Tạp Ghi Văn Nghệ.

Tuấn Huy, “Những sợi mây hư ảo”

Nguyễn Mạnh Trinh.

 

Saturday, May 22, 2004    

 

Tôi vẫn thường hay thắc mắc. Lúc về già, chúng ta c̣n viết được những chuyện t́nh đầy lăng mạn thơ mộng không? Hay là, đời sống với tất cả những sự thực trần trụi sẽ bôi xóa đi những phương trời hư ảo để những đôi mắt hướng vọng về chốn xa xôi chỉ là chuyện tưởng tượng của một thời gian đi qua không trở lại... Văn chương có lúc làm người ta trẻ lại, có phải? Có những chân trời, biền biệt trải xa. Có những tâm cảm, đối với người lưu lạc là b́nh thường nhưng nhiều lúc cũng tạo những trăn trở để khiến chuỗi đời sống như phân hai giữa thực và mộng...

Cho đến một buổi, tôi đọc tiểu thuyết của Tuấn Huy. “Những sợi mưa hư ảo”. Ở đó, tôi thấy lẫn lộn trong không gian thời gian những h́nh bóng của kỷ niệm. Mai, hay Hạnh, hay Nichole, hay là những h́nh bóng của quá khứ và hiện tại trộn lẫn, của những bước chân đi kiếm t́m vô vọng trong mệt mỏi những ngă đời lưu lạc xứ người.

Ở quê nhà, những cuộc t́nh thoáng qua trong bụi lốc chiến tranh. Ở xứ người, trong cái ṿng quay tối tăm của sinh kế và ngày tháng, để hiếm hoi những giấc mơ của một thời đă qua. Đọc những trang sách, tôi như lạc vào trong một thế giới đấy ắp nỗi niềm. Mà, thực tế, người tị nạn nào mà không tràn ngập những vương vấn. Từ thành phố quê hương đă xa - Từ ngày tháng thanh xuân đă mất - Từ cuộc t́nh đă dở dang trong bụi đỏ của cuộc đổi dời...

Tự nhiên tôi nhớ đến một bài thơ của Octavio Paz, một thi sĩ mà tôi thấy có những vần thơ xưng tụng t́nh yêu tuyệt diệu. Ông là một nhà thơ của Châu Mỹ La Tinh đă đoạt Giải Nobel về văn chương của Hàn Lâm Viện Thụy Điển.

Tại sao tôi lại có liên tưởng này? Thật lạ lùng, bởi những câu thơ này gợi lại cho tôi một thời gian nào đó, có khuôn mắt đẹp của một vóc dáng Châu Mỹ La Tinh đa t́nh, có những góc đường hè phố gợi nhớ đến những mùa hạ nồng nàn, đến những đêm khuya nóng bức ẩm mùi da thịt. Nó nhắc nhở cho tôi những ngày đi học ở thành phố Los Angeles nhiều kỷ niệm...

 

 

 

“Hai thân xác gh́ nhau

Đôi khi là con sóng

Và đêm là trùng khơi

Hai thân thể xiết nhau

Có khi hai tảng đá

Và đêm là hoang mạc

Hai thân xác choàng nhau

Có lúc là ngọn rễ

Và khuya quấn vào nhau

Hai thân thể ôm nhau

Có khi hai lưỡi thép

Và đêm ánh chớp mau.

Hai thân thế không rời

Như hai hành tinh rụng

Trong trời đất mù khơi...”

 

 

 

Tương tự như câu thơ Octavio Paz, Tuấn Huy viết trong “ Những sợi mây hư ảo”:

“...Cuộc t́nh ấy rất thơ mộng, rất thánh thiện, nhưng cũng rất ê chề cay đắng. Của hai con người, có hai tâm hồn giống nhau nhưng khác nhau. Của hai con người có hai trái tim cùng thổn thức nhưng có lúc đă ră rời mệt mỏi. Của hai con người t́m gặp nhau và tưởng đă cùng hướng về một phía nhưng giữa họ đă sừng sững một bức tường. Của cả hai con người đến với nhau ở một tận điểm của yêu thương nhưng rồi đă lại từ tận điểm đó phải buông trôi, giạt về hai phía...

Cả hai nay đă ở những phương trời khác, thật xa... Tông tích họ đă lẫn lộn với sương tan ngoài vịnh, hay đă nhập ḥa cùng mây bay trên núi... Cả hai, nay không c̣n một dấu vết ǵ như những vết chân hững hờ đă bị bôi xóa trên mặt cát ướt...”

Có phải như chuyện t́nh của câu thơ “Hai thân thể không rời. Như hai hành tinh rụng. Trong trời đất mù khơi...” Chuyện t́nh thường kèm theo thiên cổ sầu. Với nhân vật xưng tôi trong tiểu thuyết này của tác giả “Những cơn mưa hư ảo” - Tuấn Huy, kết cuộc là chia ly, là người nữ ra đi bất ngờ vào một nơi chốn mịt mù kiếp khác... Cũng như người xưa, cũng khuất lánh vào cơi mịt mù sau cuộc vượt biên tàn khốc. Dường như, định mệnh đă dành sẵn những căn phần cay độc.

Tôi thích những đoạn văn kể chuyện có chất bay bướm lăng mạn cảu những trang tùy bút. Tuấn Huy đem nỗi niềm của ḿnh vào văn chương để có một lúc, cái chủ quan và khách quan ḥa lẫn thành một trong cái không gian thời gian chất đầy tưởng vọng. Một h́nh dáng nào phảng phất đâu đây. Một khóe mắt. Một mái tóc. Một nụ cười. Lăng đăng như những bước chân vang vọng tiếng guốc thanh xuân, của những sâu thẳm đă hiển hiện bằng chữ nghĩa.

62 đoản khúc. Là 62 bài thơ của một mối t́nh đẹp. Mối t́nh chú cháu có nhiều trở ngại nhiều ngăn cách. Những gần gũi rồi những chia xa, những tạm thơi ợ gần để rồi xa vĩnh biệt. Quỳnh Mai, Dorothy, Nichole Hạnh, những h́nh dáng người nữ như nhạt nḥa trong cuộc sống nhiều vọng động. Dễ ǵ, quên được quá khứ. Dễ ǵ, chúng ta quay lưng được với hiện tại. Nhưng, nhân vật xưng tôi, tức chú Kiên của Nichole Hạnh hay người t́nh xa xưa của cô Út Quỳnh Mai là một người đàn ông may mắn. Ông có những người t́nh tuyệt vời và những mối t́nh cũng tuyệt vời. Những người nữ có những trái tim nồng nhiệt nhưng cũng có những tâm t́nh trong sáng. Có lẽ rất hiếm hoi trên cơi đời này...

Kiên khi c̣n ở Việt Nam đă có một mối t́nh bốc lửa với Quỳnh Mai và có một đứa con. Sang Mỹ, gặp Nichole Hạnh, yêu với tâm t́nh thánh thiện nhưng t́nh cờ biết được Mai là cô Út của Hạnh. Thế rồi chàng chờ đợi nhưng Mai và đứa con đă mất tích trong cuộc vượt biển. Kết cuộc là chuyện t́nh buồn, hạnh bị tai nạn chết và để lại Kiên một ḿnh với nỗi đau tưởng chẳng nào phai... Chuyện t́nh ấy, với phong cách diễn tả của ngôn ngữ lăng mạn, của những tâm sự phảng phất, của những ư t́nh mênh mang lời ngỏ. T́nh thật đẹp, cũng như biển chiều ngoài kia...

Buổi tối hôm nay, tôi đọc những trang tiểu thuyết Tuấn Huy khi trời sắp vào Hè. Mùa Xuân đi qua, cái nóng nực sắp tới. Tôi ngụ cư ở một thành phố biển nên đọc những trang sách không có ǵ hợp t́nh hợp cảnh hơn. Trong cái đời sống thường nhật, ṿng quay kín mỗi ngày dường như chẳng đổi. Mưa nắng, chỉ làm thay đổi da thịt bên ngoài chứ trong thâm tâm vẫn nhịp buồn lê thê tiếp diễn. Ở tuổi vào già, những cơn mơ thường đến trễ, khi đêm dần hết và ngày sắp bắt đầu. Những mối t́nh, đắm say nhưng thánh thiện, những cho nhau mà không tính toán bao giờ có phải như những bông hoa để tay đời nhẹ nhàng nâng hứng...

Tuấn Huy viết “...Trọn một Mùa Hè buồn bă và rực rỡ, khi những chùm hoa tím của một loài xoan dại đă rụng rơi hết cả những bụi trúc bạch và trúc đào cũng đă úa tàn, cả mùi dạ lư hương về đêm đă không c̣n nồng đượm, cả những giải mây trắng đă hết lênh đênh... Tôi viết lại chuyện t́nh của họ, với ḷng hoài niệm một cái ǵ thuộc về trái tim quá thơ mộng và quá êm đềm, cũng quá thanh cao và quá lăng mạn, đă trôi khuất cùng ḍng tháng ngày đau buốt.

Trong đời sống bon chen nôn nả, máy móc quay cuồng như đời sống giữa xă hội điện tử và cơ khí này, một cuộc t́nh thơ mộng như cuộc t́nh của họ là một biểu tượng hiếm hoi của những trái tim c̣n biết yêu và c̣n coi t́nh yêu là một thứ thiêng liêng vĩ đại...

 

Tôi khờ khạo nghĩ rằng, khi yêu chúng ta đừng pha trộn thực tế vào t́nh yêu. Cũng chẳng cần so đo, chẳng cần toan tính, chẳng cần lư luận... T́nh yêu là một cái ǵ bàng bạc mênh mông nẩy sinh từ con tim, chớ không nẩy sinh từ khối óc. Nó cũng thật là cái ǵ mong manh dễ vỡ. Cho nên, những người thật ḷng yêu và yêu thành thật thường ngay khi vừa mới chớm yêu đă thấy là mất mát ngậm ngùi...”

Có một người làm thơ tài tử đă viết vài câu lục bát thô sơ để tặng tác giả “Những cơn mưa hư ảo”:

“Chú ơi nắng văn chiều rồi.

Tầng mây cao, dơi góc đời phân vân

Núi giăng ngang, biển ngỡ ngàng

Nói ǵ, gió cũng mênh mang âm thừa.

 

 

 

Chú ơi, hư ảo giọt mưa

Đan sợi biếc, để thưa thưa muôn trùng

Trái tim đập nhịp tận cùng

Bờ cỏ áy chợt rưng rưng ngơ về

 

 

 

Chú ơi, c̣n sót giấc mê

H́nh quá khứ, Bóng năo nề dương gian

Tạ từ nhau tuổi lỡ làng

Anh ơi biển vắng muộn màng lời ru...”

 

 

 

Tôi đọc lại bài viết. Sao thơ hiện diện quá nhiều. Hay tại chất thơ mộng đă thôi thúc suy tư người đọc là tôi. Đây có phải là một bài đọc sách đúng nghĩa?

Mà thôi, thắc mắc làm ǵ! Biết đâu, sẽ có người làm bài thơ khác, cho Kiên, cho Nichole, cho Mai, chẳng hạn... Ừ! Biết đâu?

 

 

 

Nguyễn Mạnh Trinh