Bài Cũ :  Tháng 6/08. Tháng 7 /2008   Tháng 8/08.  Tháng 9/08. 10/08. 11/08. 12/08  xin mời quư vị vào phần lưu trữ c̣n có  nhiều tài liệu, bài vở mới dùng vào việc nghiên cứu , tham khảo

 

NHỮNG AI MAU QUÊN CẦN LƯU Ư:

"VIỆT CỘNG TỪNG BƯỚC GOM DÂN HẢI NGOẠI "

 

 

-TRƯƠNG  MINH  H̉A.  -

 

 

 

 

Trong cuộc chiến phá rối đời sống an b́nh của dân chúng miền Việt Nam sau hiệp định Geneve, trước khi Việt Cộng đánh đồn, chúng chuẩn bị từng giai đoạn như sau:

-Cho người vẽ bản đồ: do gián điệp nằm vùng bí mật dùng bất cứ phương cách nào như mỹ nhân kế, xú nhân kế.... hay trinh sát đặc công ṃ vào ban đêm để biết từng ṿng rào pḥng thủ, ḿn bẩy, nơi đặt các khẩu súng cộng đồng và nhiều chi tiết khác, nhằm sau nầy có thể" triển khai" các công tác tiến công.

-" Hội ư" với các cấp ủy, chỉ huy để bàn thảo kế hoạch, phân công hành động, " điều nghiên t́nh huống" từ tâm lư binh lính, thói quen các cấp chỉ huy....

-Vẽ sa bàn và tập dượt nhiều lần cho nhuần nhuyễn.

-Gom quân, kể cả lực lượng dân công chiến trường ở các vùng hẻo lánh. Trưng dụng tất cả những vật chất như trâu ḅ, xuồng ghe, cần thiết cho chiến dịch triệt hạ đồn bót.

-Tiên đoán bao nhiêu người phải chết, nên các cấp chỉ huy Việt Cộng cho thực hiện sẵn một số quan tài để trong các hội trường trong mật khu, trước khi ra quân, những người" bị đảng phong liệt sĩ" được mọi người vổ tay, tuyên dương. Thông thường là bị bắt buộc phải chết, v́ sợ gia đ́nh đang sinh sống trong vùng bị liên lụy nếu cải lịnh đảng.

     Sau khi chuẩn bị các thứ, th́ các đơn vị Việt Cộng mở trận tấn công, thông thường là chiến thuật" tiền pháo hậu xung" hay" công đồn đả viện", có khi quân số đông biến thành chiến thuật" biển người". Những người lính địa phương quân và nghĩa quân cũng có nhiều kinh nghiệm chiến trường, chỉ tinh ư là biết Việt Cộng sắp đánh đồn như: ngay hôm ấy, đột nhiên nhiều học tṛ trong các ấp xa xôi không đến trường, dân trong vùng không đi chợ, là lo pḥng thủ, những" quả tập pháo binh tiên liệu" và nếu có đủ quân số, th́ cho lính nằm ngoài, chỉ để trong đồn vợ lính, lính già...tức là" nguyên tắc pḥng thủ là tấn công" đánh địch từ xa, th́ mức độ thiệt hại giảm bớt.

     Đối với người gian manh Cộng Sản, bất cứ cái ǵ mà họ tung ra đều mang những" ư đồ" thầm kín, cho nên những người nhẹ dạ, ngây thơ, lười biếng suy luận, không nh́n thấy hiện tượng tương quan nhân quả giữa" khói và lửa", không đề cao cảnh giác, thấy lợi nhỏ do Việt Cộng đưa ra mà" hồ hởi phấn khởi" nhào vô; tức là vô t́nh lọt vào bẩy sập, đến khi nhận ra những bước thi hành của Cộng Sản, th́ coi là quá trễ. Người ta biết khai thác sự vô ư thức và bản chất của loài vật là ham ăn, nên làm ra những bẩy, trong đó có để sẵn thức ăn của từng" đối tượng" ưa thích. Việt Cộng cũng khai thác một cách" cụ thể và duy vật" như thí nghiệm của Pavlov, khai thác những ǵ mà người ta thích nhất thời để dần dần đưa vào quỷ đạo.

     Cũng như những giai đoạn chuẩn bị đánh đồn nên trên, sau năm 1975, Việt Cộng luôn t́m cách" thôn tín" cộng đồng người Việt hải ngoại, là kẻ thù mới, vừa triệt hạ được thế lực chống Cộng mạnh mẻ và vừa thu tiền, lợi vô cùng. Những năm đầu sau khi cưỡng chiếm miền Nam, hàng triệu người Việt liều ḿnh bỏ nước ra đi t́m tự do, cái" t́nh huống" nầy bất lợi cho đảng Cộng Sản về mặt ngoại giao, dù đảng có phát động đăng kư bán chính thực để thu vàng và cài người sang, nhưng trong giai đoạn ấy, phải cần" tranh thủ" ngoại giao với nhiều nước trên thế giới; mặt khác, người Việt hải ngoại lúc đó đa số là chân ướt chân ráo, mới vượt thoát khỏi" thiên đàng Cộng Sản" nên gởi tiền về không nhiều. Đảng Cộng Sản Việt Nam nhận thức điều đó là có hại nhiều hơn lợi nên tên thủ tướng" không người lái" Phạm Văn Đồng dùng cái văn hóa đỉnh cao trí tuệ ṇi người mà hắn ta từng tự hào qua quyển sách tựa đề:" Hảy giữ ǵn và phát huy trong sáng trong của tiếng Việt", qua lời phát biểu rất ư là văn minh, văn hóa để" thân thương" gọi những kẻ phản động bỏ nước ra đi t́m bơ thừa sửa cặn, theo đế quốc Mỹ là:" Bọn đĩ điếm du côn".

Nhưng lời" văn chương Cộng Sản" ấy lại đổi chiều sau nầy, khi đảng và nhà nước Việt Cộng nh́n thấy" kẻ thù đáng yêu" với túi tiền" cực kỳ chất lượng" của " bọn phản động nước ngoài", ngoài ra con số chất xám đủ mọi ngành nghề lên đến hàng trăm ngàn; nhất là sau khi quan thầy Liên Sô và khối Đông Âu sụp đổ, đảng Cộng Sản bèn áp dụng chính sách" đổi mới giả để cứu đảng trong" tương kế tựu kế", dùng chính sách bảo vệ môi sinh" recycle" trong chính trị qua việc thu tiền" kẻ thù" và dùng tiền đó để đánh ngược lại. Người Cộng Sản, ngay cả trong cùng một băng đảng mà không có t́nh ĐỒNG CHÍ vĩnh viễn, khi v́ phe cánh, quyền lợi mà sẵn sàng Đ̀ CHỐNG nhau, thanh toán, trù dập, thường xảy ra trong các nước Cộng Sản; do đó những người Việt hải ngoại không bao giờ được đảng" yêu mến, quí trọng" như câu:

" Mấy đời bánh đúc có xương.

Mấy đời Việt Cộng thương người Việt Nam".

Hay là:

" C̣n bạc c̣n vàng, c̣n t́nh nghĩa.

Hết Đô, hết của, hết yêu thương"

      Cũng từ những cái lưỡi dẻo hơn chất nhựa có chất pha trộn Melamine uốn cong 360 độ, uyển chuyển tùy theo" t́nh huống" để phù hợp với một giai đoạn, đảng đổi giọng thành" khúc ruột ngh́n dậm nói liền" để thu tiền. Ôn lại ngày xưa bọn Nguyễn Hộ hồ hởi phấn khởi khi vào tiếp thu miền Nam rằng:" Nhà chúng ta ở, vợ chúng ta lấy, con chúng ta bắt làm nô lệ" và sau nầy Sáu Dân ( Vơ Văn Kiệt), đồng chí cật ruột của Nguyễn Hộ lại tỏ ra là thiết tha, mùi mẫn như bài vọng cổ, sau khi về hưu:" Người Việt hải ngoại là thành phần của dân tộc" và lời nó nầy được một số cơ quan truyền thông" c̣ mồi" hải ngoại chụp lấy để cho là" Sáu Dân phản tỉnh" hầu cổ động chiêu bài" ḥa hợp ḥa giải theo định hướng xă hội chủ nghĩa". Lư do là con số ngoại tệ của người Việt" phản động" gởi về càng" tăng chất lượng" và khối lượng, nhất là nhiều người Việt hải ngoại tỏ ra" giác ngộ" nghe theo tiếng gọi" đổi mới" của đảng, mang về nộp, sau những chuyến du lịch" đầy t́nh yêu quê hương là chùm khế ngọt", trở về thưởng thức những" hương vị quê hương" nh́n lại" cây đa bến cũ" hay bùi ngùi đứng trước" mái trường xưa" với ḷng thổn thức:" Ngày xưa ta quen từng viên đá nơi sân trường, nay sao nghe khác từ tên đường" và ngay cả những người từng cầm súng chiến đấu, sau những năm tù đày nghiệt ngă, chết hụt v́ bịnh tật, đói, bị hành hạ đủ thứ, được thả ra, bỏ nước ra đi t́m" tự do", trong số nầy cũng có một số người lính Việt Nam Cộng Ḥa đă trở về để" Nh́n lại chiến trường xưa" mà ḷng bùi ngùi khi nh́n thấy" cờ đỏ sao vàng bao phủ cả những nơi mà ḿnh từng" oai hùng" đánh tan bọn Việt Cộng tơi bời, bảo vệ an b́nh cho dân tộc; ở hải ngoại, những người tưởng nhớ đến quê hương, dù quê hương đă mất vào tay giặc, họ làm việc cả năm, chắt chiêu từng đồng, h́ hụt nuôi từng chưn hụi để rồi" làm việc cả năm, tiêu pha vài tuần" khi về đến quê hương. Nhiều người Việt" tỵ nạn Cộng Sản" sau những lần về thăm quê hương, bỗng trở thành người" tiết kiệm" đến nổi đứng chung vào danh sách những người" bần tiện" là không dám xài tiền như trước đây, tiếc từng đồng đô la khi so sánh với đồng bạc có in h́nh Hồ Chí Minh, họ cố dành tiền để về hàng năm, từ ngày Việt Cộng mở cửa, chuyện về Việt Nam thăm quê hương đă sớm nâng cấp thành" nhu cầu khẩn trương thời thượng" của một số người Việt đang:" sinh sống ở các nước tự do mà ḷng luôn lo tiền tiếp tế cho chế độ độc tài  Cộng Sản".

    Một điều đau ḷng là dần dần nhiều kẻ" bén hơi chuyến đi trước mà hẹn chuyến về" sau những chuyến THĂM LÀNG, ra Hà Nội THĂM LĂNG và khi trở ra hải ngoại trở thành" lực lượng" chống Cộng THẦM LẶNG, mà người ta tự nhận là" an phận thủ thường", nào khác những thanh niên" vô trách nhiệm" sợ chết trong cuộc chiến bảo vệ quê hương, bèn cạo đầu vào chùa đi tu, thế mà c̣n được gọi là" tu sĩ" và được Phật tử xá dài, cung kính là" THẦY", thậm chí người trốn lính ở nhà, cạo đầu, mặc áo cà sa mà c̣n xưng là" cư sĩ". Những người nầy chỉ chống Cộng rất" tích cực", la lớn ở" hội trường" chỉ có ta với ta; dùng" chiến lược" ăn nhà hàng để cùng nhau" tiêu diệt Cộng Sản ác ôn", có người c̣n làm từ thiện thay việc" bảo vệ lập trường chính trị" và" càng ngày thành phần" ăn cơm nhà HÀNG vác ngà voi" càng đông, trở thành lực lượng" chống Cộng Cấp Tiến", đă như thế mà họ chê và c̣n chụp mũ những người biểu t́nh là" cực đoan, quá khích".

Do đó, cái lối tiêu diệt Cộng Sản HỮU mà không có HIỆU quả  nầy đă và đang trở thành cái" phong trào thời thượng" như ngục Khỉ Nguyễn Chí Thiện chủ trương và đă" giáo dục" người Việt hải ngoại gọi Việt Cộng là HIỀN HUYNH, rất là" phù hợp" với nhu cầu" chiến lược" của những người về thăm quê hương với mọi lư do CHÁNH ĐÁNG và trở thành" CHÁN ĐÁNH" Việt Cộng. Sau khi về, họ không dám nói ǵ, trái lại có người c̣n ca tụng Việt Cộng bây giờ tiến bộ lắm, dân chúng sống" sung sướng" với nhà lầu, xe hơi, rượu thịt đầy đường, khắp nơi nơi đều là quá nhậu, vũ trường, pḥng trà...và dân chơi bời cũng rất ưa về nước" hành lạc" với giá rẻ mạt ( nghe đâu có một nhà béo ở Úc Châu, từng ra vào Việt Nam, thuộc loại" ĐỆ NHẤT GIAN" khoe là về Việt Nam chơi bời gái 13 tuổi, là thành tích ấu dâm đấy).....nhưng có ai bảo là:" sướng quá sao không về ở luôn" th́ họ" tịnh khẩu" như thiền sư Nhất Hạnh sau 1975, trước sự đàn áp tôn giáo dă man trong nước vậy. Từ về thăm quê hương vài lần và sau đó biến thành" nhu cầu" hàng năm, nên cái t́nh cảm quê hương được" thăng tiến" sang du lịch, du hư, du dâm, mua bán di trú ( lợi dụng luật di trú các nước cư ngụ để bảo lănh để lấy tiền)....con số tiền mà Việt Cộng thu được từ" bọn đĩ điếm du côn" tăng dần, lên đến hơn 10 tỷ hàng năm, đó là lúc mà những" cập mắt cú vọ" chăm chăm vào túi tiền của" bọn phản động nước ngoài". Tâm địa của kẻ cướp lúc nào cũng nh́n cái hầu bao, của ch́m, của nổi của khổ chủ, rồi âm thầm bày mưu, lập kế, mai phục, chờ thời cơ ra tay. Tức là Việt Cộng là đám ăn cướp, bản chát gian manh, thủ đoạn, không bao giờ hoàn cải, nên ông Boris Yelsin khẳng định:" Chủ nghĩa Cộng Sản không thể sửa chửa được, tốt nhất là bỏ phứt nói đi". Việt Cộng th́ khỏi nói, bản chất là ác, gian, tham, láu cá...là thứ cặn bả nhất trong các thứ dơ dái trong xă hội, nên bọn nầy không thể nói chuyện phải trái, toàn là một lũ:

" Ăn trái giết kẻ trồng cây.

Uống nước bế nguồn".

    Từ lâu, khi nhận thấy túi tiền của người Việt hải ngoại" vĩ đại", tính bằng trăm bạc tỷ Mỹ Kim, ḷng tham trổi dậy với chủ trương trước sau như một:" Cách mạng vùng lên để cướp tiền", nên đảng cướp Cộng Sản t́m mọi cách:

" Móc cho sạch túi, móc cho hết tiền.

Tiến lên vơ vét kiều bào.

Tiền vô như nước, làm giàu đảng ta".

Đúng là:

" Năm xưa đĩ điếm du côn.

Ngày nay Khúc Ruột Nối Liền ngàn khơi.

V́ ĐẬP LỘT, v́  Đô La.

Vơ cho rạc ráo, vét cho sạch nhà.

Tiến lên toàn đảng quơ quào.

Việt kiều sạch túi, cảnh nào vui hơn".

    Từ cái ḷng tham ấy, Việt Cộng đưa tu sĩ giả với danh nghĩa thu tiền để sửa chùa, xây nhà thờ, tu bổ nơi thờ cúng; từ thiện, giúp người nghèo, xây chiếc cầu, đào cái giếng, tu bổ mái trường xưa.. ...tung ra nhiều chiến dịch đánh phá, nhất là nghị quyết 36, ban hành những biện pháp hành chánh như" miễn visa", khiến cho một số người ham rẻ nhào vô nộp đơn" đăng kư", nhưng sau nầy th́ tai hại vô cùng, khi mà ḿnh đă bị" trở thành công dân nước ngoài của nước Cộng Ḥa xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam", nên khi phạm pháp, hoặc có điều ǵ xảy ra lúc ở Việt Nam là bị chế tài theo luật rừng Việt Cộng; các sứ quán, lănh sự các nước không c̣n" chế độ can thiệp" vào hệ thống luật pháp của các nước, nhằm tôn trọng chủ quyền lẫn nhau, theo đúng như công pháp quốc tế.

 H́nh như hiện nay các nước chán ngán trong việc can thiệp cho dân của nước ḿnh, dịch vụ nầy vừa làm mất thời giờ và hao công quỷ, nên Việt Cộng đánh trúng vào tâm lư" tiền" của các nước. Vụ miễn visa, đảng đă thu được một số" công dân" hải ngoại nhẹ nhàng, khỏi dùng công an cưỡng bách, cũng có một số kẻ đút đầu vào rọ và c̣n trả một số lệ phí. Tuy nhiên, con số dại dột miễn visa chưa đủ" chất lượng công tác", nên những bước kế tiếp sẽ có thể thi hành, từng bước gom nhiều thành phần" Việt kiều" vào tay, tha hồ mà bắt nạt, thu tiền, khủng bố.... Nên nhớ là những người nào trở về Việt Nam, đều bị Việt Cộng coi là" Việt Kiều" tức là công dân của họ đang sinh sống ở nước ngoài. C̣n những người chưa về, không thuộc quyền khống chế và không thể gọi là Việt Kiều, tức là không có dính dáng ǵ đến sứ quán, là nơi được coi là chủ quyền thu hẹp của nhà nước Việt Nam ở hải ngoại. Những người nào không về, nên Việt Cộng muốn làm ǵ cũng không được. Đó là cái luật tương quan nhân quả, công bằng, gieo gió gặt bảo.

     Theo tờ Hà Nội Mới trong nước, bản tin ngày 28 tháng 10 năm 2008 có đưa tin về việc cái gọi là:" DỰ THẢO LUẬT ĐA QUỐC TỊCH" do vụ Trưởng Vụ Hành Chánh Tư Pháp Trần Thất, nhắm vào đối tượng hơn 3, 6 triệu người Việt sinh sống ở hải ngoại ( Việt Cộng thống kê rất kỷ con số, chứng tỏ mà chúng thèm túi tiền lắm).

Theo đó, những người Việt Nam nào, sống ở bất cứ quốc gia nào, nếu thuộc dạng song tịch th́ phải có bổn phận đối với nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam: Đóng thuế, thi hành nghĩa vụ quân sự, bầu cữ, lao động....bản tin nầy mới đưa ra, mà là một dự thảo do đảng và nhà nước đưa ra, là bước chuẩn bị cho những mưu mô kế tiếp, th́ việc biến thành luật rất dể như lấy đồ trong túi, khi cái" xưởng gật Quốc hội" đồng ḷng dơ tay" nhất trí" là thi hành ngay.

    Sự kiện nầy có thể được coi là bước chuẩn bị để gom thêm một số đông người Việt hải ngoại vào trong tay để tha hồ mà thu tiền, bắt nạt, mà con số nầy không nhỏ đâu. Khi đưa ra những điều nêu trên, Việt Cộng thừa biết là nếu đụng tới tiền thuế qua h́nh thức đóng thuế từ nước ngoài; cho con đang học hay là kỷ sư, bác sĩ, tiến sĩ....về nước đi bộ đội, hoặc là đảng cần xây dựng" xa lộ Trường Sơn" thực hiện mơ ước của Sáu Dân" Vơ Văn Kiệt" với cái gọi "lao động vinh quang" (đi làm công tác thủy lợi, miễn phí, lao động xă hội chủ nghĩa) th́ hết 100 % chạy làng, không có người Việt hải ngoại nào ngu đần hưởng ứng như vậy. Tuy nhiên chỉ có điều khoản" bầu cử" th́ phải có" ứng cử" là một bước chuẩn bị để dọn đường cho một số đảng phải đón gió, tay sai như băng đảng Việt Tân và những kẻ" ăn cơm quốc gia, thờ ma Cộng Sản" rất hồ hởi phấn khởi, họ sắp cầm  lá phiếu như Dương Văn Minh năm 1976 tại pḥng phiếu ở Ṭa Đô Chánh cũ, đưa lên cao, cho báo chí chụp h́nh, lên đài phát biểu để bầu cho đại biểu quốc hội như bà Nguyễn Thị Thiêu, học tới lớp ba trường làng:" Lần đầu tiên trong đời, tôi được cầm lá phiếu trong cuộc bầu cử dân chủ".

Và những thành viên trong đảng Việt Tân, nhóm Tạp Nhạp Dân Chủ Điên-Ngoa, cũng chuẩn bị về ứng cử, được chia ghế, là có" dân chủ đa nguyên" ngay. Những kẻ nầy có khả năng làm theo lịnh đảng, như hô hào lập ra các" pḥng phiếu" ở những nơi có người Việt cư trú để tham gia" bầu cử dân chủ" quốc hội của nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, đánh bóng chế độ là" có dân chủ". Chuyện nầy người dân Đông Timor đă từng mở các pḥng phiếu tại nước Úc để bầu những người lănh đạo đất nước sau khi Nam Dương triệt thoái ra khỏi. Việt Cộng có thể dùng chiêu bài" về nước thăm quê hương" để ép những ai có" nhu cầu về nước" đăng kư vào" danh sách cử tri" và tham gia bầu cử, nếu muốn được các sứ quán chập nhận cho vào Việt Nam thăm quê hương; nếu chuyện nầy xảy ra, th́ cũng có một số người đăng kư vào danh sách để được về v́ nhiều lư do khác nhau (đa số là lư do gia cảnh).

     Việt Cộng biết rơ là không ai dại ǵ muốn trở thành công dân Việt Nam để bị đóng thuế, như cảnh ngày xưa, dân miền quê đóng thuế cho chính phủ Việt Nam Cộng Ḥa và ban đêm kinh tài đến gơ cửa, phải đống thuế cho Việt Cộng. Nhưng đây là trường hợp mà đảng Cộng Sản nhắm vào từng bước nhằm thu người Việt hải ngoại vào ṿng kiềm tỏa.

Từ nhiều năm qua Cộng Sản nằm vùng hải ngoại, du học sinh, đă" điều nghiên" hệ thống luật pháp của các nước" tư bản phản động" để biến thành vũ khí lợi hại, qua việc dựa vào" cơ sở" pháp lư để gom người hải ngoại vào ṿng tay. Việt Cộng và bọn gián điệp cài qua làn sóng tỵ nạn, thừa biết, khi đến các trại tỵ nạn, bất cứ ai muốn được ban cấp tư cách tỵ nạn, cũng đều phải viết, kư tên một văn bản tựa đề là" Lư Do Rời Việt Nam" ( Reason leaving Vietnam), lư do càng thấm thiết, bi thảm th́ ngày định cư càng gần. ( văn bản bằng tiếng Anh, người không rành tiếng Anh, nhờ các thông dịch giúp). Những người ra đi khai là: không chấp nhận chế độ Cộng Sản, nếu trở về mà chế độ Cộng Sản vẫn c̣n mà không bị giết hại, tù đài....th́ coi là dân" tỵ nạn kinh tế".

Do đó, sau khi Việt Cộng mở cửa, hàng trăm ngàn người hâm hở trở về mà không bị Việt Cộng bắt bớ tù đài, c̣n được gọi một cách thân thương là" Việt kiều yêu nước", nghe đâu thời Phan Văn Khải làm thủ tướng, có cái vụ" ra đón những Việt kiều về" mà c̣n" hôn tay" những người" tung cánh chim t́m về...du hư" ( bài viết của một người tên là Vũ Thảnh, ở Victoria, Melbourne, Úc Châu, đang trên tờ Saigon Times về chuyện thủ tướng Vẹm hôn tay Việt kiều, y như đàn ông Tây hôn tay phụ nữ vậy). Đó là cái mưu đồ vô cùng thâm độc của Việt Cộng: vừa thu tiền, vừa triệt tiêu tư cách tỵ nạn chính trị...nên nhiều người từng trở về, dù bất cứ lư do ǵ, cũng kể như cá" nằm trong rọ". Từ khi Việt Cộng mở cửa, một số người" quên lời thề năm xưa, tờ cam kết trong các trại tỵ nạn" đă không biết nhục mà mà c̣n tỏ ra hồ hởi phấn khởi, lên giọng dạy những người không sờn ḷng:" Chết nhát mới không dám về" và có nhiều người c̣n nói một câu vô ư thức:" Nhờ Việt Cộng mà ḿnh mới được xuất ngoại", làm những người khác bực ḿnh, phản bác rằng:" Tại Việt Cộng ḿnh mới bỏ nước ra đi, và NHỜ liên Hiêp Quốc, Mỹ, các nước tự do giúp, nên mới có ngày nay; nếu không th́ chắc là nhờ cá ăn dùm thân chúng bây". 

     Tuy nhiên, những người về đă lọt vào bẩy sập của Việt Cộng, nên khi cái dự luật đa quốc tịch thành luật và áp dụng, th́ những người nào từng" có tên tuổi ở Việt Nam" là dân Việt chớ c̣n ǵ nữa; lần nầy Việt Cộng khỏi cần làm việc, kêu gọi, chiêu dụ theo cách" miễn visa" nữa, mà cứ ghi tên những người về, không bị bắt bớ, tù đày, giết hại..trái lại c̣n được đối đăi tử tế, mua nhà, làm ăn, ca sĩ hải ngoại ca hát thoải mái.... đều là công dân của nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam.. đều được ghi rất kỷ các máy computor, nên Việt Cộng lập danh sách, có đầy đủ chi tiết cá nhân và báo cho chính quyền các nước" đây là dân Việt Nam, là Việt kiều". Một kinh nghiệm xương máu trong chiến dịch đánh tư sản, cải cách ruộng đất: đầu tiên cán bộ Cộng Sản tới khổ chủ đề nghị" dâng hiến" và tḥng thêm câu" nếu không hiến th́ bụ tịch thu và c̣n mang tội với nhân dân", cho nên, những người trở về được đảng" đăng kư" dùm tên ḿnh vào danh sách" dân Việt Nam sống ở nước ngoài" là điều dễ dàng và có lư do chánh đáng. Sau nầy có thể các chính phủ nh́n thấy và cứu xét lại cái định nghĩa" tỵ nạn" th́ chừng đó họ cũng có thể" nhất trí", rồi tương nhượng trong chính sách ngoại giao, quyền lợi giữa các nước là Việt kiều nào về nước đều là dân đa tịch, th́ phải có nghĩa vụ, như những người dân Ư sống ở Úc, cũng có quyền đi bầu dân biểu tại Ư vậy. Việc lập danh sách dể dàng, ngay cả cuộc bầu cửa năm nay, ở Hoa Kỳ c̣n nghe nói đến" ghi danh bầu cử gian lận" từ những người ủng hộ Obama đến 20%, nên Việt Cộng lập danh sách Việt kiều về nước dễ dàng và khi họ đưa ra là những ai từng về nước khó biện bạch, cái lư do" về thăm cha mẹ già yếu" chắc cũng yếu hơn cái" lư do rời Việt Nam" lúc ở trại tỵ nạn.

Trong những năm gần đây, h́nh như Việt Cộng chuẩn bị từng bước" gom dân" nên tại Úc, Hoa Kỳ...nhà nước Việt Cộng kư kết hiệp ước dẫn độ tội phạm h́nh sự gốc Việt về nước. Nên nhớ là" khai man" cũng là tội phạm h́nh sự, thuộc dạng lừa đảo và cái quốc tịch mà những người tỵ nạn được ban cấp là thứ" xin và cho" nên chính quyền các nước có thể thu hồi bất cứ lúc nào; vả lại luật pháp các nước cũng dễ thay đổi, khi mà quốc hội cùng nhau" tán đồng" đa số là thành luật hay bải bỏ một đạo luật; nhiều người lầm tưởng là vào quốc tịch các nước dân chủ là coi là" bất khả xâm phạm".

     Không phải Việt Cộng đưa ra chuyện nầy là" bá láp" đâu, h́nh như chúng lợi dụng thời cơ Hoa Kỳ đang trong thời kỳ bầu cử ở Hoa Kỳ; nhất là nếu Obama đắc cử tổng thống, th́ nhân vật John Kerry là người ân của Obama sẽ nắm chức vụ quan trọng, không chừng là bộ trưởng ngoại giao, th́ coi đây là bước chuẩn bị của Việt Cộng nhằm gom thành phần dân chúng hải ngoại, mà con số Việt kiều về Việt Nam không nhỏ, sẽ là mối lợi lớn, nếu họ bị các nước" lôi ra tư cách tỵ nạn" và đương nhiên là Việt Cộng lúc nào cũng sẵn sàng thu nhận những" công dân tha hương cầu thực" về, sau đó trấn lột và đưa vào các trại cải tạo, là có tiền nhiều, trúng một mẻ lớn. Ngày xưa, sau 1954 ở miền Bắc, một số kiều bào Việt ở Thái Lan đă dại dột nghe theo lời đường mật của Hồ Chí Minh, nên mang cả gia tài về nước, khi đến bến tàu là trai th́ cho đi nông trường, phụ nữ đẹp được bọn cán ngố vớt về làm" vợ nhỏ". Sau năm 1975, nhiều người dại dột mang tàu Việt Nam Thương Tín trở về, khi đến" quê hương" th́ được dàn chào và sau đó đưa đến các trại tù cải tạo, nhiều người đă hối hận, sau đó trốn đi lần nữa. Đó là cái viễn ảnh của bài học cũ vẫn có thể lập lại. Việt Cộng rất gian trá, nhiều người biết điều đó, nhưng cứ bị lọt bẩy, không phải Việt Cộng hay, tài ba ǵ cả, nhưng do người  của ḿnh thiếu cảnh giác và chưa" quán triệt" câu nói của thượng tá Tám Hà:" Đừng nghe những ǵ Cộng Sản nói, hảy nh́n kỷ những ǵ Cộng Sản làm".

Sau 1954, 1975, người Việt bỏ quê quán di cư, tỵ nạn cũng đều do Cộng Sản gây ra. Sau 1986, cũng tại Việt Cộng mở cửa mà nhiều người cũng" mở túi tiền" để bị Việt Cộng đụt khoét một cách" sáng tạo"; nhiều gia đ́nh ly tán vượt biên t́m tự do, cũng do Việt Cộng, và sau khi mở cửa, nhiều gia đ́nh đă mở cửa ly dị chia của, kẻ cưới vợ nhí, người kép tơ....và ngày nay, những đ̣n phép của Việt Cộng tung ra, cũng có khả năng làm hại những người mau quên. Chính nhờ những người mau quên đó mà Việt Cộng mới tồn tại, tiếp tục làm hại dân, bán nước, làm tay sai cho ngoại bang.

Nếu không có nhiều người Việt hải ngoại đă quên lời thề năm xưa, giấy cam kết với Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc và mau quên, th́ làm ǵ Việt Cộng tung ra những thủ đoạn như miễn Visa, nay là Dự thảo luật đa quốc tịch. Và không chừng, Việt Cộng đă cáo chung từ lâu nếu không có tiền, th́ cộng đồng tỵ nạn cũng đă b́nh yên sinh sống, khỏi đi biểu t́nh, lổi nầy cũng do người ḿnh một phần. Tục ngữ có câu:" chơi với chó, chó liếm mặt-Chơi với gà, gà mổ mắt", nên về Việt Nam là cũng có ngày lọt vào bẩy của Việt Cộng vậy./.

BÀI THƠ LÁI ÂM:

"CAN GẢ" NẰM VÙNG DÁM" CẢ GAN".

GĂ NGỤC sĩ giả, NGẢ GỤC rồi.

NGHĨ SỤT lập trường NGỤC SĨ ơi!

DANH MANG Tây học, GIAN MANH lộ.

LÓ ĐỦ chứng nhân, LŨ ĐÓ tồi.

MẬT GIẢ" Vô Đề" bày MĂ GIẶC.

LỜI RA" Hoa Địa Ngục" LÀ RƠI.

DỊP ĐÁNG chỉ tên phường GIÁN ĐIỆP.

XÔI THỊT một bầy, chạy XỊT THÔI.

 

  Trang Chủ .  Kim Âu . Lưu Trữ. Báo Chí . Tác Giả . Chính Trị . Văn Nghệ . Khoa Học . . Quảng Cáo . Mục Lục . ***