦN ỦNG HỘ CÁC TỔ CHỨC LỪA GẠT KỂ TRÊN.

 

Vì vậy ban ngày thì quân cảnh, cảnh sát làm chủ, ban đêm thì du kích bộ đội cộng sản lộng hành. Người dân ở giữa đưa đầu chịu báng, thêm bớt

 

 

 

 

BÀI ĐANG VIẾT

Đại Tá Phạm Văn Vinh

HOÀNG SA xét về lãnh thổ, thì thuộc tỉnh QUẢNG NAM xưa, xét về phòng thủ thì trực thuộc bộ tư lệnh Quân Đoàn I / Quân Khu I, mà chi tiết hơn thì thuộc vùng 1 duyên hải. 

Thiếu tá Phạm Văn Hồng, sĩ quan hành quân thuộc phòng 3 Quân Đoàn I làm trưởng phái đoàn gồm 7 người, cùng non một trung đội địa phương quân thuộc Tiểu Khu Quảng Nam, theo tàu hải quân đi công tác mật ơ HOÀNG SA vào khoảng giữa tháng 1 năm 1974, cận Tết Nhâm Dần. 

Sau trận hải chiến ngày 19-1-1974, thì Bộ Tư Lệnh QĐI/ QK1 đã biết Thiếu Tá Phạm Văn Hồng cùng khoảng hơn 40 người khác đã bị quân trung cộng bắt. 

Tôi còn nhớ câu nói của phu nhân thiếu tá Phạm Văn Hồng. Khi chúng tôi tới thăm viếng và ủy lao gia đình vì sĩ quan hành quân này.

Trời giá rét thế này (lúc đó gần Tết âm lịch) tôi thấy anh ấy (thiếu tá Hồng) xếp đồ vô ba lô mà mang theo quần tắm nữa... 

Nghĩa là công tác mật đến nỗi, thiếu tá Hồng cũng không tiết lộ cho vợ biết là đi tới đâu. 

Ít lâu sau, 42 người thuộc quân và dân Việt Nam Cộng Hòa, vì có cả nhân viên khí tượng đã được trao trả ở HỒNG KÔNG – Tôi chỉ kể vắn tắt, vì điều mà tôi muốn nói là THU NHỚ HOÀNG SA, không phải tường thuộc trận chiến, vì thứ nhất tôi không được hiện diện ở đó, thứ hai, chi tiếc hành quân thuộc phạm vi hoạt động của quý vị tham chiến khác. 

Thiếu tá Phạm Văn Hồng đã cấp tốc viết rồi đánh máy lại tập hồi ký “TRỞ VỀ TỪ TRUNG CỘNG” có kèm theo hình ảnh do ông chụp, mua, hay họ (những người Tàu Cộng bắt các quân dân ta) cho mang về, nào Đại Trại, Đại Khánh, Quảng Châu, ban xiếc, ban nhạc, đoàn ngư phủ ở Đảo Hải Nam v.v.... đem về . 

Thiếu tá Phạm Văn Hồng từ Phòng 3 QĐI xuống khối chiến tranh chính trị, và tới Phòng Xã Hội, để cho tôi xem tap hồi ký cùng hình ảnh nêu trên, tôi đề nghị ngay! 

CAO MỴ NHÂN viết một thư giới thiệu, ông mang tác phẩm này, trở về từ Trung Cộng, vào Sài Gòn tới cư xá Chu Mạnh Trinh, Phú Nhuận gặp và nhờ nhà văn Nguyễn Mạnh Côn  giúp các phần giới thiệu với báo chí, thông tin v.v.... 

Nhưng, một tuần sau, thiếu tá Phạm Văn Hồng về lại QĐI/QKI, nói với tôi: 

Cụ ấy sợ, CAO MỴ NHÂN ạ, cụ ấy bảo cho qua đi, chứ nêu những điều đó (bài vở, hình ảnh) ra làm gì không có lợi cho ai cả. Phạm Văn Hồng nói tiếp: 

Thực ra tôi có muốn làm... nhà văn đâu, tôi chỉ muốn phơi bày những gì bọn tôi thấy được ở Trung Cộng thôi. 

Nay thiếu tá Phạm Văn Hồng và gia đình đang định cư ở ngay vùng BOLSA cùng gia đình bào huynh của ông đại tá Phạm Văn Vinh, mà binh nghiệp của vị đại tá này là chuyên giữ chức vụ Trung Đoàn Trưởng, áo bào dày cộm bụi phong trần.

 

CAO MỴ NHÂN

 

http://www.generalhieu.com/dt_phamvanvinh.htm

quyết tâm hy sinh đến người cuối cùng để xóa bỏ chế độ Việt Nam Cộng Hòa

cái rào chắn người lương thiện

chức quận trưởng, tỉnh trưởng được định giá và phải đóng hụi chết cho bọn đầu lãnh Việt Nam Cộng Hòa.  thắng lợi tinh thần kiểu AQ chỉ là ngụy biện.

Dân tộc Việt Nam chỉ có một tổ quốc duy nhất kéo dài từ các tỉnh biên giới phía Bắc cho đến Cà Mau, Rạch Gía giáp vịnh Thái Lan. Những hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa, Côn Đảo, Thổ Chu là máu thịt của quê hương, đất nước.

 

 

... Kinh dâng nước Việt Nam cho Đức Mẹ MARIA Vô Nhiễm Nguyên Tội

 

Lạy Mẹ MARIA Vô Nhiễm Nguyên Tội, chúng con toàn thể giáo hữu Việt Nam hết lòng tin cậy chạy đến cùng Mẹ.

 

Mẹ là Mẹ THIÊN CHÚA, là Mẹ chúng con, Mẹ là Nữ Vương Toàn Năng, là Đấng bầu cử cho chúng con trước tòa Chúa. Biết bao nhiêu lần, Mẹ đã cứu vãn Giáo Hội, và các dân tộc trong cơn nguy biến.

 

Chúng con hết lòng thành kính hiến dâng Giáo Hội và tổ quốc Việt Nam cho Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ. Để thực hành mệnh lệnh của Mẹ, và để nhờ Mẹ che chở phù trì, ngày nay và mãi mãi.

 

Xin Mẹ gìn giữ Giáo Hội Việt Nam. Xin Mẹ soi sáng hàng Giáo Phẩm, dìu dắt và thánh hóa các Linh Mục. Xin Mẹ giúp sức cho toàn thể giáo dân được trung thành giữ luật Chúa, và sốt sắng làm việc tông đồ. Xin Mẹ nâng đỡ và ủi an những anh chị em của chúng con, đang phải khốn khó vì Đạo Chúa.

 

Xin Mẹ chúc lành cho tổ quốc Việt Nam. Xin Mẹ hướng dẫn các nhà lãnh đạo dân tộc, xin Mẹ đem tinh thần Phúc Âm thấm nhuần tất cả các cơ cấu quốc gia, xin Mẹ cho toàn thể dân Việt biết đoàn kết, để cùng nhau xây dựng lại giang sơn.

 

Nhất là xin Mẹ cứu chúng con thoát nạn Cộng Sản vô thần, để mọi người được sống trong tự do, hòa bình, ngõ hầu Nước Chúa được mở rộng khắp nơi.

 

Chúng con nguyện muôn đời ghi nhớ ơn Mẹ, và cùng nhau xây dựng một đền thờ hay một công tác nào khác dâng kính Trái Tim Vô Nhiễm Nguyên Tội Mẹ, để lưu truyền cho hậu thế ơn che chở đặc biệt của Mẹ.

 

Lạy Mẹ MARIA Vô Nhiễm Nguyên Tội, chúng con thành khẩn kêu đến Mẹ, vì chúng con biết Mẹ sẽ nhận lời chúng con. Và mặc dầu mọi nỗi khó khăn hiện tại, chúng con tin chắc Trái Tim Mẹ sẽ thắng. AMEN.

 

(”Ange Gardien”, n.4, Juillet-Aout/ 2005, trang 23 + Attilio Borzi, ”MARIA nella vita del Giovane”, Edizioni dell'Immacolata, 1993, trang 53-59)

 

Sr. Jean Berchmans Minh Nguyệt

 

 

 

 

ĐỌC THÊM

 

Sự Thật Ô Nhục Về Quần Đảo Hoàng Sa

Hoàng Sa Nổi Sóng Phạm Văn Hồng

Hoàng Sa Nổi Sóng 2 Phạm Văn Hồng

Hoàng Sa Bí Ẩn Phạm Văn Hồng

Tường Thuật Trận Hải Chiến Hoàng Sa   Hà văn Ngạc, Hạm Trưởng HQ 5

Sự Thật Đáng Hổ Thẹn

Sự Thật Về Trận  Hải Chiến Hoàng Sa Lê Văn Thư, Hạm Trưởng HQ 16

Hoàng Sa Nỗi Buồn Lịch Sử

Hoàng Sa Và Nguyễn Văn Thiệu

Trận Hoàng  Sa: Cấp Chỉ Huy Bất Tài  Hèn Nhát

Trả Lời Tất Cả Các Phản Hồi Bài Viết Của Hạm Trưởng HQ16

Nhìn Lại Hoàng Sa - Hoàng Sa Org

Hoàng Sa Thế Kỷ 21

 

 

 

 


Tặng Kim Âu


Chính khí hạo nhiên! Tổ Quốc tình.
Nghĩa trung can đảm, cái thiên thanh.
Văn phong thảo phạt, quần hùng phục.
Sơn đỉnh vân phi, vạn lý trình.


Thảo Đường Cư Sĩ.

 

SERVED IN A NOBLE CAUSE

 

 

 

Vietnamese commandos : hearing before the Select Committee on Intelligence

of the United States Senate, One Hundred Fourth Congress, second session ...

Wednesday, June 19, 1996

 

CLIP RELEASED JULY 21/2015

https://www.youtube.com/watch?list=PLEr4wlBhmZ8qYiZf7TfA6sNE8qjhOHDR6&v=6il0C0UU8Qg

  

 

US SENATE APPROVED VIETNAMESE COMMANDOS COMPENSATION BILL

http://www.c-span.org/video/?73094-1/senate-session&start=15807

BẮT ĐẦU TỪ PHÚT 4:22:12 - 4:52:10  (13.20 - 13.50)

 


Liên lạc trang chủ

E Mail: kimau48@yahoo.com, kimau48@gmail.com

Cell: 404-593-4036

 

Những người lính một thời bị lãng quên: Viết Lại Lịch Sử

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

֎ Binh Thư Yếu Lược Trần Quốc Tuấn  ֎ Một Trang Lịch Sử

֎ Vietnamese Commandos' History ֎ Vietnamese Commandos vs US Government ֎ Lost Army Commandos

֎ Bill of Compensation ֎ Never forget ֎ Viết Lại Lịch Sử  Video ֎ Secret Army Secret War Video

֎ Đứng Đầu Ngọn Gió Video ֎ Con Người Bất Khuất Video ֎ Dấu Chân Biệt Kích Video ֎ Kiểm Lại Hồ Sơ Biệt Kích Video

֎ The Secret war against Hanoi Richard H. Shultz Jr.֎ Gulf of Tonkin Incident ֎ Pentagon Bạch Hóa ֎ The heart of a boy

֎ U.S Debt Clock ֎ Wall Street and the Bolshevik Revolution Antony C. Sutton

֎ Wall Street and the Rise of Hitler Antony C. Sutton ֎ None Dare Call It Conspiracy Gary Allen

֎ Chiến Tranh Tiền Tệ (Currency War) ֎ Confessions of an Economic Hit Man John Perkins

֎ The World Order Eustace Mullin ֎ Trăm Việt trên vùng định mệnh ֎ Chính Đề Việt Nam Tùng Phong (dịch)

֎ OSS vào Việt Nam 1945 Dixee R. Bartholomew - Feis ֎ Lyndon Baines Johnson Library Musuem

֎ Chủ Nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn ֎ Nguồn Gốc Dân Tộc Việt Nam Bình Nguyên Lộc

֎ Nghi Thức Ngoại Giao ֎ Lễ Nghi Quân Cách ֎ Sắc lệnh Cờ Vàng ֎ Quốc Tế Cộng Sản

֎ How Does a Bill Become Law?֎ New World Order ֎ Diplomacy Protocol. PDF

֎ The World Order Eustace Mullin ֎ Why Vietnam? Archimedes L. A. Patti

֎ Vietnam War Document ֎ American Policy in Vietnam

֎ Foreign Relations Vietnam Volum-1 ֎ The Pentagon Papers ֎ Pentagon Papers Archives

֎ Vietnam and Southeast Asia Doc ֎ Vietnam War Bibliogaphy ֎ Công Ước LHQ về Luật Biển

֎ CIA and NGOs ֎ CIA And The Generals ֎ CIA And The House Of Ngo ֎ Global Slavery

֎ Dấu Binh Lửa ֎ Đại Hội Toàn Quân? Phùng Ngọc Sa

֎ Bách Việt  ֎ Lược Sử Thích Ca  ֎ Chủ thuyết Dân Tộc Sinh Tồn

֎ Silenced! The Unsolved Murders of Immigrant Journalists in the USA. Juan Gonzales

֎ Society of Professional Journalists: Code of Ethics download

֎ Douglas Mac Arthur 1962 ֎ Douglas Mac Arthur 1951 ֎ John Hanson, President of the Continental Congress

֎ Phương Pháp Biện Luận ֎ Build your knowledge

֎ To be good writer ֎ Ca Dao -Tục Ngữ ֎ Chùa Bái Đính ֎ Hán Việt

֎ Top 10 Crime Rates  ֎ Lever Act ֎ Espionage Act 1917 ֎ Indochina War ֎ Postdam ֎ Selective Service Act

֎ War Labor Board ֎ War of Industries ֎ War Production Board ֎ WWII Weapon ֎ Supply Enemy ֎ Wold War II ֎ OSS

֎ Richest of The World ֎ Truman Committee   ֎ World Population ֎ World Debt ֎ US Debt Clock ֎

֎ An Sinh Xã Hội - Cách Tìm IP Email ֎ Public Holiday ֎ Funny National Days

֎ Oil Clock ֎ GlobalResearch ֎ Realworldorder ֎ Thirdworldtraveler ֎ Thrivemovement ֎ Prisonplanet.com ֎ Infowars

֎ Rally protest ֎ Sơ Lược VềThuyền Nhân ֎ The Vietnamese Population in USA

֎ VietUni ֎ Funny National Days  ֎ 1DayNotes 

 

Liên lạc trang chủ

E Mail: kimau48@yahoo.com, kimau48@gmail.com

Cell: 404-593-4036

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 


 


 

Your name:


Your email:


Your comments: