1. Kim Âu

  2. Mapquest

  3. Thời Thế

  4. Chính Nghĩa Là Của Chúng Ta

  5. Nợ Núi Sông

  6. Ta Về Giữa Độ Tàn Thu

  7. Nửa Đêm Nghe Hồn Sử Gọi

  8. Tiếng Nói Công Lư

  9. Vietnamese Commandos

  10. History of Viet Commandos

  11. Compensation Commission

  12. President Unit Citation

  13. Son Tay Raid

  14. Gian Đảng Phở Ḅ

  15. Băng Đảng Việt Tân

  16. Thiên Cổ Tội Nhân

  17. Vàng Rơi Không Tiếc

  18. Câu Chuyện Về Một Đứa Trẻ

  19. Chiến Khu Ma

  20. Đỗ Hùng

  21. Đỗ Văn Phúc

  22. Đinh Lâm Thanh

  23. Nguyễn Mạnh Trinh

  24. Phùng Ngọc Sa

  25. Nguyễn văn Chức

  26. Nam Nhân

  27. Hoàng Đạo Thế Kiệt

  28. Nguyễn Đạt Thịnh

  29. Phạm Thanh Phương

  30. Trương Minh Ḥa

  31. Tân Dân

  32. Trần Thanh

  33. Hoàng Duy Hùng

  34. Dương Như Nguyện

  35. Đinh Thạch Bích

  36. Hoàng Hải Thủy

  37. Trần Kiêm Đoàn

  38. Đỗ Hoàng Gia

  39. Trúc Đông Quân

  40. Nguyễn Mạnh Quang

  41. Nửa Ngày Lao Tù

  42. Đọc "Tôi Phải Sống"

  43. Kiêm Ái

  44. Lăo Móc

  45. Trần Xuân Ninh, Houston

  46. Nguyễn Đ́nh Sài Tố Cáo

  47. Hồng Y Sepe

  48. Liên  Minh Thần Thánh

  49. Quan Niệm Chính Thống

  50. Chủ Nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn

  51. Khái Niệm Về Số Trong Dịch

  52. Con Người Vô Dụng

  53. State of Denial

 

 

 

 VỀ BỨC THƯ CỦA ĐHY PHẠM MINH MẪN.

 

 Nguyễn Tiến Cảnh

 

 

 

Tôi không tính viết về vấn đề này v́ nó khá tế nhị, dễ bị đụng chạm. Nhất là nó liên quan đến vấn đề bản sắc của một cá nhân hay đoàn thể hay một lư tưởng mà người ta đang theo đuổi. Nhưng sau khi thăm hỏi nhiều ư kiến và suy nghĩ đắn đo tôi quyết định viết. Viết không phải để làm “tắc nghẽn” đường hiệp thông nhưng để làm sáng tỏ vấn đề cho những ai “không biết” hoặc “cố t́nh” không muốn biết.

Hơn nữa, cổ nhân nói (thuyết TRI-HÀNH hiệp nhất của Vương dương Minh): “Biết mà không làm là chưa biết / Vị hữu tri nhi bất hành giả, Tri nhi bất hành, chỉ thị vị tri”.

Nói một cách khác: biết điều sai trái mà không lên tiếng phản đối là đồng lơa.

Chúa Giêsu cũng đă nói: “…hăy lên mái nhà mà nói; hăy nói ra giữa ban ngày điều anh em nghe trong bóng tối hoặc nghe rỉ tai…” (Mt. 10: 27)

Đó là lư do tôi viết bài này. Rất ngắn gọn và chỉ nói về một vài điểm cần phải nói mà thôi.

Khi quí vị đọc bài này th́ quí vị cũng đă đọc bức thư của ĐHY Mẫn gửi ba giám mục Việt Nam nói về lá cờ vàng ba sọc đỏ trong đại hội giới trẻ thế giới 2008 tại Sidney, Úc Châu (WYD 2008). Mở đầu bức thư bằng lư do tại sao ĐHY đi dự đại hội giới trẻ thế giới rồi nhân đó kết án lá cờ vàng ba sọc đỏ lồng khung trong bộ áo tôn giáo đạo đức.

 

TẠI SAO HY MẪN LẠI NÓI TỚI CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ?

Bức thư của HY Mẫn thực sự không phải là thư mục vụ gửi cho giới trẻ tham dự đại hội WYD 2008 mà là thư gửi cho ba giám mục Việt Nam sẽ tham dự đại hội. Bức thư lại được phóng ra hải ngoại và hải ngoại đọc được bức thư trong khi ở trong nước chưa ai biết. Có thể ba giám mục kia cũng chưa kịp đọc thư nữa. Tại sao HY Mẫn lại viết một cách gián tiếp như vậy ? Với tư cách là HY, người cha nhân lành viết thẳng cho giới trẻ, nhắn nhủ khuyên biểu chúng th́ hay biết mấy!

Vấn đề nổi cộm là HY Mẫn lại xác định chắc như đinh đóng cột là cờ vàng ba sọc đỏ “đă làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của các bạn trẻ” khi nhắc tới ba lần đại hội trước ở Pháp, Đức, Canada mà không đưa ra bằng chứng, trong khi ĐHY đă ca ngợi ba lần đại hội trước là thành công! Có chăng là cờ vàng đă làm tắc nghẽn nghị quyết 36. Hay là lần này v́ HY chính thức tham dự đại hội nên sợ có cờ vàng ba sọc đỏ xuất hiện mà HY không ưa?

 

CỜ VÀNG BA SỌC ĐỎ CÓ LÀM TẮC NGHẼN SỰ HIỆP THÔNG KHÔNG?

Thực sự cờ vàng ba sọc đỏ có làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của giới trẻ không? Theo nhận xét th́ có thể nói không một bạn trẻ nào ở hải ngoại lại e dè, hận thù hay ghét bỏ những người trẻ hiện đang sống ở trong nước. Chúng tôi sinh hoạt gần gũi và thường xuyên với giới trẻ nên biết rất rơ vấn đề đó. Trong gia đ́nh con cháu chúng tôi cũng vậy. Chúng được giáo dục khai phóng, tự do, cởi mở thân thiện với mọi người, đừng kể giới trẻ công giáo với tinh thần bác ái yêu thương mọi người th́ chuyện tắc nghẽn hiệp thông giữa giới trẻ trong và ngoài nước lại càng không bao giờ có. Không rơ giới trẻ trong nước có e dè ǵ với giới trẻ ở hải ngoại không? Tôi cũng nghĩ là không? Bởi lẽ không một người trẻ nào ở trong nước ra hải ngoại chơi mà không mong ước được ở lại. Hiện nay khá nhiều du sinh Việt Nam sau khi học xong đă t́m mọi cách để được ở lại ngay cả chấp nhận ở lại bất hợp pháp. Đó là chưa nói về t́nh gắn bó thắm thiết của đồng bào hải ngoại với quốc nội. Mỗi khi người trong nước bị ức hiếp bất công hoặc bị tai ương băo lụt th́ đồng bào hải ngoại cấp kỳ lo lắng giúp đỡ để họ mau thoát cảnh khốn khổ. Bằng cớ là đồng bào hải ngoại gửi về cho bà con anh em ho hàng cả hảng tỷ mỹ kim mỗi năm. Xem vậy đủ biết không có vấn đề tắc nghẽn hiệp thông giữa hai giới trẻ trong và ngoài nước như HY Mẫn nói. Giới trẻ Việt Nam hải ngoại khi giương cao cờ vàng ở đại hội là biểu lộ bản sắc của ḿnh, tinh thần tự do dân chủ mà họ hằng bảo vệ và trân quí, cũng như bất cứ một quốc gia nào khác như Anh, Pháp, Mỹ, Tây Ban Nha…giương cờ quốc gia của họ mà thôi. Họ đâu có ư phản đối hay “sự cố” làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của ai đâu…Có chăng là cung cách ĐHY viết về lá cờ vàng đă khơi mào làm tắc nghẽn hiệp thông giữa trong và ngoài nước, nhất là đồng bào công giáo. Có thể v́ ngài không ưa lá cờ vàng ba sọc đỏ nên ngài không muốn nh́n nó mà thôi? Hay ngài sợ nhà cầm quyền Việt Nam, đảng CSVN phật ḷng? Nếu vậy th́ ngài lại tự mẫu thuẫn, không thành thực với ḷng ḿnh, với cả giáo huấn của Giáo Hội: “….Giáo Hội Công Giáo chưa bao giờ được xây dựng trên nền tảng một chủ nghĩa trần thế” (4).

Từ chỗ không ưa cờ vàng ba sọc đỏ mà HY đă cắt nghĩa biểu tượng lá cờ một cách chủ quan, gượng gạo và ví von áp đặt…Cờ vàng ba sọc đỏ không bao giờ và sẽ chẳng bao giờ là “biểu trưng một ‘ thói đời’ mang tính đối kháng”. Đồng bào hải ngoại liều chết bỏ nước ra đi “v́ không thể sống dưới chế độ cộng sản độc tài áp chế được nên phải t́m một lối sống thích hợp với bản tính con người trong xă hội công dân thật sự với đầy đủ tự do dân chủ và nhân quyền…” mà Thiên Chúa đă phú bẩm cho họ từ lúc mới thụ thai và lúc vừa mới sinh ra. Đó là lư tưởng của họ, quyền tự do của họ, không ai có quyền lăng mạ.

 

THẾ NÀO LÀ BIỂU TƯỢNG MỘT LÁ CỜ

Lá cờ luôn luôn là biểu tượng lư tưởng của một đoàn thể, tổ chức hay quốc gia dân tộc. Lá cờ là linh hồn của đất nước. Lá cờ rất quan trọng và phải được ǵn giữ, bảo trọng hơn cả vị nguyên thủ quốc gia. Diễn giải biểu tượng lá cờ với h́nh thức giả dụ ví von dài ḍng với mục đích đi đến chỗ chà đạp lá cờ mà ḿnh không ưa và muốn khai trừ nó là thiếu t́nh bác ái, không tôn trọng tự do của người khác. “Lá cờ…có lúc chỉ là biểu trưng của một thói đời mang tính đối kháng”. Đọc câu diễn tả lá cờ như vậy, người ta nghĩ là nó chỉ có thể được nói ra nơi cửa miệng của một chính trị gia mưu sỉ và hiểm độc. Nếu giới trẻ có giương lá cờ vàng nơi đại hội th́ cũng không đến nỗi bị một giáo chủ của ḿnh quở trách thậm tệ đến như thế. Một khi đă chà đạp lá cờ vàng như vậy th́ hẳn là có ư muốn nêu cao lá cờ đỏ của phía đối nghich? ĐHY Mẫn lại ví von Mẹ Việt Nam mặc áo Vàng, áo Đỏ, lúc Lành lúc Rách nhưng vẫn là “Mẹ đă dày công sinh thành dưỡng duc con dân Việt Nam, vẫn là mẹ đă để lại cho dân tộc VN một di sản vô giá…một nền văn hóa khá phong phú với những giá trị tinh thần và đạo đức….”

Đúng vậy, nhưng không phải bà mẹ Việt Nam nào cũng là mẹ hiền, luôn luôn đùm bọc che chở, giúp đỡ tất cả mọi đứa con đồng đều như nhau từ đứa giàu nghèo, trí thức, công nhân, thợ thuyền, thương gia cho đến lao động tay chân. Bà mẹ nào chủ trương đấu tranh giai cấp, gây cảnh con tố cha mẹ, vợ tố chồng, bạn bè tố cáo nhau…Bà mẹ nào ăn cướp tài sản ruộng vườn của dân? Bà mẹ nào chiếm đoạt nhà thờ, chùa chiền, học đường, nhà thương, cơ sở bác ái giáo dục của các tôn giáo? Chắc chắn không phải bà Mẹ Việt Nam mặc áo vàng. Đâu là di sản vô giá và văn hóa phong phú của dân tộc với những giá trị tinh thần và đạo đức mà bà Mẹ áo đỏ đem lại như ĐHY miêu tả? Phải chăng là một nền văn hóa người bóc lột người, một nền văn hóa sự chết mà ĐGH Gioan Phaolo II đă kết án, một xă hội tha hóa với đầy dẫy tham nhũng, bất công, hận thù, kỳ thị, áp bức, gian dối, trí trá và lừa bịp.

Không thể lấy h́nh ảnh bà Mẹ hiền để nhập nhàng trí trá đánh lận giữa Hiền với Ác hầu khỏa lấp che dấu tội lỗi của Ác mẫu.

Đánh tráo giữa hai h́nh ảnh bà Mẹ vẫn chưa đủ, ĐHY lại đem Chúa và Giáo Hội ra làm bùa hộ mệnh để đánh bóng cho biện luận của ḿnh. ĐHY đă dấu kín con người “chính trị” trong cái áo Mẹ Hiền và Tôn Giáo bằng những lời hay ư đẹp th́ quả là mưu trí.

 

KẾT LUẬN

Tôi sinh ra đời vào một thời tao loạn, chịu ảnh hưởng của cả hai Mẹ: Có nước mắt, có mồ hôi, có tiếng cười tiếng khóc, có cả no cả đói, có tiếng than van thở dài lo âu. Rồi lớn lên trong chinh chiến bom đạn.

Tôi đă từng thắc mắc ai nêu cảnh tang thương này để phải ba lần chạy trốn rời bỏ nơi thân yêu. Lần đầu mẹ bế chạy giặc ra Hànội. Lúc đó tôi chưa hiểu ǵ cả. Lần thứ hai phải rời bỏ nơi chôn nhau cắt rốn vô Nam, tôi được bố mẹ và các cha xứ biểu “vào Nam để giữ đạo”. Lúc đó tuy chưa khôn lớn đủ nhưng cũng biết thắc mắc tại sao phải vào Nam mới giữ được đạo? Lần thứ ba gần đây nhất đă phải chạy trối chết vượt sóng gió đại dương bất kể hiểm nguy để có được Tự Do, để bảo vệ lá cờ vàng ba sọc đỏ.

Tôi được bà mẹ áo vàng nuôi dưỡng giáo dục thành nhân và thành danh. Khi tốt nghiệp v́ bổn phận công dân tôi đáp lời sông núi ra đi bảo vệ quê hương. Tôi đă từng chứng kiến biết bao nhiêu đồng bạn ngă gục trong lửa đạn. Những đêm dài nằm nghe tiếng súng pháo kích để sáng mai nh́n thảm cảnh đàn bà con nit, ông già bà già vô tội tan thây nát xác, nhà tan cửa nát.

Chúng tôi có lúc đă phải xông pha lửa đạn để cứu những thương bệnh binh và dân lành vô tội, cả những người lính cộng sản bị thương nơi trận địa để rồi khi bà mẹ áo Đỏ chiếm đoạt được miền Nam đă lừa chúng tôi vào những trại gọi là cải tạo để giáo dục: “Các anh là kẻ có tội v́ đă cứu sống / chữa lành những tên ngụy cho chúng khỏe mạnh để chúng tiếp tục đánh phá cách mạng. Các anh tuyên úy đă giải tội và tha tội cho lính để chúng sạch tội, được thảnh thơi thoải mái trở lại tiếp tục truy lùng đánh giết cách mạng. Tất cả các anh đáng tội phải chết”. Và khá nhiều bạn bè chúng tôi đă nằm xuống một cách rất thê thảm …

Những Đại Lộ kinh hoàng, những Mùa hè Đỏ Lửa, những trận mưa pháo vào dân lành, vào bệnh viện, vào những bệnh nhân, vào những xác chết hai lần, vào linh địa La Vang…, tất cả tôi đều chứng kiến tận mắt. Rồi thảm trạng Tết Mậu Thân ở Huế đă hằn sâu vào tim óc chúng tôi để nhận ra ai là mẹ áo Đỏ ai là Mẹ áo Vàng. Những người lính chiến đă liều chết để treo cho được lá cờ vàng lên cố đô Huế, lên cổ thành Quảng trị. Đến khi mẹ Áo Vàng không thể bảo vệ được chúng tôi th́ chúng tôi bằng mọi cách thoát khỏi Mẹ Áo Đỏ t́m nơi tự do hầu bảo vệ lá cờ vàng, tượng trưng cho tự do, dân chủ và t́nh người. Không ai có quyền ngăn cản chúng tôi, không ai có quyền xỉ nhục lá cờ vàng ba sọc đỏ.

Thiết nghĩ tất cả đồng bào Việt Nam ở hải ngoại bỏ nước ra đi sau 1975 đều có cùng một tậm trạng như chúng tôi.

 

Pace Island , Florida 17-6-2008

NTC

6/08. 7/08. 8/08. 9/08. 10/08. 11/08. 12/08