Trang Chủ . Kim Âu . Lưu Trữ. Báo Chí . RFI . RFA . Tác Giả . Chính Trị . Văn Nghệ . Khoa Học . Kỹ thuật . Mục Lục . Quảng Cáo . Groups . Forum . Portal . Tinh Hoa . Liên lạc

 

Một Trang Lịch Sử (tài liệu US Senate)

 

 

 

 

US Senator John McCain , Kim Âu Hà văn Sơn

NT Kiên , UCV Bob Barr, Kim Âu Hà văn Sơn

 

 

 

 

 

Nguyễn Thái Kiên , Kim Âu Hà văn Sơn, Cố vấn an ninh đặc biệt của Reagan-Tỷ phú Ross Perot,Tŕnh A Sám

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

TIẾNG CHUÔNG

CẢNH TỈNH !

Về ĐẢNG VIỆT TÂN

Phùng Ngọc Sa

 

Vào đầu năm 2004, nhân dịp cựu đại tá Phạm Văn Liễu (PVL), nguyên Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại Mặt Trận Quốc Gia Thống Nhất Giải Phóng Việt Nam (từ năm1981 đến năm1984), ra mắt phần III quyển hồi kư Trả Ta Sông Núi để tố cáo những việc làm sai trái của Mặt Trận (MT), th́ sau đó vào ngày 10-9-04, ông Nguyễn Kim, người thay thế ông PVL trong chức vụ Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại Mặt Trận Quốc GiaThống Nhất Giải Phóng Việt Nam (MTQGTNGPVN) đă có Thư Lên Tiếng, minh xác với đồng bào và thân hữu về một số dữ kiện để phản bác hồi kư của ông PVL, thư được tóm gọn trong 4 điều chính, mà điều đầu tiên đă viết: “Sau nhiều cố gắng chấn chỉnh (?),Hội Đồng Kháng Chiến Toàn Quốc, cơ quan lănh đạo tối cao của MTQGTNGPVN, đă phải giải nhiệm ông Phạm Văn Liễu khỏi trách vụ Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Hải Ngoại, vào tháng 12 năm 1984, v́ lư do kỷ luật.”

Nhờ có Thư Lên Tiếng, qua giấy trắng mực đen chúng tôi mới biết, là ông Phạm Văn Liễu bị loại ra khỏi MT v́ lư do kỷ luật.

Câu hỏi được nêu lên, cái được gọi Hội Đồng Kháng Chiến Toàn Quốc (HĐKCTQ) mà ông Nguyễn Kim nói là cơ quan lănh đạo tối cao, đă trực tiếp hay qua trung gian của Hội Đồng Kỷ Luật (HĐKL) để loại ông PVL? Nếu HĐKCTQ trực tiếp giải nhiệm th́ xin hỏi, hội đồng đó thành lập từợ lúc nào? Họp tại đâu? Ai chủ tọa hội đồng nầy? Hội đồng dựa theo điều khoản nào trong bản nội quy, và do quyết định số mấy để giải nhiệm ông PVL? Mặt khác, khi áp dụng biện pháp kỷ luật đối với một thành viên cao cấp như ông PVL, MT đă hành xử dưới h́nh thức dân chủ, hay là một tổ chức phát xít theo lănh tụ chế? Nếu đă là một tổ chức dân chủ, th́ mỗi cấp bộ MT (1) ắt phải có đại biểu được bầu lên để h́nh thành hội đồng đại biểu (congress) ; thế th́ liệu cái được gọi là HĐKCTQ để giải nhiệm ông Liễu có sự tham dự của hội đồng đại biều đó không? Nếu có, th́ gồm có các đại diện của cơ sở nào, sao không thấy ông Nguyễn Kim nói đến? Ngoài ra, liệu hội đồng này có đũ tư cách để luận tội một lănh tụ ṇng cốt, đồng sáng lập MT tầm cở như ông Liễu không?

Chắc chắn ông Nguyễn Kim sẽ không trả lời được những câu hỏi của chúng tôi. Lư do cái được gọi là HĐKCTQ, HĐKL hay là “hội đồng chuột” chăng nữa, cũng chỉ là sự tưởng tượng của ông Hoàng Cơ Minh và phe nhóm, v́ MT đă từng chủ trương buôn bán kháng chiến; đă có khu chiến giả, trận địa giả, th́ tại sao lại không thể phịa ra cái Hội Đồng Kháng Chiến Toàn Quốc Ma. Việc đó chẵng qua chỉ là một sự dối trá th́ ai có thể tin được.

Chẳng cần phải dựa vào quyểản hồi kư Trả Ta Sông Núi (Trtsn) phần III th́ chúng tôi mới biết đến tổ chức MT, mà qua nhiều tài liệu sưu tầm, cũng như của những người từng tham gia MT, chúng tôi biết là trước sau MT cũng chỉ có 2 bộ phận: Quốc Nội, tức là Tổng Vụ Quốc Nội do đề đốc Hoàng Cơ Minh (HCM) lănh đạo, Tổng Vụ Hải Ngoại do cựu đại tá Phạm Văn Liễu phụ trách. Nói chung, cả 2 Tổng Vụ nói trên đều có bổn phận hổ trợ lẫn nhau để hoàn thành mục tiêu tối hậu là “Giải Phóng Việt Nam” khỏi ách thống trị CSVN. Tổ chức đă minh định rơ như vậy, th́ không có việc ai lănh đạo ai, ngoài ra trong phân nhiệm cũng không đề cập việc ai là người tổng chỉ huy MT, vậy th́ ai, hội đồng nào đũ tư cách giải nhiệm ông PVL? Chính vụ việc xảy ra tại Bangkok vào năm 1982 khi ông PVL đi thăm “Khu Chiến” của ông HCM, đă cụ thể chứng minh là 2 ông Tổng Vụ Trưởng Quốc Nội và Hải Ngoại tự coi ḿnh ngang và như nhau, v́ thế mới có chuyện ông PVLngang nhiên “sửa lưng” HCM khi ông nầy tự xưng là “Chủ tịch MT” với câu hỏi: “Tại sao ông tự phong làm Chủ tịch Mặt Trận mà không cho tôi biết.? (Trtsn 211). Chủ tịch MT mà c̣n tự phong ẩu, th́ việc đẻ ra những cái khác đâu khó.

Điều xác thực và tất cả mọi người đều biết, sở dĩ ông PVL bị đá văng ra khỏi chức Tổng Vụ Hải Ngoại, v́ ông PVL đă quyết định cách chức Hoàng Cơ Định, em ruột của ông HCM do y lem nhem tiền bạc và Nguyễn Xuân Nghĩa (thuộc phe nhóm HCĐ), cháu ruột của Mười Cúc, tức Nguyễn Văn Linh nguyên Tổng Bí Thư đảng CSVN, về những hành vi mờ ám trong quan hệ với VC và muốn qua mặt ông PVL. T́nh thế đó buộc phe nhóm họ Hoàng v́ quyền lợi mà phải lật ngược thế cờ bằng cách ngụy tạo HĐKCTQ Ma để loại ông PVL. Đáng buồn, và quá thất vọng cho ông PVL, người từng đăm nhiệm một chức vụ quan trọng như thế, mà không có được một biện pháp đề pḥng, chỉ thụ động “nhận tội” rồi ôm đầu máu bỏ cuộc chớ không có được một hành động thích ứng nào để triệt hạ tổ chức tội ác nầy. Hậu họa chắc chắn ông PVL phải lănh đũ. Đồng bào hải ngoại đă lên án ông PVL là một tội đồ của dân tộc cũng không sai.

Quả thật, đây đúng là một kinh nghiệm quá đắng cay, đồng thời cũng là bài học đắt giá cho những ai muốn làm chính trị mà thiếu tiên liệu, không có được tầm nh́n chính xác; không biết tiên đoán và ước tính thời cuộc, th́ sao có thể lănh đạo thành công. Thử hỏi, những nhân vật với khả năng và nhăn quan hạn hẹp như ông Liễu mà trước đây từng được giao phó trọng trách “Tổng Giám Đốc Cảnh Sát Quốc Gia”, tức lănh đạo guồng máy an ninh để bảo vệ Miền Nam th́ làm sao mà Việt Nam Cộng Ḥa không bị rơi vào tay cộng sản Bắc Việt?

Nói chung, nhờ Thư Lên Tiếng của ông Nguyễn Kim, mà toàn thể đồng bào mới thấy được khả năng cũng như sự hiểu biết chính trị nông cạn của cái được gọi là cán bộ lănh đạo MT. Chính diễn biến nói trên chứng minh cung cách hành sử của MT chỉ là hành vi của một tập đoàn phát xít; một tổ chức chính trị ấu trĩ, thiếu đạo đức không có ư thức lănh đạo. Họỳ chỉ biết lợi dụng cơ hội để “chơi nhau”, hoặc thủ tiêu bất cứ ai mà họ cảm thấy không vừa ḷng và đi ngược chủ trương của ḿnh. Như vậy, việc giải nhiệm hay khai trừ một thành viên nào đó, chẳng qua chỉ là một hành động khủng bố với đường lối độc tài rừng rú chứ không phải là một tổ chức dân chủ. Chưa nắm được chính quyền mà đă giở tṛ độc tài chuyên chế; thử hỏi nếu MT có thực quyền trong tay, ắt c̣n tác yêu tác quái và thậm tệ hơn bọn CSVN; v́ cộng sản dù nó dă man, độc tài chuyên chế, nhưng chúng c̣n cái gọi là đảng quy, Bộ Chính Trị, Trung Ương Đảng, Hội Đồng Kỷ Luật; c̣n hành xử theo kiểu MT th́ người Việt hải ngoại cho rằng, đây chỉ là sinh hoạt của một tổ chức xă hội đen, hay một đám thảo khấu.

Cho phổ biến Thư Lên Tiếng, một tài liệu được coi là quan trọng nhưng lại để lộ nhiều sơ hở mà vẫn được thông qua, thế mà giờ đây đám người nầy lại là cấp lănh đạo của đảng VT, thử hỏi làm sao họ có đũ khả năng để mà “canh tân cách mạng” đất nước? Vậy xin hỏi, với sự hiểu biết và kinh nghiệm hoạt động chính trị tầm cở như Nguyễn Kim, tức Nguyễn Kim Hườn, Lư Thái Hùng, tức là Bùi Bằng Đoàn (?)mà tập thể tị nạn gọi đó là hạng “blanc bec” (2) chỉ có thành tích ăn chơi, và lư lịch không rơ th́ làm sao có đũ khả năng đối đầu với CSVN, một tổ chức chính trị siêu về kỹ thuật, đệ nhất gian giảo và lừa bịp, chắc chắn hạng người nầy cuối cùng chỉ biết xin làm tay sai. Phải chăng v́ thế người ta nghĩ là Nguyễn Kim cũng như Lư Thái Hùng chỉ là những con chốt để làm kiểng, c̣n thực sự ở đàng sau đă có bàn tay bí mật khác điều khiển?

Nên nhớ, hoạt động chính trị tại các nước chậm tiến và cựu thuộc địa như Việt Nam th́ học vị, bằng cấp chưa đũ mà đ̣i hỏi phải có đạo đức cách mạng. Thiếu đạo đức th́ chỉ là một bọn buôn bán xương máu của đồng bào.

Nhắc đến việc thành lập đảng VT cũng đũ chứng tỏ cấp lănh đạo MT v́ không chịu học hỏi; không được trang bị tối thiểu về lư luận chính trị nên đă hành động sai nguyên tắc. Hoạt động chính trị th́ phải biết, đảng là một công cụ đấu tranh để dành chính quyền. Do đó đảng là tổ chức chiến lược, mặt trận là một bộ phận chiến thuật: Chiến lược có trước chiến thuật mới theo sau. Đảng đẻ ra mặt trận, chứ không khi nào mặt trận lại sinh ra đảng.” Lịch sử đất nước ở hậu bán thế kỷ thứ 20 đă cụ thể chứng minh: Năm 1960, đảng Lao Động Việt Nam, (tên cũ của CSVN) lập ra Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam, dùng nó làm công cụ phá hoại Việt Nam Cộng Ḥa để khỏi bị mang tiếng với quốc tế là cộng sản Bắc Việt xâm lăng Miền Nam; Mặt Trận Tổ Quốc, là cơ quan ngoại vi của đảng CSVN, chúng dựng lên nó hầu khống chế toàn bộ đất nước sau năm 1975 mà được tiếng là toàn dân tham gia ủng hộ chính quyền. MT do không được trang bị căn bản chính trị, nên không những làm chuyện ngược đời; mà c̣n tiền hậu bất nhứt: Năm 1981, MT giải tán các đảng Người Việt Tự Do (Nhựt), Lực Lượng Dân Quân, Phục Hưng Miền Nam(3) thành lập MTQGTNGPVN, mục tiêu là để Giải Phóng Việt Nam, tức chủ trương triệt hạ đương quyền cộng sản Hà Nội. Nhưng chỉ một năm sau, năm 1982, MT lại thành lập đảng Việt Nam Canh Tân Cách Mạng, nói là làm ṇng cốt cho MT để tiến hành công tác Canh Tân đất nước, tức làm ngược lại với chủ trương Giải Phóng chỉ trước đó một năm. Với hành động nầy đảng VT đă xác nhận sự hiện hữu của cộng sản, một chế độ phi nhân và phản tộc; cách nhau chỉ một năm mà MT đă thay đổi như chong chóng, hành động như thế th́ dễ mấy ai tin, và xem đó là một sự dối trá lường gạt.

Nếu cho rằng, làm chính trị th́ phải nói láo, nói láo liên tục và phải biết kiểm soát việc nói láo của ḿnh. Đàng nầy MT đă nói láo, nhưng lại dấu đầu hở đuôi. MT nói đảng VT do ông HCM thành lập tại Khu Chiến từ năm 1982, thế mà ông PVL,Tổng Vụ Hải Ngoại, một lănh đạo cao cấp đồng sáng lập MT, người mà cho đến cuối tháng 12-1984, trước khi bị loại ra khỏi MT vẫn thường xuyên liên lạc và yểm bộ phận quốc nội, thế mà không hay biết ǵ về đảng VT, do đó trong hồi kư TRTSN, phần III ông PVL lại viết đảng VT là do Nguyễn Xuân Nghĩa bày ra.

Nên nhớ, ngày nay ngoài tŕnh độ dân trí của quần chúng đă cao, họ lại sẵn có phương tiện truyền thông tân tiến, nhờ thếÔ dễ dàng phán đoán sự việc, v́ thế không nên bưng bít hay dấu nhẹm sự thực. Dối trá lường gạt sẽ bị khinh rẻ. Và, một sự đă bất khả tín th́ vạn sự khác dù có thật cũng không thuyết phục được ai. Do đó phải nên thành thực với nhau. Nếu cần, và do đ̣i hỏi của t́nh thế MT có thể nói, đảng VT đă được thành lập tại Hoa Kỳ, tại Âu châu v,v, thậm chí là nó được h́nh thành tại một khu ăn chơi nào đó tại Thái Lan, miễn sao bảo đảm được yếu tố an ninh và hoạt động cứu nước của nó được hữu hiệu là tốt, cần ǵ nói dối là được h́nh thành tại rừng núi Đông Dương khiến người ta nghi ngờ..

Trong diễn văn ra mắt đảng VT vào ngày 19-9-04, ông Chủ Tịch Nguyễn Kim, cũng như Tổng Bí Thư Lư Thái Hùng đều xác nhận đảng VT xem CSVN là một thực thể, một thành phần của dân tộc. Khẳng định như vậy chắc hẵn đảng VT đăờ có kế hoạch nắm chính quyền. Chúng tôi ước mong đảng VT sớm hoàn thành ư nguyện để Việt Nam sớm được thanh b́nh. Tuy nhiên, xin hỏi: Đối với một chế độ độc tài, toàn trị đầy quyền và lực như như CSVN hiện nay, th́ đảng VT có kế hoạch ǵ để cướp được chính quyền trong tay chúng?

Muốn cướp được chính quyền thường có 3 đường lối hành động: Đánh hay cướp mà lấy; Ḥa mà lấy và hạ sách là Luồn mà lấy:

* - Đánh cướp mà lấy, chắc chắn đảng VT cũng bất cứ một tổ chức nào khác đều không có sức cũng như lực. Hơn nữa, xu thế thời đại chủ trương đối thoại, không chấp nhận đối đầu. Lấy thị trường thay chiến trường. Do đó đường lối hành động nầy bất khả thi.

* - Ḥa mà lấy, tức hai bên đánh nhau bất phân thắng bại, đánh tới trầy vi tróc vẩy mà không chiếm được đành phải đưa nhau vào bàn hội nghị, tỉ như Hội Nghị Genève 1954 và Hội Nghị Paris 1973 để tranh luận hơn thua rồi chia chác. Đảng VT bây giờ cũng như măi măi sẽ không bao giờ thực hiện được, v́ từ trước đến nay họ chỉ toàn làm giả: Khu Chiến giả, Kháng Chiến Ma, chứ có đánh nhau bao giờ đâu mà nói chuyện ḥa. Nhớ rằng, cộng sản chỉ chịu ḥa lúc chúng cảm thấy yếu. Lịch sử cận đại chứng minh: Năm 1945-1946, Mặt Trận Việt Minh chấp nhận ḥa với Mặt Trận Quốc Dân Đảng (MTQDĐ), một tập hợp gồm Đại Việt, Việt Cách và Việt Quốc. MT có một lực lượng mạnh, nổi tiếng và được quần chúng biết từ những năm 1930, trong khi đó th́ mấy ai biết được tên tuổi Hồ Chí Minh cũng như đảng cộng sản; trên toàn quốc lúc bấy giờÔ mặt trận Việt Minh (VM) chỉ mới có 5 ngàn cán bộ. V́ yếu thế VM buộc phải ḥa và nhường cho MTQDĐ 72 ghế đại biểu quốc hội (khỏi cần tranh cử); trong chính phủ Liên Hiệp, ngoài cụ Nguyễn Hải Thần, là Phó Chủ tịch Nhà Nước đứng ngay sau Hồ Chí Minh c̣n có 4 ghế do các ông Nguyễn Tường Tam đứng đầu Bộ Ngoại Giao; Vũ Hồng Khanh, Phó Chủ tịch Quân Ủy Hội, tức Bộ Quốc Pḥng và Chu Bá Phượng nắm Bộ Kinh tế; riêng cụ Huỳnh Thúc Kháng, tuy nói là “không đảng phái”, nhưng lại là một nhân sĩ có lập trường quốc gia chân chính và yêu nước làm Bộ Trưởng Bộ Nội Vụ. Với một lực lượng đông đảo, góp mặt đũ nhân tài ái quốc, đầy kinh nghiệm đấu tranh, thế nhưng v́ thiếu cảnh giác, không đề pḥng nên bị bọn VM sau khi đă tống khứ được quân Tàu ô hợp củaTưởng Giới Thạch ra khỏi nước, rănh tay chúng quay lại đánh MTQDĐ tan nát, khiến người th́ theo phe Tưởng chạy sang Tàu, kẻ khác phải đầu hàng và trở thành cán bộ cộng sản như Chu Bá Phượng, phần cụ Huỳnh Thúc Kháng đành trở lại quê nhà ở Quảng Ngăi và chết một cách bí mật. Thử hỏi với những nhân tài ái quốc tầm cở như thế mà c̣n bị bọn cộng sản đánh cho thất điên bát đảo, th́ với các cấp lănh đạo VT hiện nay, hạng người từng bị mang tiếng lừa gạt và dối trá th́ làm sao có khả năng đánh nhau với VC rồi ḥa mà có chính quyền.

* - Luồn mà lấy: Tức là luồn cúi, giả bộ xin hàng phục cộng sản rồi đợi cơ hội chớp thời cơ; nôm na bắt chước kiểu VM cộng sản cướp chính quyền vào năm 1945. Xin nhắc độc giả, sở dĩ VM chớp được thời cơ là nhờ hoàn cảnh lịch sửÔ đă tạo ra một khoảng trống chính trị tại Việt Nam, nên chúng mới thành công. Bối cảnh lịch sử lúc đó như sau: Nhật đă đầu hàng, Pháp chưa trở lại Đông Dương, chính phủ của vua Bảo Đại chỉ làm bù nh́n không có thực quyền, nên VM mới thừa cơ chiếm được. Luồn mà lấy là hạ sách, muốn thực thi điều đó đ̣i hỏi các cán bộ phải có khả năng và đầy đũ bản lănh. Thử hỏi đảng VT có được loại cán bộ đó không? C̣n như hiện tại họ chỉ có một số quá non yếu, và chủ trương ŕnh để “chôm credit”, th́ đảng nầy chỉ biết xin làm tôi tớ.

Nhiều lần đảng VT đă xác định là chấp nhận đương quyền cộng sản, th́ việc CSVN chọn VT làm đối lập th́ cũng không ǵ khó hiểu. Theo VC, thà chúng chấp nhận bọn này làm đối lập th́ dễ ăn nói với quốc tế hơn: v́ trước là có thêm bộ mặt mới, những con nai tơ từng được gắn nhăn hiệu chống cọng ở hải ngoại, c̣n hơn là để cho các phần tử đối kháng trong nước đóng vai tṛ đối lập th́ quá nguy hiểm. Lư do, một là tụi đối kháng trong nước cũng một ḷ với ḿnh, đă biết rơ đường đi nước bước của ḿnh quá nhiều, dùng nó th́ từ bị thương đến chết; hai là nếu chọn đối kháng cở như mấy tên Bùi Tín, Vũ Thư Hiên v.v. th́ người dân trong nước ai mà tin. Hơn nữa chấp nhận một tổ chức mà đă sẵn có người của “phe ta” th́ rất có lợi.

Với mưu đồ nói trên, nếu đảng VT, một tổ chức có lắm tiền, từng kiếm được một cách không minh bạch trước đây, t́m cách vận động để đại diện cho hải ngoại tiến tới nói chuyện với CSVN, và được bọn nầy mớm hơi tiếp sức th́ sẽ vô cùng tai hại.

Một số người đứng đắn và đầy hiểu biết, tuy rơ MT đă làm nhiều đều xằng bậy, nhưng vẫn phát biểu :”MT chống cộng sản sao ḿnh cứ thắc mắc; tại sao lại không để cho họ thử đi với cộng sản làm đối lập, dù đối lập cuội chăng nữa th́ biết đâu sẽ có cơ hội đểợ “lộng giả thành chân.” Mới nghe coi được; không làm thử sao biết. Song, là người từng được huấn luyện từ trong một tổ chức chính trị, chúng tôi xin được dẫn chứng một sự kiện lịch sử để tất cả cùng chung rút kinh nghiệm và dùng đó để làm bài học cho tương lai.

Trong một buổi họp lịch sử của MTQDĐ vào năm 1946, trong đó có mặt đầy đũ cấp lănh đạo Mặt Trận; từ Chủ tịch Trương Tử Anh, đến các ủy viên khác như Vũ Hồng Khanh, Nguyễn Tường Tam, Chu Bá Phượng v.v. Ôạng Lê Khang tức Lê Ninh, một ủy viên cao cấp MT, sau phần thuyết tŕnh chứng minh cho hội nghị biết, là cộng sản VM đă lộ diện làm tay sai cho cộng sản quốc tế, chắc chắn thời gian tới chúng sẽ có nhiều hành động thất lợi cho phía quốc gia. Tiếp liền ông đề nghị, MTQDĐ phải vận dụng lực lượng vơ trang lật đổ ngay bọn VM. Một số cấp lănh đạo trong hội nghị góp ư:”VM, họ đang tranh đấu cho nền độc lập đất nước, tại sao chúng ta chống họ; cứ để cho họ làm, nếu họ phản, th́ chúng ta dẹp đâu có muộn ǵ”. Ông Lê Khang quá giận, chỉ vào mặt các lănh đạo MT có mặt nói:”Các anh không lo diệt chúng bây giờ, tương lai các anh sẽ không có đất để chôn thân.”( 4) Quả thật lịch sử đă chứng minh, chỉ một thời gian ngắn sau, các ông Trưởng Tử Anh, Lê Khang v́ do dự, không quyết tâm tiêu diệt VM cộng sản nên đă bị nó thủ tiêu; quư ông Vũ Hồng Khanh và Nguyễn Tường Tam phải trốn chạy sang Tàu, c̣n Chu Bá Phượng đầu hàng và trở thành đảng viên cộng sản. Riêng hạ tầng cở sở của MTQDĐ th́ sau vụ Ôn Như Hầu và Cầu Sơn, dưới quyền chỉ huy trực tiếp của tên hung thần khát máu Vơ Nguyên Giáp, hắn đă phóng tay tàn sát hằng vạn cán bộ MTQDĐ; bị giết hại quá nhiều nên đă ứng nghiệm lời của ông Lê Khang trước đây “là các anh sẽ không c̣n có đất chôn thân.”

Bài học lịch sử là câu trả lời cho những ai có tư tưởng nói trên. Với những nhà ái quốc yếu nước của MTQDĐ tài ba như thế, mà c̣n bị VC tiêu diệt, huống ǵ đảng VT mà từ trước đến giờ chỉ nói láo; nói láo từ việc tổ chức Khu Chiến Giả đến Kháng Chiến Ma; dấu nhẹm về cái chết của ông HCM, đợi đến 14 năm sau mới dám công khai báo tử. Ngoài ra, mọi việc đều cố bắt chước theo CSVN: từ việc tổ chức Trung Thu cho nhi đồng tại Texas theo kiểu VC; nào là đội nón cối, cầm lồng đèn sao, nói theo lời ”bác Hồ”, thậm chí cấp lănh đạo MT lại cố tạo sao cho ḿnh giống h́nh ảnh tên phản quốc Hồ Chí Minh từ cách để râu, mặc bà ba đen, quàng khăn rằn, mang dép cao su râu v.v.. Thử hỏi với chủ trương như thế th́ VT đă chống cộng bao giờ đâu? C̣n chuyện để cho đảng VT làm thử th́ quả thật quá khốn nạn cho đất nước; đă tan nát v́ cộng sản rồi c̣n bị vùi dập bởi đám tay sai th́ đúng là trời đày dân tộc Việt Nam. .

Tŕnh bày vài ư kiến trên, không phải để tranh cải với đảng VT, mà chúng tôi chỉ xin lấy nhiệt t́nh và kinh nghiệm cả một cuộc đời đấu tranh, và thân phận một nạn nhân cộng sản, xin gióng lên một tiếng chuông để cảnh tỉnh đồng bào, đặc biệt là quư bạn trẻ hăy thận trọng, xin đừng tiếp tay với bọn tay sai cọng sản nằm vùng có hại cho sự nghiệp giải phóng đất nước.

Đảng VT xác định họ công nhận CSVN là một lực lượng chính trị, th́ rơ ràng họ muốn Ḥa Hợp với Hà Nội, tức t́nh nguyện theo chúng làm tay sai để kiếm ăn, chứ đời nào CSVN chịu Ḥa Giải bao giờ. Chỉ có nhân dân, v́ tính mạng và v́ quyền bị thiệt tḥi được quyền đ̣i cộng sản Hà Nội phải ḥa giải, tức là trả lại những quyền căn bản, quyền làm người mà VC đă ngang nhiên tước đoạt của người dân, đảng phái chính trị trong đó có đảng VT không lấy tư cách ǵ, hoặc đại diện cho ai đểợ đ̣i ḥa giải.

Trước khi chấm dứt người viết xin nhắn gởi bọn cộng sản và tay sai nằm vùng biết, là trong cuộc bầu cử vào đầu tháng 11-04, cơ quan công lực Hoa Kỳ đă nắm bắt được nhiều tài liệu chứng tỏ là CSVN đă có nhiều hành động được xem là, “can thiệp vào nội bộ Hoa Kỳ”, tức là đă vi phạm công ước quốc tế. Hăy mở mắt để chờ đ̣n, và đừng tưởng là tiếp tay xúi bọn tay sai, hết làm cuộc tập họp nầy, đến cuộc biểu dương lực lượng kia để tỏ “Ta thực sự đại diện tập thể tị nạn tại Mỹ” th́ vô ích, v́ người Mỹ đă biết ai là kẻ đứng đàng sau tổ chức đó.PNS.

1-/ Trên lănh thổ Hoa Kỳ, Aạu châu và UÔc châu hầu như nơi nào cũng có tổ chức MT.

2-/ Blanc bec (tiếng Pháp), mơ con chim non c̣n trắng, tức ấu trĩ;

HCM, theo PVL trong Trtsn từng chê Nguyễn Kim Hườn là tay chỉ biết ăn chơi.

3-/ Phong trào Phục Hưng Miền Nam v́ thế không gia nhập MT,

4-/ Việt Nam QDĐ của Nguyễn Văn Đào.