US Senator John McCain , Kim Âu Hà văn Sơn

NT Kiên , UCV Bob Barr, Kim Âu Hà văn Sơn

 

 

 

 

 

 

NT Kiên , Kim Âu Hà văn Sơn, Ross Perot  Cố Vấn An Ninh Đặc Biệt của TT Reagan và NT Sám

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

  Trang ChủKim ÂuBáo ChíDịch ThuậtTự ĐiểnThư QuánLưu TrữESPN3Sport TVMusicLotteryDanceSRSB RadioVideos/TVLearningLịch SửTác PhẩmChính NghĩaVấn ĐềĐà LạtDiễn ĐànChân LưBBCVOARFARFISBSTác GỉaVideoForum

KIM ÂU

CHÍNH NGHĨA LÀ CỦA CHÚNG TA.

 

 

Lịch sử đă chứng minh không một đám ngoại nhân nào yêu thương đất nước, dân tộc  của chúng ta nếu chính chúng ta không biết yêu thương lấy đất nước và dân tộc của ḿnh. Dân tộc Việt Nam phải tự quyết định lấy vận mệnh của ḿnh chứ không thể van nài, cầu xin được trở thành quân cờ phục vụ cho lợi ích của ngoại bang và những thế lực quốc tế.

Chính Nghĩa Quốc Gia thực sự là của chúng ta, măi măi vẫn là của chúng ta - Những người đă tận hiến cho Tổ Quốc - Dân Tộc.

Hỡi những con người Việt Nam chân chính ! Hăy nhớ rằng ḍng máu c̣n luân lưu trong huyết quản chúng ta vẫn là ḍng máu di truyền của tổ tiên từ thời lập quốc và xương thịt lưu lạc này vẫn là máu thịt Việt Nam.

 

 

Dân tộc Việt Nam trường tồn gần 5000 năm lịch sử. Từ thuở lập quốc ven bờ Trường Giang, dân tộc Việt Nam đă phải luôn luôn chiến đấu chống lại bọn giặc ngoại xâm từ phương Bắc và từ chính những cuộc chiến đấu trường kỳ, ác liệt đó dân tộc Việt Nam đă viết nên vô vàn những trang lịch sử hào hùng, chói lọi chiến công. Trong cuộc đối đầu truyền kiếp này Hán tộc vốn mạnh đông nên chiếm ưu thế nhưng v́ tinh thần bất khuất không chịu để Hán tộc đồng hóa nên tuy phải lui dần về phương Nam nhưng dù trải qua bao hưng phế, thịnh suy của các vương triều Việt tộc duy nhất chỉ có một lần Mạc Đăng Dung hiến đất cho Trung Hoa vào năm 1540 để phải “lưu xú vạn niên”, ngoài ra chưa bao giờ có trường hợp ô nhục như việc bọn Cộng Sản Việt Nam đă và đang làm hiện nay là dâng đất - có nghĩa là bán nước - cho đám giặc phương Bắc nhiều lần.

Việc dùng lănh thổ quốc gia hiến cho giặc để tranh đoạt thắng lợi của bọn Qủy Đỏ ở Bắc Bộ Phủ ngày nay không phải là lần đầu tiên mà đă xảy ra từ năm 1958 qua văn thư kư Ngày 14-9-1958, của Phạm Văn-Đồng tuân lệnh Hồ Chí-Minh, gửi cho Tổng-lư Quốc-vụ viện Trung-quốc (Thủ-tướng) là Chu Ân-Lai. Văn thư này thực chất là một văn kiện bán nước (nhượng lănh hải) trắng trợn v́ theo bản tuyên cáo Ngày 4-9-1958, của chính phủ Trung-quốc về lănh hải gồm 12 hải lư kể từ đất liền và tấm bản đồ đính kèm bao gồm toàn bộ các đảo trong vịnh Bắc-Việt, toàn bộ các đảo ở biển Nam-hải như Tây-sa (Hoàng-sa) và Nam-sa (Trường-sa). Như vậy nếu tính theo Công Pháp Quốc Tế lănh hải dài 12 hải lư, tính từ các đảo này th́:

- lănh hải Trung-quốc ở Nam-hải, phía Tây sẽ kéo sát tới bờ biển suốt miền Trung, Bắc Việt-Nam.

- Phía Đông vươn sát tới lục địa Phi-luật-tân, Bruneị

- Phía Nam tiến sát tới Indonésia, Mă-lai.

Công nhận bản tuyên cáo này có nghĩa là đă công nhận những đường biên giới được Trung Cộng vẽ ra.

Năm 1974, dựa trên nền tảng pháp lư của tuyên cáo này và văn thư bán nước của Đảng Cộng Sản Việt Nam đă nói ở trên, Trung Cộng tiến đánh Hoàng Sa. Trận hải chiến Hoàng Sa bùng nổ và kết thúc nhanh chóng nhưng đi vào lịch sử, quân sử của dân tộc Việt Nam. Trong trận đánh này, những người đă quyết chiến để bảo vệ giang sơn gấm vóc của tiền nhân không ai khác hơn là những người lính Việt Nam Cộng Ḥa mà bộ máy tuyên truyền của bọn Cộng Sản Bắc Việt luôn công kích là “Việt Gian, Bán Nước”. Do điều kiện và hoàn cảnh của chiến trường nên binh chủng hải quân được là đại diện, là lực lượng chủ công. Trận đánh oanh liệt này đă gây cho phía Trung Cộng thiệt hại gấp ba lần VNCH (về nhân mạng, và chiến hạm. Nhưng VNCH lúc đó lại đang phải đương đầu với Việt Cộng nên lực lượng tham chiến quá ít, vũ khí chỉ có đại bác, chiến hạm nhỏ. Phía Trung-quốc có hỏa tiễn địa địa, chiến hạm lớn đông, lực lượng tham chiến đông gấp nhiều lần v́ vậy VNCH phải tạm bỏ kế hoạch tái chiếm Hoàng-sa. Vào thời kỳ đó dư luận thế giới đều rất ngạc nhiên v́ Hoa-kỳ với VNCH vốn có hiệp ước hỗ tương an ninh và quân đội Hoa Kỳ đang tham chiến tại Việt-Nam; đệ thất hạm đội Hoa Kỳ với lực lượng hết sức hùng hậu thường xuyên tuần hành gần vùng biển hai bên giao chiến nhưng không hề can thiệp, không tiếp sức cho VNCH?

Nguyên nhân bí ẩn ngày đó sau này hoàn toàn sáng tỏ v́ trong cuộc mật đàm giữa Kissinger và Mao Trạch Đông, chính quyền Cộng Sản Trung-quốc đă trao cho ông Kissinger bản tuyên bố về lănh hải “Ngày 4-9-1958” cùng bản đồ đính kèm. Nhà ngoại giao “đốn mạt nhất mọi thời đại” Kissinger đă công nhận bản tuyên bố đó như là một cách bật đèn xanh cho Trung Cộng chiếm lấy Hoàng Sa làm một món quà lót đường để đổi lấy cuộc rút quân ra khỏi Việt Nam.

Trải bao cuộc chiến tranh vệ quốc khi giặc đang thế mạnh, ta ở thế yếu việc tạm để giặc lấn chiếm một vùng đất của tổ quốc chỉ là chuyện chiến thuật để chuẩn bị cho những cuộc phản công chiến lược.

Việc tái chiếm và khôi phục lănh thổ chỉ là vấn đề thời gian và cơ hội sẽ xảy ra khi lực lượng ta đủ sức mạnh đánh đuổi ngoại xâm. Món nợ Hoàng Sa là món nợ mà tất cả mọi người Việt Nam chân chính sẽ phải đ̣i v́ Hoàng Sa chính là xương thịt của Việt Nam.

Nếu không có những âm mưu buôn bán của bọn tư bản cá mập và đệ tam quốc tế cộng sản, cục diện chiến trường tại Việt Nam không đảo ngược có lẽ ngày hôm nay Hoàng Sa đă trở lại với Việt Nam cho dù dân tộc ta phải trả giá bằng hy sinh và xương máu.

Nhưng sau năm 1975, dù được thừa hưởng một thắng lợi tạo thành nhờ canh bạc của quỷ dữ, đảng Cộng Sản Việt Nam đă khom lưng, quỳ gối cam phận chư hầu nghiễm nhiên xóa sổ địa danh Hoàng Sa trong ḷng dân tộc.

Hoàng Sa là một quần đảo xa xôi. Vùng đảo san hô đó không hiển hiện trước tầm mắt quốc dân. Việc mất Hoàng Sa lại xảy ra trong thời kỳ chiến tranh và sau năm 1975 th́ toàn quốc lại bị Cộng Sản đàn áp, đói khổ, cơ cực; đảng Cộng Sản độc quyền lănh đạo tất cả từ thông tin, văn hóa, tuyên truyền v.v... nên tất cả những người cầm bút làm công trác truyền thông, văn hóa dưới lá cờ đảng chỉ là bọn bồi bút, người máy làm theo lệnh đảng đua nhau ra sức bưng bít sự thật. Đảng buôn dân chúng cũng vỗ tay, đảng bán nước chúng cũng tán thưởng, không có ai đánh thức tinh thần ái quốc do đó việc mất Hoàng Sa vào tay Trung Cộng mau chóng tan loăng.

Trong một xă hội đứng đầu là một đảng thú vật. Tự do và sinh mệnh bản thân c̣n mong manh như ngọn đèn trước gió, mấy kẻ c̣n được chút tâm huyết mà nghĩ đến chuyện nước non.

Việc mất Hoàng Sa ch́m đắm từ sau năm 1975 đến năm 1988 lại bùng lên khi quân Trung Cộng xả súng vào hải quân nhân dân Việt Cộng. Những tưởng cơ hội này là cơ hội “Quyết Tử cho Tổ Quốc Quyết Sinh” nhưng toàn “Đảng anh hùng và quân đội nhân dân anh hùng” lộ hẳn bộ mặt hèn hạ, cam phận tôi đ̣i bỏ mặc con em cho giặc tập bắn bia....

Chưa thỏa giấc mộng bá quyền của Chủ Nghĩa Đại Hán, chính quyền Trung Nam Hải tiếp tục áp lực và thi thố mưu sâu buộc Cộng Sản Việt Nam kư tiếp hai hiệp định (1)

Theo tinh thần bản hiệp định cắt đất kư ngày 30-12-1999, th́ Việt-Nam nhường cho Trung-quốc 789 km2 dọc theo biên giới hai tỉnh Cao-bằng, Lạng-sơn. Nghiêm trọng nhất là nhượng cho Trung Cộng vùng đất địa đầu thuộc tỉnh Lạng-sơn nơi có cửa ải Nam-quan lấn sâu vào lănh thổ quốc gia đến 0,5 km. Đây không chỉ là một hành vi “bán nước” mà c̣n là một tội ác “trời không dung, đất không tha” xúc phạm đến Hồn Thiêng Sông Núi v́ đă tiêu hủy biểu tượng hào hùng của dân tộc Việt Nam trong việc bảo vệ đất nước và nền độc lập của dân tộc qua mấy ngàn năm.

Chi Lăng! Chi Lăng!

Ải Nam Quan vốn chỉ một cửa ải nhỏ bé nằm ngay một vùng đất bằng phẳng nơi địa đầu chịu đựng bao cuộc tấn công của quân xâm lăng nhưng không di dời và vẫn hiên ngang trấn giữ cả một trời Nam.

Hầu hết những sách vở viết về giang sơn cẩm tú của dân tộc Việt Nam đều khởi đi từ mấy chữ chỉ rơ địa đầu biên ải là Nam Quan và điểm tận cùng của đất nước là Cà Mau.

Chính cửa ải này đă bao lần chứng kiến bước chân của đám quân xâm lược phương Bắc ngạo nghễ tràn qua khi khởi chiến, rồi sau đó cũng chính nơi này lại ghi nhận những bước chân hối hả, cuống quưt của bọn tàn binh, bại tướng tháo chạy sau khi bị quân dân ta đánh cho tan tác.

Qủy Môn Quan! Qủy Môn Quan!

Vùng biên địa thượng du Việt Bắc vốn là vùng đất lịch sử. Vùng đất của những huyền thoại từ thời dựng nước và cũng là vùng đất của những địa danh chói lọi chiến công. Trong thực tế, ải Chi Lăng mới chính là hiểm địa, là mồ chôn bao đạo hùng binh của những vương triều Tống, Nguyên, Minh, là nơi có núi Đầu Quỷ thường dùng để bêu đầu bọn bại tướng xâm lược do đó được mệnh danh là Quỷ môn quan.

 

Tại đây khí hùng sông núi tích tụ mạnh đến nỗi những bọn giặc đời sau đều táng đởm, kinh tâm khi đặt chân đến nơi này. [Theo lời mẹ tôi kể lại, nơi đây có hai câu thơ tạc trên vách núi được lưu truyền trong dân gian:

“Quỷ Môn Quan! Quỷ Môn Quan!

Thập nhân xuất khứ, nhất nhân hoàn....”

(tạm dịch: Cửa Đầu Quỷ! Cửa Đầu Quỷ!

Mười người đi qua chỉ có một người trở lại.)]

nhưng Ải Nam Quan vẫn là biểu tượng linh thiêng nhất về tinh thần quyết chiến cho nền độc lập và sự vẹn toàn của Tổ Quốc.

Đau đớn thay, ngày nay Ải Nam Quan lại nằm trong phần lănh thổ mà bọn Cộng Sản Việt Nam đă dâng cho Trung Cộng.

Trong suốt thời kỳ làm tay sai cho Đệ Tam Quốc Tế Cộng Sản thực hiện âm mưu nhuộm đỏ toàn cầu, tập đoàn bán nước, buôn dân do tên cáo già Hồ Chí Minh lănh đạo luôn phỉ báng và phủ nhận Chính Nghĩa của Người Việt Quốc Gia và giương cao ngọn cờ cứu quốc để ḷe bịp quốc dân. Chúng tự tô vẽ cho chúng một lớp vỏ chính nghĩa để che đậy bộ mặt Phi Nghĩa, Phi Nhân, Vô Tổ Quốc của chúng.

Vào hùa theo chúng là một số tên triết gia ngu xuẩn và bọn bồi bút phương Tây tiếp tay bôi nhọ và bóp méo lịch sử để xóa bỏ mọi chiến tích hào hùng của một đội quân bảo quốc an dân truyền thống của dân tộc Việt Nam.

Qua hai mươi bảy năm thống trị toàn cơi Việt Nam, Tập Đoàn Cộng Sản không có một kế hoạch “kinh bang tế thế, trị quốc, an dân; làm cho dân giàu nước mạnh” nào cả.

Sự tồn tại của chúng cho đến ngày hôm nay hầu hết chỉ nhờ vào độc quyền bóc lột, buôn dân hại  nước, bán rẻ tài nguyên và đồng tiền mồ hôi, nước mắt của hơn ba triệu người Việt Quốc Gia Tị Nạn Cộng Sản gởi về cho gia tộc.

Bè lũ Cộng Sản Việt Nam thực chất chỉ là một bọn thừa hưởng lợi ích về việc điều chỉnh chiến lược giữa bọn Cộng Sản Quốc Tế và đám tư bản cá mập bán rao Dân Chủ, Tự Do, Công Lư vào thời “chiến tranh lạnh”.

Kết quả trong canh bạc của bọn Quỷ Đỏ và đám tư bản cá mập đă khiến chúng trở thành kẻ chiến thắng và Người Việt Quốc Gia chúng ta là những nạn nhân.

Chính Nghĩa không phải lúc nào cũng chiến thắng nếu không đủ mạnh.

Trong cuộc chiến tranh giữa Chính Nghĩa và Phi Nghĩa ở Việt Nam “bọn xấu đă thắng”- như John Mc Cain đă phát biểu trong chuyến đi Việt Nam.

Lớp sơn chính nghĩa hào nhoáng, giả dối đă tróc. Mặt nạ yêu nước, thương ṇi đă rơi xuống. Đảng Cộng Sản Việt Nam đă lộ nguyên h́nh là một bọn buôn dân, bán nước; táng tận lương tâm không sá kể ǵ đến quyền lợi, an ninh, tài sản, danh dự của quốc gia dân tộc. Chúng trắng trợn bán đứng công lao xương máu của tổ tiên, xúc phạm anh linh của tiền nhân, xem thường cả Hồn Thiêng Sông Núi.

Hành động của chúng lần này là một bằng chứng khách quan không thể chối căi cho thấy Chính Nghĩa Quốc Gia vẫn măi măi là của chúng ta và thực sự là của chúng ta.

Tội Bán Nước là đại tội với dân tộc. Tập Đoàn Cộng Sản Việt Nam là một bè, một lũ “thiên cổ tội nhân” mặc dù chúng hiện đang là kẻ thống trị nhưng dân tộc Việt Nam là một dân tộc có óc quật cường, biết nhục quốc sỉ là điều cần phải rửa nên không một vương triều hay thể chế phản dân, hại nước nào có thể trường tồn.

Sở dĩ Tập Đoàn Cộng Sản Cộng Sản đắc thế là do vận nước trôi vào thời quốc mạt. Ngày nay trước những sự kiện ô nhục này Tập Đoàn Cộng Sản ở Bắc Bộ Phủ chắc chắn sẽ phải tiêu vong. Toàn thể dân tộc Việt Nam sẽ thức tỉnh và đứng lên tiêu diệt chúng.

Quốc dân Việt Nam tại quốc nội cũng như hải ngoại không cần bàn tới những vở kịch sửa đổi Hiến Pháp hay hủy bỏ điều 4 nào cả mà chỉ có một việc cần phải suy nghĩ, phải bàn tới là hủy bỏ cả cái đảng Cộng Sản Việt Nam buôn dân, bán nước giành lại quyền vệ quốc và kiến quốc cho dân tộc.Chừng nào quyền quyết định vận mệnh đất nước c̣n nằm trong tay của Tập ĐoànCộng Sản ở Bắc Bộ Phủ th́ quốc dân Việt Nam vẫn c̣n thua thiệt.

Lịch sử đă chứng minh không một đám ngoại nhân nào yêu thương đất nước, dân tộc  của chúng ta nếu chính chúng ta không biết yêu thương lấy đất nước và dân tộc của ḿnh. Dân tộc Việt Nam phải tự quyết định lấy vận mệnh của ḿnh chứ không thể van nài, cầu xin được trở thành quân cờ phục vụ cho lợi ích của ngoại bang và những thế lực quốc tế.

Chính Nghĩa Quốc Gia thực sự là của chúng ta, măi măi vẫn là của chúng ta - Những người đă tận hiến cho Tổ Quốc - Dân Tộc.

Hỡi những con người Việt Nam chân chính ! Hăy nhớ rằng ḍng máu c̣n luân lưu trong huyết quản chúng ta vẫn là ḍng máu di truyền của tổ tiên từ thời lập quốc và xương thịt lưu lạc này vẫn là máu thịt Việt Nam.

 

KIM ÂU

 2002

Ghi chú (1)

 

* Hiệp định về biên giới trên đất liền Việt-Nam, Trung-quốc ngày 30-12-1999.

* Hiệp định phân định lănh hải Việt-Nam, Trung-quốc ngày 25-12-2000.

Dưới đây là bài thơ "Quỷ Môn Quan" của cụ Nguyễn Du trong "Bắc hành tạp lục" bằng chữ Hán, được dịch nguyên văn và dịch nghĩa:

 

連峰高插入青雲,

南北關頭就此分。

如此有名生死地,

可憐無數去來人。

塞途叢莽藏蛇虎,

布野煙嵐聚鬼神。

終古寒風吹白骨,

奇功何取漢將軍。

 

Quỷ Môn quan

 

Liên phong cao sáp nhập thanh vân

Nam bắc quan đầu tựu thử phân

Như thử hữu danh sinh tử địa

Khả liên vô số khứ lai nhân

Tắc đồ tùng măng tàng xà hổ

Bố dă yên lam tụ quỉ thần

Chung cổ hàn phong xuy bạch cốt

Kỳ công hà thủ Hán Tướng quân

 

Nguyễn Du

 

Dịch Nghĩa

Núi liên tiếp, cao vút tận mây xanh.

Nam bắc chia ranh giới ở chỗ này

Là nơi nổi tiếng nguy hiểm đến tính mạng.

Thương thay, bao nhiêu ngướ vẫn phải đi về qua đây.

Bụi gai lấp đường, măng xà, hổ tha hồ ẩn nấp.

Khí độc đầy đồng, quỷ thần mặc sức tụ họp.

Từ thuở xa xưa, gió lạnh đă thổi bao đống xương trắng.

Chiến công của tướng nhà Hán (1) có ǵ đáng khen!

 

--------------------------------------

Quỉ Môn quan : Ở phía Nam xă Chi Lăng tỉnh Lạng Sơn. Địa thế hiểm trở. Có núi h́nh như đầu quỉ. Do đó mà mệnh danh là Quỉ Môn quan. Cổ thi có câu :

 

Quỉ Môn quan ! Quỉ Môn quan !

Thập nhân xuất khứ, nhất nhân hoàn

 

Người Việt đi sứ Trung Quốc có câu :

 

Rạng ngày đến Quỉ Môn quan

Tiếng xưa "thập khứ nhất hoàn' là đây

 

(1) Hán Tướng quân : Chỉ Mă Viện. Mă Viện đem quân đánh hai bà Trưng, tuy đắc thắng nhưng quân lính chết dọc đường không biết bao nhiêu. Như thế có ǵ là chiến công đắng khen ngợi. Cũng có ư nói : Kỳ công của tướng quân nhà Hán không có chi hơn là "đống xương trong gió lạnh bên đường. "

 

[/i]

Dịch Thơ

Ải Quỷ Môn

 

Núi trập trùng giăng đỉnh vút mây,

Ải chia Nam Bắc chính là đây.

Tử sanh tiếng đă vang đồng chợ,

Qua lại người không ngớt tháng ngày.

Thấp thoáng quỉ đầu nương bóng khói,

Rập ŕnh cọp rắn núp rừng cây.

Bên đường gió lạnh luồng xương trắng,

Hán tướng công ǵ kể bấy nay?

 

Bản dịch: Quách Tấn

Nguồn: Chu Thong