
Một vấn đề của dă tâm Thúy Đặng
Nửa Ngày Lao Tù Thúy Đặng
Đọc "Tôi Phải Sống" Thúy Đặng
Trang Chủ . Kim Âu . Lưu Trữ . Báo Chí . BBC . RFI . RFA . Tác Giả . Kỹ thuật . Mục Lục . Quảng Cáo . Groups . Portal . Forum .Tinh Hoa . Da Lat . Thư Quán . Liên lạc
US Senator John McCain , Kim Âu Hà văn Sơn
NT Kiên , UCV Bob Barr, Kim Âu Hà văn Sơn
Nguyễn Thái Kiên , Kim Âu Hà văn Sơn, Cố vấn an ninh đặc biệt của Reagan-Tỷ phú Ross Perot,Tŕnh A Sám
Kim Âu
CUỘC CHIẾN VĂN HÓA VỚI BỌN PHẢN CHIẾN VÀ TUYÊN VẬN
Trong tuần qua vụ tranh đấu trên mặt
trận văn hóa tại UMASS BOSTON chống lại việc làm sai trái của Trung
Tâm WJC đă chuyển sang tranh chấp về pháp lư. Luật sư Keane đă gởi
thư khiếu nại đến WJC và căn cứ theo đạo luật Freedom of Information
Act để yêu cầu trung tâm này đáp ứng những thông tin cần thiết cho
vụ kiện.
Cuộc chiến pháp lư là con đường chúng ta phải chọn bởi chỉ có con
đường này khả dĩ dẫn tới một thắng lợi cụ thể.
Nhũng thuận lợi ban đầu đă mở ra cho chúng ta một cái nh́n rơ nét về
những khó khăn sẽ nảy sanh trong phương thức tổ chức một cuộc đấu
tranh tập thể trên mặt trận pháp lư. Nhưng quan trọng hơn tất cả là
việc cần thiết phải gây được một quỹ pháp lư ở từng địa phương có
Người Việt cư ngụ. Nếu ở khắp nơi, toàn thể đồng bào chúng ta ư thức
đầy đủ về mối hiểm họa này để hiến chút tài chánh cho quỹ pháp lư
chúng ta tin chắc thắng lợi cuối cùng sẽ thuộc về phía Người Việt
Quốc Gia tỵ nạn Cộng Sản. Muốn đạt được kết quả trong công tác gây
quỹ này vấn đề cần làm sáng tỏ là cuộc đấu tranh này là một cuộc đấu
tranh chung bởi hậu quả khi cuộc nghiên cứu hoàn tất sẽ hoành hành,
sẽ tác động ghê gớm đến tinh thần và tư tưởng của lớp người thừa kế
tương lai v́ những phác thảo đầy ác ư về diện mạo của những con
người lưu lạc bởi hiểm họa Cộng Sản mà chỉ nội việc phân biệt đối xử
trong việc tuyển mộ nhân sự để nghiên cứu đă tự vạch trần óc thiên
kiến. phản khoa học và phi lư đến cùng cực của Ủy Ban Thường Trực
của Trung tâm WJC do Kewin Bowen đứng đầu.
Là một người đồng đội cũ của anh Nguyễn Hữu Luyện, chúng tôi may mắn
tiếp cận vấn đề sớm nhất và mau chóng quyết định cho bùng nổ thông
tin này. Những nhận định lư luận đầu tiên sau đó liên tiếp được khai
triển bởi những người làm công tác văn hóa nổi tiếng lâu năm. Những
học giả quốc gia, những người cầm bút quốc gia chân chính đă hầu như
vào cuộc toàn diện và vẫn c̣n tăng thêm. Cuộc đấu tranh đă được củng
cố và tăng cường thêm nhân sự chứng tỏ sự kiện WJC đă là một sự kiện
lay động ḷng người Việt Quốc Gia tỵ nạn Cộng Sản tại hải ngoại khác
hẳn với những vụ việc chỉ nặng h́nh thức bên ngoài như vụ Trần
Trường treo cờ Cộng Sản tại Bolsa. Cuộc chiến này đ̣i hỏi từng người
phải suy nghĩ về những di hại mai sau. Hẳn không ai trong chúng ta
quên tên Phạm văn Đồng đă từng công khai tuyên bố rằng :
“.........đám người Việt tỵ nạn ở hải ngoại hầu hết là bọn ma cô, đĩ
điếm, lưu manh và phản quốc”. Như vậy thử hỏi việc trung tâm WJC mời
hai tên cán bộ cộng sản sang hợp tác để chuyên miêu tả diện mạo văn
hóa của lớp người lưu lạc chúng ta chắc hẳn sẽ không khác như những
ǵ Phạm Văn Đồng đă tuyên bố.
Người Cộng Sản bôi nhọ chúng ta v́ sự tồn vong của chế độ Cộng Sản.
Đáp lại chúng ta đă có hẳn một ḍng văn học để làm sáng tỏ bộ mặt
nham hiểm, khát máu và bất nhân của chế độ Cộng Sản.
Cuộc chiến của ta và địch là một cuộc chiến
không cân sức về lực lượng cũng như kế hoạch và ngân sách. Địch thủ
của chúng ta dư thừa phương tiện và đội ngũ cán bộ để thực hiện ư đồ
của chúng. Ngược lại, chúng ta lẻ loi, đơn độc nhưng từng người đă
hết ḷng chiến đấu bằng những khả năng sẵn có trong tầm tay để bảo
vệ một sự thật, một lẽ phải, một lịch sử đă làm xúc động lương tâm
nhân loại khiến cả thế giới bàng hoàng, động ḷng trắc ẩn mở rộng
ṿng tay đón những thuyền nhân Việt Nam đầy khát vọng Tự Do vào
ḷng. Và đích thực cuộc bỏ phiếu
sinh tử, thách thức hiểm nguy và băo táp biển Đông cuả những thuyền
nhân Việt Nam kiên quyết khước từ chung sống với Cộng Sản là một
thực tế đă góp phần làm vỡ tung hệ ư thức Cộng Sản dẫn tới sự cáo
chung của đế quốc gọi là Cộng Ḥa Liên Bang Xô Viết và sự sụp đổ của
một loạt các nước chư hầu vùng Balkan.
Tiếc thay, sau hai chục năm cố gắng hội
nhập vào môi trường tạm dung, ư chí kiên quyết chống cộng đă hao ṃn
v́ thiếu bồi dưỡng đă làm nảy sanh những hiện tượng xóa nḥa ranh
giới Quốc Cộng. Vừa qua, nhằm mục đích lôi kéo sinh viên Việt Nam
tại đại học Boston phản lại cha anh của họ. Tiến Sĩ Peter Kiang –
một thành viên trong Ủy Ban Thường Trực của WJC đă thuyết phục các
em sinh viên Việt Nam đứng ra làm trọng tài cho một cuộc tranh luận
giữa Cộng Đồng Việt Nam với WJC. Chúng ta không quan ngại về sự
thách thức của WJC mà cái làm chúng ta phải quan tâm lưu ư đồng thời
cũng cần phải báo động với những gia đ́nh Việt Nam là sự ấu trĩ quá
đáng của những sinh viên Việt Nam này khi đồng ư chuyển đạt, đặt ra
điều kiện của cuộc “debate” tới anh Nguyễn Hữu Luyện rồi kết luận là
sẽ ủng hộ bên nào thắng.
Ư kiến tiên quyết là cuộc tranh luận không cho người ngoài tham gia
đă chỉ rơ lớp trẻ này thiếu ư thức về vai tṛ của họ trong cộng
đồng. Chắc hẳn mọi người đều nhận thấy ngay phần ư kiến này đă chứng
tỏ ư tưởng hỗn láo, bao biện muốn thay mặt hai triệu người hải ngoại
để quyết định một vấn đề liên quan tới Danh Dự và Phẩm Giá của Cộng
Đồng Tỵ Nạn Việt Nam thay v́ họ phải kiên quyết phản kháng việc làm
tùy tiện phi lư của WJC như một con người của Cộng Đồng Việt Nam Tỵ
Nạn hải ngoại. Thật lạ lùng, đám sinh viên này chắc hẳn không phải
“nứt đất thành người” nhưng tại sao họ không hiểu họ là con cái, hậu
duệ của cha mẹ họ.
Cha mẹ họ là ai?
Nếu không phải là những người hoặc đă bỏ phiếu tử sinh để đổi lấy Tự
Do th́ cũng là những quân nhân đă hết ḷng chiến đấu để bảo vệ đất
nước và từng chịu đọa đày trong những nhà tù khủng khiếp của Cộng
Sản khắp chốn rừng thiêng nước độc, may mắn lắm mới được sống c̣n.
Thái độ vong bản, vong thân này, từng gia đ́nh chúng ta cần phải lưu
ư, quan tâm. Các bậc cha anh nếu có bị cuốn hút vào công việc thường
nhật cũng xin dành một chút thời gian để vun bồi ư chí của lớp hậu
sinh nếu không những sự hy sinh của chúng ta trong quá khứ và hy
sinh nuôi nấng con cái ngày hôm nay cũng chỉ là công ”dă tràng xe
cát”.
Đừng cho rằng sự giáo dục của nhà trường Hoa Kỳ là tối hảo v́ có một ngân sách dồi dào để đào tạo đội ngũ giáo dục cũng như dư thừa phương tiện vật chất rồi bỏ mặc con cái chúng ta bơi trong ḍng chảy của xă hội thực dụng này nếu c̣n kỳ vọng vào tương lai.
Chúng ta có nền văn hóa riêng biệt của chúng ta, ngoài một số nhỏ mang tư tưởng vong thân, vong bản; đại bộ phận c̣n lại của những người Việt Nam vẫn có một đời sống văn hóa đặc thù riêng biệt và điều đó chính là mục tiêu mà Trung Tâm WJC dưới sự dẫn dắt của Kewin Bowen và gă tuyên vận lèo lá Nguyễn Bá Chung đang cố t́nh đánh phá.
Làm sao hai con người Cộng Sản có thể vẽ
lại trung thực diện mạo văn học của ḍng văn học chống Cộng trong
khi ḍng văn học hải ngoại chính thống là ḍng Văn Học Chống Cộng.
Không cần dài ḍng nhưng chúng ta ai cũng thấy đó là điều phi lư.
Kewin Bowen nhà khoa bảng phản chiến không đủ khả năng thuyết phục
chúng ta, chắc chắn cũng không thể bảo vệ những luận cứ của WJC
trước luật pháp Hoa Kỳ.
Tạm rời khỏi vũ đài Boston, trở lại với t́nh h́nh địa phương. Vừa
qua, tờ báo Dân Việt của Thái Quốc Mưu một lần nữa đă lộ rơ tính
chất của một tờ báo tuyên vận cho Cộng Sản. Trong số 105 phát hành
15 - 10 - 2000, Thái Quốc Mưu đă xem lá cờ máu của Cộng Sản là cờ
của Tổ Quốc Việt Nam và cho đăng nguyên văn:”..........Trần Hiếu
Ngân đă thực hiện được điều mà thể thao Việt Nam mong đợi hàng bao
năm nay. Lần đầu tiên hai chữ Việt Nam xuất hiện trên bảng xếp hạng
các đoàn có huy chương, lần đầu tiên lá cờ đỏ sao vàng của Tổ Quốc
được kéo lên và tung bay phất phới trong buổi lễ trao huy chương”.
Trước hành vi tuyên vận cho Cộng Sản một cách trắng trợn này toàn
thể các hội đoàn tại Atlanta, Georgia đă ra tuyên cáo lên án và kêu
gọi tẩy chay tờ báo “ăn cơm quốc gia thờ ma Cộng Sản” Dân Việt do
Thái Quốc Mưu làm Chủ Nhiệm kiêm Chủ Bút.Thiết tưởng đây không thể
là sơ sót kỹ thuật bởi trước đây Tạp Chí Dân Việt đă cho đăng tải
một cách có hệ thống nhiều bài viết phục vụ cho ư đồ tuyên vận bị
đồng bào và thương chủ tẩy chay nên bề ngoài đă tỏ ra ăn năn hối lỗi
bằng cách cho đi loạt bài viết về QLVNCH nhưng khi sự việc đă lắng
xuống th́ Thái Quốc Mưu lại “ngựa quen đường cũ”.
Sự việc này không đơn giản là một sơ suất khi nh́n lại đương sự và
vài thân hữu đang t́m cách xâm nhập vào tổ chức văn bút hải ngoại.
Vừa qua dưới sự đạo diễn của bác sĩ – nhạc sĩ và văn sĩ Nguyễn Đức
An (có bản án bồi thường cho bác sĩ Quang Nguyễn v́ viết báo lăng mạ
đời tư cá nhân tới 16 triệu sau giảm xuống c̣n 11 triệu) lặn lội lên
làm áp lực Nguyễn Xuân Vinh tổ chức lại Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại
Georgia trong t́nh trạng tranh tối, tranh sáng nhằm tạo thêm vây
cánh tranh thắng khi có bầu cử Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại Trung Ương
để chiếm lấy tổ chức này ḥng thực hiện âm mưu “xanh vỏ đỏ ḷng”
trong tổ chức Văn Bút Việt Nam Hải Ngoại theo ư đồ của Cộng Sản.
Trong buổi họp vừa qua của các đoàn thể và tổ chức tại Georgia, bản
chủ nhiệm được chứng kiến việc ông Vũ Văn Để trưởng nhóm Tâm Việt
(qua điện thoại) từ chối việc kư vào bản tuyên cáo chung về hành vi
tuyên vận của tạp chí Dân Việt. Phản ứng này càng làm sáng tỏ thêm
nghi vấn lâu nay.
Nên nhớ đây không phải lần đầu tiên Thái Quốc Mưu đăng bài phục vụ
cho ư đồ tuyên vận mà là lần thứ tư không kể một số bài lập lờ ai
muốn hiểu sao th́ hiểu.
Sự thật không c̣n ǵ để chối căi dù Thái Quốc Mưu đă vội cho đăng
một lời cáo lỗi trong số 106 . Đương sự nại cớ v́ lư do gia đ́nh gặp
cảnh tang gia bối rối không kiểm sóat được như vậy th́ ba lần trước
không lẽ cũng v́ đang bối rối tang gia?
Đại cuộc của dân tộc không cho phép những người Quốc Gia nhân
danh bất cứ điều ǵ để hà hơi tiếp sức cho bọn tay sai, đón gió trở
cờ , ḥa hợp , ḥa giải và tuyên vận Cộng Sản.
T́nh cảm cá nhân lại càng không thể là cái nôi dung dưỡng những âm
mưu hoạt động tuyên vận xúc phạm tới những giá trị cao cả của cuộc
chiến hào hùng đầy xương trắng, máu đào của những chiến sĩ Tự Do.
Một lần nữa xin báo động với toàn thể đồng bào về mối nguy hại trong cuộc chiến văn hóa, đồng thời một lần nữa kêu gọi toàn thể đồng bào và chiến hữu chớ vội quên đi những đau thương, khổ nhục do Cộng Sản gây ra cho chính bản thân, gia đ́nh cũng như dân tộc.
Hỡi những Người Việt Nam lưu lạc xin hăy chớ quên lá cờ máu của Cộng
Sản chính là nguyên ủy của tất cả mọi khổ đau của dân tộc Việt.
Văn hóa Việt Nam là một nền văn hóa đầy ḷng tự trọng.
Đồng bào, chiến hữu và các thương gia, nghiệp chủ Người Việt hăy
khẳng định lại sự tự trọng và tôn trọng những giá trị không đổi dời
của những con người đă thà chết chứ không đội chung trời với bọn
Cộng Sản khát máu, phi nhân./.
27/1/2003