TỨ MĂ NAN TRUY

 

MẶC GIAO  

 

 

 

 

Các cụ xưa có câu: "Một lời phát ra, ngựa Tứ[1] chạy theo không kịp" (Nhất ngôn kỳ xuất Tứ mă nan truy). Nếu lời nói hay và đúng th́ cần ǵ cho ngựa đuổi theo để "bắt" lại. Chỉ những lời nói hố, hoặc thiếu suy nghĩ, hay nói để trả nợ đời, mới cần thu lại để hạn chế những tai hại cho chính người nói và cho rất nhiều người khác. V́ vậy mới có hiện tượng hai webs Công Giáo Việt Nam (trong nước) và Vietcatholic (hải ngoại) đă vội rút lại lời tuyên bố về cờ vàng của Hồng Y Phạm Minh Mẫn sau khi đăng vài ngày, trong khi những bài khác thường được phổ biến liên tiếp hàng tháng. Tuy chỉ vài ngày, sự thiệt hại đă lan ra qúa lớn. Do đó, điện báo Công Giáo VN ngày 13-07-2008, trong phần Tiếng Vọng Gioan Baotixita (tôi không biết CGVN với Tiếng Vọng GB khác nhau ra sao, chỉ được đọc lời minh xác rằng HY Mẫn không phải là "chủ" của web này), đă vội chữa cháy bằng một bài cám ơn và xin lỗi một cách rất lúng túng đến tội nghiệp.

 

Với tựa đề "Thư cám ơn và xin lỗi của Ban Biên Tập CGVN về bức tâm thư của ĐHY Gioan Baotixita", Ban Biên Tập đă nhận ra sự không hài ḷng của dư luận về bức thư của ĐHY nên đă "tự ư xóa đi sau một ít thời gian ngắn". Ban Biên Tập "xin được trân trọng cám ơn tất cả mọi người đă dành sự quan tâm cho GHVN, cho cá nhân ĐHY Gioan Baotixita, và c̣n là cho website CGVN. Những đóng góp xây dựng của Qúy vị đối với chúng tôi là vô gía, bởi lẽ đă có rất nhiều điều được Qúy vị đề cập một cách rất thuyết phục, mà cứ lẽ thường t́nh chính chúng tôi đă không thể am tường".

 

Ban Biên Tập biện minh cho ĐHY là ngài luôn đầy ắp công việc của giáo phận, của Giáo Hội VN và của cả Ṭa Thánh, với tuổi cao, hay đau yếu, lại phát biểu trong một bài viết ngắn "đề cập những việc qúa rộng và phức tạp, khiến nảy sinh nhiều mâu thuẫn, không được rơ ràng và đầy đủ hết ư nghiă cần thiết". Ban Biên Tập tự nhận lỗi là "cộng thêm ḷng nhiệt thành một cách thiếu khôn ngoan, thiếu cẩn trọng của BBT CGVN, đă vội vàng phổ biến bản văn này mà không chờ đợi để xin ĐHY hiệu đính. Vô t́nh đă tạo ra nhiều điều đáng tiếc trong cộng đoàn. BBT chúng tôi đă có một phần trách nhiệm trong sự việc này".  

 

Cuối cùng là lời xin lỗi: "Với tất cả sự trân trọng, chúng tôi chân thành xin lỗi Qúi Độc giả CGVN, và cũng xin được chuyển lời Tạ lỗi đến với hết mọi người xa gần, cách riêng với đồng bào và đồng đạo Hải Ngoại (chữ in đậm là do CGVN). Tha thứ là món qùa qúi giá nhất mà con người có thể trao tặng cho nhau. Mọi sự rồi cũng sẽ qua đi, chỉ có t́nh yêu thương mới tồn tại và đủ sức chữa lành tất cả".

 

Lá thư có những lời lẽ chân thành, nhưng website CGVN có lỗi ǵ đâu mà phải xin lỗi? CGVN chỉ làm công việc thông tin, phổ biến một bản văn do một người khác viết và chịu trách nhiệm. Trách nhiệm chọn đăng hay không đăng là trách nhiệm nhỏ. Điều thắc mắc là trong khi tự đấm ngực nhận ḿnh là vội vàng, không chịu chờ xin ĐHY hiệu đính, phải chăng CGVN cũng có năng quyền can thiệp vào những bài viết của ĐHY? Câu hỏi được đặt ra: CGVN là ai? Giữ vị trí ǵ trong Giáo Hội? Nếu không có một vị thế quan trọng, làm sao CGVN dám đứng ra cám ơn giùm cho cả Giáo Hội VN và ĐHY Phạm Minh Mẫn? Tôi không nghi ngờ kiểu "Tào Tháo" đối với CGVN, nhưng lối nhận lỗi kiểu Lê Lai cứu chúa của CGVN khiến người ta phải đặt câu hỏi như vậy. Khi thấy những phản ứng của đồng bào trong và ngoài Giáo Hội Công Giáo, Ban Biên Tập đă nh́n ra sự thật, dù qúa trễ. Điều này cũng cho thấy các vị có thẩm quyền của Giáo Hội tại quê nhà từ lâu có thói quen coi thường giáo dân. Giáo dân trong nước ít phản ứng v́ không dám. Giáo dân hải ngoại có nhiều phản ứng hơn nhưng bị coi là hành động của một thiểu số cứng đầu, thích "phản chứng" (contestataire) , c̣n lại đều là một đàn cừu ngoan ngoăn để xoa đầu cạo lông, hay một đàn ḅ béo để vắt sữa. Các vị cứ làm như giáo dân hải ngoại không có cái mồm để nói, không có cái đầu để suy nghĩ.

 

 

 

CGVN viết: "Mọi sự rồi cũng sẽ qua đi". Nhưng qua đi như thế nào mới là điều đáng kể. Chúng tôi không trở lại chuyện tranh căi về những lời của ĐHY Mẫn. Hăy để chúng qua đi, nhưng không thể không nói tới những hậu qủa do những lời nói đó gây nên, và để từ đó rút ra những bài học cho tương lai.

 

Có thể nói những lời tuyên bố lần này của HY Phạm Minh Mẫn đă chôn vùi tên tuổi của HY. Với tư cách là một nhà lănh đạo tinh thần cao cấp, HY lại đề cập một việc tranh chấp chính trị nhân một biến cố tôn giáo, với hậu ư bênh một phe và chỉ trích phe khác. Đó là điều không xứng đáng và không thích hợp. Lư do tuổi già sức yếu (dù mới trên 70), đa đoan công việc, nên có những lời lẽ thiếu sót, lẩm cẩm, không đứng vững. Nếu ngài mệt nhọc và bận rộn như thế, tại sao ngài có thể bỏ con chiên và tổng giáo phận đi chu du thiên hạ suốt mấy tháng trời, từ đông tây nam bắc Hoa Kỳ rồi lại dự tính đi Úc? Có nghĩ tốt cho ngài th́ cũng chỉ có thể nói ngài bị áp lực phải viết hoặc có ai đó viết hộ rồi buộc ngài kư những điều mà trong thâm tâm ngài không nghĩ như vậy. Ai làm việc này, chúng ta đă biết rồi. Tại sao HY phải kư, chúng ta cũng nên hiểu những khó khăn và những cam kết của HY khi ngài tuyên bố: "Tôi đi từ Mỹ Tho lên Sài G̣n chỉ có 60 cây số mà phải mất 3 năm".  

 

Hậu qủa tất yếu cho cá nhân ngài là phải hủy bỏ những cuộc xuất hiện công khai tại những cộng đồng Công Giáo VN ở Nam Cali, Bắc Cali, Seattle, Houston, và đau nhất là phải "cáo lỗi" Đức Hồng Y Pell v́ không thể đến Sydney dự Ngày Giới Trẻ Thế Giới. Việc xuất hiện linh đ́nh của ngài tại vùng Washington DC vào đầu tháng 6 chỉ có thể xảy ra khi lời tuyên bố về cờ vàng cờ đỏ chưa được phổ biến. Từ nay về sau, ngài c̣n nghĩ tới việc bỏ con chiên ở nhà để đi làm "mục vụ di dân" ở ngoại quốc nữa hay không? Hoặc có đi, liệu có dám xuất hiện giữa chốn đông người hay chỉ âm thầm gặp gỡ một số chức sắc và một số chiên ngoan, ḅ béo?

 

 

 

Ngoài hậu qủa gây ra cho chính cá nhân ḿnh, HY c̣n gây ra những thiệt hại rất lớn cho giáo phận và Giáo Hội. Giáo phận Sài G̣n từ nay sẽ gặp nhiều khó khăn trong "mục vụ quyên góp" ở hải ngoại. Nhiều dự án chắc sẽ bị ngưng trệ hay teo tóp v́ nguồn tài trợ sẽ không c̣n như dự liệu. Ai có thể quyên tiền hữu hiệu bằng vị hồng y đứng đầu tổng giáo phận? Giáo Hội th́ bị mất uy tín, nếu không nói bị coi khinh v́ thái độ và lời nói của vị giáo phẩm cao cấp nhất. Nhiều bài trên báo in và báo điện đă chỉ trích HY không nể lời. Có kẻ c̣n mượn nước đục thả câu, viết những bài chỉ trích không những Giáo Hội CG mà cả Chúa Giêsu lẫn những giáo huấn của Ngài. Họ gieo mầm chia rẽ tôn giáo, chia rẽ các thành phần dân tộc, làm lợi cho ai, chúng ta đă hiểu. Đừng đổ thừa cho những cây viết Công Giáo đă "vạch áo cho người xem lưng". Không vạch, người ta cũng đă biết lưng của chúng ta đẹp xấu ra sao rồi. Không nói c̣n bị chỉ trích là cả giáo hội các anh bưng bít cho nhau, kiểu "đẹp đẽ phô ra, xấu xa đậy lại".  

 

Một đại diện cộng đồng Công Giáo VN tại Úc đă nói với những đồng hương không Công Giáo rằng "Vụ này, người Việt Quốc Gia đau một, người Việt Công Giáo chúng tôi đau mười". Nhiều người chúng tôi đă điếc tai nghe những bạn bè ngoài Công Giáo, những người có học thức, có suy nghĩ, biết tự chế, nói thẳng với chúng tôi những câu khinh mạn Giáo Hội và những người lănh đạo GH. Chúng tôi đau lắm. Chúng tôi hổ thẹn và lo lắng cho Giáo Hội. Nhưng chúng tôi không thể bênh những điều không thể bênh được. Điều chúng tôi có thể nói lên trước công luận là những ǵ một GM hay HY trong GHCG phát ngôn hoặc viết ra liên quan tới quyền lợi của quốc gia dân tộc, tới danh dự tập thể người Việt tị nạn ở hải ngoại chỉ phản ảnh ư kiến, quan điểm riêng của quư vị ấy, không thể được hiểu là tiếng nói chung của người Công Giáo và càng không phải là quan điểm của Giáo Hội. Trong trường hợp lá thư của HY Mẫn, th́ chính những người trẻ CG hiên ngang phất cao cờ vàng tại Đại Hội đă chứng minh điều ấy.

 

Một hậu qủa khác, có thể gọi là hậu qủa ngược. Đó là lời tuyên bố không muốn thấy lá cờ vàng trong Ngày Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới của HY Mẫn đă "khích tướng" giới trẻ Công Giáo VN hải ngoại, nếu không nói là gây chiến với toàn thể hàng ngũ người Việt Quốc Gia. Kết qủa là Đại Hội đă tràn ngập cờ vàng ba sọc đỏ, nhiều hơn những lần đại hội trước. Chẳng có ông cảnh sát mũi lơ nào cầm dùi cui đến cấm và bắt bỏ bót những người trưng cờ và dấu hiệu không được phép, như lời dọa của "luật da dổm" Lữ Giang. Thậm chí trong cuộc diễn hành với phần dẫn đầu bằng cờ của 168 quốc gia, cờ vàng ba sọc đỏ đă hiên ngang tung gió cùng với cờ các nước khác.  

 

Trên tầu Cruise MV Sydney 2000 đưa Đức Giáo Hoàng từ cảng Sydney tới khu Barangaroo, nơi hành lễ, một thanh niên VN, anh Phạm Vũ Anh Dũng, đă được chọn vào nhóm thanh niên đại diện các quốc gia đứng bao quanh Đức Thánh Cha trên tầu. Anh Phạm Vũ Anh Dũng đă xin Đức Thánh Cha làm phép chiếc khăn mầu vàng ba sọc đỏ, sau đó dâng lên Ngài và điều đặc biệt nhất là chính Ngài đă tự tay khoác lên cổ ḿnh trong giây phút trước khi được người tháp tùng giữ lại như một trong những món quà lưu niệm của ĐTC trong dịp chủ tọa Ngày Giới Trẻ Thế Giới 2008 tại Úc.  

 

Khi được hỏi về sự kiện này trong một cuộc họp báo, Linh mục Federico Lombardi, Giám đốc Văn Pḥng Báo Chí Ṭa Thánh đă phát biểu: "Có một bạn trẻ ngưới Úc di dân từ VN đă được đi trên thuyền với Đức Thánh Cha. Người Úc gốc Việt Nam là thành phần quan trọng của xă hội Úc. V́ thế bạn trẻ đó đă kể cho Đức Thánh Cha về lịch sử Sydney và tầm quan trọng của lịch sử di dân Việt Nam" (Vietcatholic News 17/07/2008). Như vậy ai dám nói Đức Giáo Hoàng và Ṭa Thánh không biết mầu cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng trân qúy của người tỵ nạn VN?

 

 

 

Chưa hết, trong thánh lễ khai mạc Đại Hội do Đức Giáo Hoàng chủ sự, cô Trần Thị Duy Linh được chọn là một trong những người trẻ dâng của lễ. Cô đă mặc áo dài khăn đóng, quàng chéo vai dải quốc kỳ mầu vàng ba sọc đỏ.  

 

HY Mẫn cho cờ vàng có khi là "thói đời đối kháng". Người ta thấy cờ vàng ở Đại Hội lần này không đối kháng ai, nhưng đă được dùng như một sự khẳng định lập trường và hàng ngũ, một trả lời đốp chát cho Hồng Y và những người cộng sản VN muốn triệt hạ biểu tượng của những người không chấp nhận cộng sản.

 

Với những hậu qủa không đáng hănh diện như trên, chúng ta rút ra được những bài học ǵ, cho ai, sau biến cố phát ngôn vụng về này?

 

Bài học thứ nhất cho chính HY Phạm Minh Mẫn và cho mọi người chúng ta là đừng nên kết án tiên thiên, nghi ngờ người khác khi sự việc chưa xảy ra. Kết án dựa trên một giả định theo lập trường của riêng ḿnh phần lớn dẫn đến sai lầm. Lời lên án những người trẻ hải ngoại trưng cờ vàng sẽ cản trở sự hiệp thông với những người trẻ trong nước đă được chứng minh là sai lầm hoàn toàn. Thực tế, khoảng 600 người (trẻ chỉ chiếm hai phần ba, c̣n lại là linh mục, tu sĩ và nữ tu) từ trong nước đi dự Đại Hội đă hiệp thông rất ngoạn mục với khoảng 3000 người Việt trẻ ở hải ngoại. Chẳng ai đặt vấn đề ǵ với ai. Có những linh mục trong phái đoàn giới trẻ từ quốc nội đă hănh diện khoác lên ḿnh lá cờ vàng ba sọc đỏ. Tóm lại tất cả đều sinh hoạt chung một cách vui vẻ, cởi mở trong tinh thần con một Cha trên trời và con một Mẹ VN dưới đất. Ngày Thứ Tư 16 tháng 7, họ đă dự Đại nhạc hội Trở Về Nguồn với những tiết mục văn nghệ giao lưu do các đoàn từ khắp nơi, kể cả Việt Nam, tŕnh diễn. Họ đă vui chơi, cầu nguyện và học hỏi cùng với nhau. Đức Cha Bùi Văn Đọc của giáo phận Mỹ Tho đă hướng dẫn đề tài "Được mời gọi sống trong Chúa Thánh Thần". Đức Cha Mai Thanh Lương của giáo phận Orange (Hoa Kỳ) đă giảng thuyết trong thánh lễ. Ngày Thứ Năm 17 tháng 7 lại có chương tŕnh hội thảo và sinh hoạt khác, trong đó có bài học hỏi của Đức Cha Vũ Văn Thiên, giáo phận Hải Pḥng, về đề tài "Chúa Thánh Thần, linh hồn Giáo Hội". Chẳng có ǵ có thể ngăn cản sự hiệp thông giữa những người trẻ. Việc ǵ phải lo chuyện trời xập giùm cho ai?

 

Bài học thứ hai dành cho các vị lănh đạo Giáo Hội Việt Nam là đừng coi thường trí tuệ và quyết tâm của cộng đồng người Việt hải ngoại, trong đó có những người Việt Công Giáo. Trong khi lo lắng bảo vệ tự do tín ngưỡng cho các giáo hội, trong khi tích cực đóng góp vật chất để các giáo hội có phương tiện hành đạo và mở đạo, họ rất nhạy cảm với những lời nói và hành động đụng chạm tới lư tưởng yêu chuộng tự do và nhân quyền của họ. Lư do dễ hiểu: họ là những nạn nhân của cộng sản, là những người chạy trốn cộng sản. Đừng thấy mỗi năm có hàng trăm ngàn người trong số họ về thăm đất nước là tưởng họ đă thay đổi lập trường. Riêng với những người Công Giáo tỵ nạn, họ không c̣n là những con chiên vâng phục tối mặt như 50 năm trước đây. Họ đă được dậy, được nh́n, được thực hành bổn phận và quyền lợi của giáo dân trong việc xây dựng Giáo Hội. Hăy đối xử với họ theo cung cách của thời đại hậu Công Đồng Vatican II. Công Đồng đă diễn ra cách đây trên 40 năm rồi.

 

 

Cuối cùng, nhà cầm quyền cộng sản VN cũng phải rút ra bài học là đừng coi thường phản ứng và sức mạnh của cộng đồng người Việt hải ngoại. Sau 33 năm, họ vẫn kiên vững tinh thần. Lá cờ vàng của họ không phải chỉ được những ông bà già "thù dai" (?) ǵn giữ, nhưng được những thế hệ con cháu của họ trân qúy và hănh diện. Những người phất cờ vàng hăng hái nhất trong mọi dịp là những người trẻ có học, đang là những sinh viên đai học, những chuyên viên thượng thặng, những người chỉ huy trong xă hội họ sống. Họ không phải là những người dốt nát, dễ bị dụ dỗ. Nhiều người sinh ra và lớn lên ở hải ngoại nhưng họ đă hiểu v́ sao ông bà, cha mẹ họ phải bỏ nước lưu vong, v́ sao quê cha đất tổ và đồng bào ruột thịt c̣n chịu lầm than. Cờ vàng là biểu tượng cho lư tưởng tự do của thế hệ trước, được truyền lại cho các thế hệ sau. Đă là biểu tượng th́ không ǵ có thể phá hủy. V́ vậy mọi mưu toan dẹp cờ vàng đều rước lấy những thất bại nặng nề. Ông Trần Quốc Khánh, Phó Tổng Lănh Sự Việt Nam cộng sản tại Sydney đă tuyên bố phủ nhận cờ vàng, kết án những người muốn làm sống lại lá cờ này. Đó là bổn phận của ông, ăn cây nào rào cây ấy. Không ai chối căi cờ đỏ sao vàng của những người đang nắm quyền hiện được coi như lá cờ chính thức về phương diện chính trị và ngoại giao, cũng giống như cờ chữ vạn của Hitler hay cờ búa liềm của Liên Xô thuở nào. Nhưng cũng không ai có thể cấm những người Nga lưu vong giữ cờ thời Nga Hoàng để cắm trên điện Kremlin thay thế cờ búa liềm 70 năm sau. Ṭa Lănh Sự cộng sản đă chạy đôn chạy đáo vận động Ban Tổ chức cấm cờ vàng nhưng không kết qủa. Họ tính tổ chức một cuộc "đua cờ" ngày bế mạc Đại Hội 20 tháng 7 bằng cách bắt các sinh viên du học và Việt kiều theo họ trà trộn vào đám đông để phất cờ đỏ sao vàng trong buổi lễ. Nhưng, dự tính của họ không thành, hẳn v́ đại đa số những sinh viên du học này ngày nay đă có cái nh́n khác. Ho đă biết thế nào là giá trị của tự do, dân chủ.  

 

Trong khi ấy, theo lời ông Bùi Xuân Vũ, một người tham dự cuộc biểu dương cờ vàng trong ngày bế mạc Đại Hội, th́ "Lúc 7 giờ sáng, đoàn cờ Việt Nam đi rất đẹp trên đại lộ dẫn vào khuôn viên hành lễ. Riêng cờ lớn, ban tổ chức cho biết là có trên 500, cờ nhỏ không kể. Đoàn người đi rải dài trên phố nên đoàn cờ trông càng hùng dũng hơn. Khi vào đến bên trong nơi hành lễ, sân lễ qúa rộng, mấy trăm cái cờ của ḿnh như muối bỏ bể, chỉ c̣n chia nhau lác đác mỗi chỗ năm ba ngọn cờ giơ cao. Tuy thế, ngay từ đêm trước, các bạn trẻ Việt Nam ở Úc và cả các bạn trẻ từ Mỹ và Âu châu cũng đă cột ngọn cờ của Việt Nam lên nhiều địa điểm cao trong sân vận động rồi. Nên nh́n chỗ nào cũng thấy cờ Việt Nam". Các h́nh chụp cũng cho thấy nhiều cờ vàng nổi bật giữa đám đông. Không hề thấy một cờ đỏ sao vàng nào.  Lá cờ này chỉ được tạm sống trên đất Việt Nam hiện nay. Cờ đỏ không được "welcome" và không có đất sống ở bất cứ nơi nào khác trên thế giới nơi có người Việt tỵ nạn sinh sống. Cờ vàng th́ trái lại. Cộng sản và những tay sai nên suy nghĩ từ thực tế và sự thất bại cay đắng này.

 

Chuyện cờ quạt gây ra do Hồng Y Tổng Giám Mục "TP Hồ Chí Minh" với những hậu qủa của nó nên được kết thúc. Lời nói đă bay đi rồi, dù có bốn ngàn thần mă phi nước đại cũng không đuổi theo được. Những tai hại cũng vung văi ra rồi, như chén nước đổ xuống đất không thể hốt lại được nữa. Chúng ta chỉ tự an ủi là trong cái rủi này, có những cái may khác. Đó là lư tưởng tự do được hâm nóng thêm, sự hiệp thông giữa những người trẻ VN được khắng khít thêm, những vị có trách nhiệm trong Giáo Hội có cơ hội nh́n vấn đề một cách sát thực tế hơn để thay đổi thái độ cho thích hợp. Tạm thời, hồn ai nấy giữ, cờ ai nấy phất, chờ một ngày đẹp trời khi nhân dân Việt Nam được hỏi và được trả lời một cách tự do là muốn giữ lá cờ nào hay muốn chọn một mẫu cờ khác.

 

  1. Ngựa Tứ là giống ngựa qúy có sức dẻo dai và nước phi thần tốc

 

 

 

 

 

  1. Kim Âu

  2. Mapquest

  3. Thời Thế

  4. Chính Nghĩa Là Của Chúng Ta

  5. Nợ Núi Sông

  6. Ta Về Giữa Độ Tàn Thu

  7. Nửa Đêm Nghe Hồn Sử Gọi

  8. Tiếng Nói Công Lư

  9. Vietnamese Commandos

  10. History of Viet Commandos

  11. Compensation Commission

  12. President Unit Citation

  13. Son Tay Raid

  14. Gian Đảng Phở Ḅ

  15. Băng Đảng Việt Tân

  16. Thiên Cổ Tội Nhân

  17. Vàng Rơi Không Tiếc

  18. Câu Chuyện Về Một Đứa Trẻ

  19. Chiến Khu Ma

  20. Đỗ Hùng

  21. Đỗ Văn Phúc

  22. Đinh Lâm Thanh

  23. Nguyễn Mạnh Trinh

  24. Phùng Ngọc Sa

  25. Nguyễn văn Chức

  26. Nam Nhân

  27. Hoàng Đạo Thế Kiệt

  28. Nguyễn Đạt Thịnh

  29. Phạm Thanh Phương

  30. Trương Minh Ḥa

  31. Tân Dân

  32. Trần Thanh

  33. Hoàng Duy Hùng

  34. Dương Như Nguyện

  35. Đinh Thạch Bích

  36. Hoàng Hải Thủy

  37. Trần Kiêm Đoàn

  38. Đỗ Hoàng Gia

  39. Trúc Đông Quân

  40. Nguyễn Mạnh Quang

  41. Nửa Ngày Lao Tù

  42. Đọc "Tôi Phải Sống"

  43. Kiêm Ái

  44. Lăo Móc

  45. Trần Xuân Ninh, Houston

  46. Nguyễn Đ́nh Sài Tố Cáo

  47. Hồng Y Sepe

  48. Liên  Minh Thần Thánh

  49. Quan Niệm Chính Thống

  50. Chủ Nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn

  51. Khái Niệm Về Số Trong Dịch

  52. Con Người Vô Dụng

  53. State of Denial

 

 

 

6/08. 7/08. 7bis/08. 9/08. 10/08. 11/08. 12/08