Trang ChủKim ÂuBáo ChíDịch ThuậtTự ĐiểnThư QuánLưu TrữESPN3Sport TVMusicLotteryDanceSRSB RadioVideos/TVLearningLịch SửTác PhẩmChính NghĩaVấn ĐềĐà LạtDiễn ĐànChân LưBBCVOARFARFISBSTác GỉaVideoForum

US Senator John McCain , Kim Âu Hà văn Sơn

NT Kiên , UCV Bob Barr, Kim Âu Hà văn Sơn

 

 

 

 

 

 

NT Kiên , Kim Âu Hà văn Sơn, Ross Perot  Cố Vấn An Ninh Đặc Biệt của TT Reagan và NT Sám

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Chủ Nhiệm Tuần Báo Chính Nghĩa Kim Âu và Nhà Văn Phan Nhật Nam tại Ramada Plaza Hotel, Garden Grove, Cali  (Jan 4 - 2007)>>>>>>>>

 

Kim Âu

 

NHỮNG TR̉ HÍ LỘNG

 

 

 

Tối thứ ba tuần trước ( 16 - 10 - 2007), khi đang làm số báo 456, chúng tôi nhận được Email của cậu Nguyễn Mậu Hiệp gửi đến, đọc qua và thấy nội dung không có ǵ đáng nói ngoá những sáo ngữ công thức, chúng tôi có trả lời vắn tắt đồng thời chuyển luôn bài viết “Cuôc Chiến và Cuộc Chơi” cho cậu Hiệp để cậu ấy giải tán cái "uỷ ban nhân dân" vừa mới lập ra cho khỏi phiền hà. V́ việc không cho nhóm văn công này đến đây tŕnh diễn , chúng tôi đă làm xong trước khi "ủy ban nhân dân" được thành lập. Nếu đă lỡ dựng lên một uỷ ban chống văn hoá vận chưa kịp làm ǵ, dẹp đi th́ tiếc, chúng tôi mách cho vài nơi đang tiếp tay tiêu thụ hàng hóa, sản phẩm văn hoá cho Việt Cộng để uỷ ban đến đó làm việc.

Uỷ ban chống văn hoá vận cứ việc đến chợ Hồng Kông, Nhà sách Lê Phan, Trung Tâm Làng Văn chắc chắn không thiếu những sản phẩm của VC bày bán công khai. Băng đĩa nhạc, đĩa dạy ăn chơi đủ loaị, đĩa sex Yến Vi, Hồng Ngọc không thiếu, dâm thư hàng tủ. Có điều chắc chắn uỷ ban nhân dân chẳng bao giờ làm nổi chuyện như vậy, lộn xộn sau này gây quỹ mà Tám Lư khỏi cho tiền ĺ x́ là hơi phiền.

Chúng tôi cảm ơn cậu Hiệp có ư gộp chúng tôi vào chung một nhóm bịp Phở Ḅ Việt Tân và cái đài phát thanh, phát văng. Nhưng là một Người Việt Quốc Gia Chân Chính, chúng tôi không thể bán liêm sỉ của ḿnh để chơi với loại dựng chiêu bài Kháng Chiến để bịp bợm đồng bào, đồng hương làm phá sản niềm tin, phá nát đại cuộc cứu nước của dân tộc.

Người Việt Quốc Gia Tỵ Nạn Cộng Sản hơn 32 năm qua không tạo nên được một sự biến nào ở quốc nội và cũng không thể kết hợp được thành một lực lượng ở hải ngoại cũng chỉ v́ cú bịp không tiền khoáng hậu của bọn Kháng Chiến Bưng Tô, Phở Ḅ Việt Tân do tên thiên cổ tội nhân Hoàng Cơ Minh làm đầu tṛ mà vừa qua chúng bày tṛ “Đốt Phong Long tưởng niệm” như chị em ở Ngă Ba Chú Ía thường làm khi ế khách.

Qua bài viết này, tôi minh định rằng chúng tôi không sơ xuất ǵ khi đăng qủang cáo của cái “show” mà quư vị nhắc tới. Chúng tôi đă suy tính, cân nhắc trước khi cho đăng, bởi nếu không đăng lên th́ đồng bào và chiến hữu của chúng tôi không biết kẻ thù đang thách thức Người Vịêt Quốc Gia và không đăng th́ không có điều kiện để đối thoại với người đang vô t́nh tiếp tay cho đường dây tổ chức “show” này.

Chúng tôi suy tính để chặt gốc chứ không cắt ngọn. Chúng tôi tự tin “Chính Nghĩa Tự Có Tính Thuyết Phục và Nhân Nghĩa Tự Có Tính Cảm Hóa.”

Nh́n lại qúa khứ vào thời kỳ Thuư Nga Paris “Mẹ Ḿn B- 40”, người thuyết phục ông bà An Châu loaị bỏ MC Nguyễn Ngọc Ngạn trong “show” tổ chức tại Atlanta Civic Center không ai khác ngoài chúng tôi. Chống văn công tại International Ball Room khởi xứơng cũng từ tuần báo Chính Nghĩa. Lần này là lần thứ ba. Chiêu thức biến đổi, kết qủa cho thấy các hội đ̣an, đồng bào, chiến hữu chẳng tốn một cents, chẳng phải mỏi tay giương biểu ngữ, không mất công đứng giữa trời đông tháng giá, ḥ hét khản cổ.

Bài “Cuộc Chiến và Cuộc Chơi” đưa lên liên mạng giữa đêm 15/10 chuyển khắp các diễn đàn. Đến đêm 18, chúng tôi thấy bản tin nói về chiến công “oanh liệt” của "uỷ ban nhân dân" gồm 23 người, những chuyện này không nằm ngoá tiên liệu. Bởi v́ “chôm credit” là nghề của bọn tráo bài ba lá Phở Ḅ Việt Tân. Cái tṛ lợi dụng cơ hội rồi cường điệu và thổi phồng để xách bị đi quyên tiền nó đă xưa như trái đât rồi.

Nhưng lần này, chúng lại tiếp tục bị cho vào xiếc. Ngày 18 -10 uỷ ban nhân dân phóng lên bản tin trong khi mọi việc đă xong từ ngày 14-10. Ngày 15 - 10 ,chúng tôi nhận được lá thư của cậu Hùng viết để xin lỗi đồng hương v́ việc làm thiếu suy nghĩ của cậu. Chúng tôi thấy chưa cần thiết đưa lên để xem cái tṛ hô hoán chụp mũ có tác dụng ǵ. 

Nghe bọn Phở Ḅ Việt Tân hô hoán, chúng tôi chỉ tức cười. Chẳng phải chúng vẫn ra sức đánh phá Chính Nghĩa suốt hàng chục năm nay hay sao? Nào là “Rạng Đông”,”Non nước”, “Tiếng Dân”, “Nắng Mới”, “ Hồn Nước”, “Việạt Quaí Thai” nhai đi nhai lại những bài viết nhớp nhúa, dơ bẩn của những thằng đứng bến không biết chữ nghĩa là ǵ. Thấy người ta khinh bỉ không nói, chúng cứ tưởng là thắng thế chứ đâu có hiểu rằng khi ḿnh gửi đi không có người nhận th́ món qùa dơ kia trở ngược lại với ḿnh. Nghệ thuật cầm bút là viết ra phải đúng huyệt. Trơ tráo, biạ đặt như bọn Phở Ḅ Việt Tân: Thành Tởm, Thanh Mă Tử và thằng Toại Già nào có tác dụng ǵ? Thực tế đă chứng minh quá rơ. Sống trên xứ sở tự do này đâu có chỗ cho những tên cu li, cu leo “múa gậy vườn hoang”.

Chỉ nghe những người khác thuật lại, nhưng qủa t́nh chúng tôi thấy chưa một giống người nào trên trái đất này lại có những chương tŕnh phát thanh nhảm nhí như những cái đài phát thanh, phát văng của bọn Phở Ḅ Việt Tân. Sống trong một xă hội trọng pháp mà hành động, ngôn từ chẳng khác “đội cải cách” trong thời kỳ “đấu tố”.

Đă qua rồi cái thời nhân danh Kháng Chiến để tống tiền đồng bào, đă qua rồi cái thời độc quyền thông tin nên báo chí Phở Ḅ tha hồ dựng chuyện chiến đấu và chiến thắng ở quốc nội. Và cũng đă qua rồi cái thời dựng bảng hiệu chống Cộng là vơ vét được không nhiều th́ ít.

Ngày hôm nay, trào lưu chống cộng đă chuyển qua một h́nh thái khác bởi thế hệ trực tiếp đối đầu với Cộng Sản trên chiến trường, nặng oan cừu với Cộng Sản đă rơi rụng gần hết. Phần c̣n lại của thế hệ đă tham gia tiến hành cuộc chiến chống cộng mấy chục năm trước, giờ đây cũng đă bạc đầu ngậm ngùi thấy những ước mơ và hoài băo xa xưa trở thành chuyện “lực bất ṭng tâm” bởi kiếp nhân sinh th́ hữu hạn mà lịch sử vốn vô cùng. Cuộc chiến không bao giờ tàn trong ḷng những người nặng trĩu hận thù với cộng sản. Nhưng nghe một đám phường tuồng bịp bợm lộng ngôn, tô vẽ chuyện kháng chiến với chống cộng ở cách quê nhà cả một đại dương lại thấy nực cười.

Làm ǵ có một cuộc chiến nào cho những tên lưu manh trốn lính, lơ xe, giựt dọc, mạt hạng như thằng Thành Tởm. Làm ǵ có cuộc chiến nào cho những thằng suốt đời đứng bến, bám sau đít xe đ̣, lừa đảo mấy khách quê đón xe dọc quốc lộ 1, khúc Nam Ngăi B́nh Phú. Thời Việt Nam Cộng Hoà loại dân xôi đậu, lư lịch cà chớn th́ suốt đời chỉ cu li cu leo. Cứ xem những người đồng hương Quảng Nam Đà Nẵng cùng thời tại đây đối với hắn như thế nào th́ rơ cái thân phận ti tiện của hắn; người ta khinh bỉ đến nỗi hắn sinh ra thù hận. Nhưng thử hỏi một thằng cu li, cu leo, chữ nghĩa không thông, bất tài vô tướng, căn cốt ăn mày, đoản hậu, ngo ngoe theo băng đảng bịp bợm Phở Ḅ Việt Tân mà mơ tưởng một sớm một chiều trở thành “cán cộm” th́ ai nhịn nổi cười.

Đời người như một gịng sông, “sông có khúc - người có lúc.” Nạn nước có làm cho hàng triệu quân cán chính Việt Nam Cộng Hoà lâm ṿng tù tội. Sự trả thù của Cộng sản có làm họ bầm dập, thê thảm đến đâu đi nữa, nhưng đă là hạt giống tốt th́ gặp môi trường thuận lợi là mầm sống vươn lên. Đời cha chịu nạn th́ đời con hưởng đức, nh́n lại bao nhiêu gia đ́nh H.O., không mấy người bỏ liêm sỉ chọn con đường đi theo băng đảng bịp bợm nhưng thử hỏi có gia đ́nh nào mà con cái họ không thành đạt, nên người. 

Nhưng loại cu li, cu leo đấy đâu có biết dơ, biết nhục cứ mơ hết “khu” đến “xú”. ( khu th́ tất nhiên phải xú chứ bao giờ dễ ngửi đâu). Trong khi những người tầm thường nhất trên đời này không ai không biết cái câu “ tiền trị gia, hậu trị quốc.” Việc nhà, chưa xong mà cứ sống trong hoang tưởng ghế này, chức nọ làm sao cộng đồng tránh khỏi rối ren. Đúng ra chúng tôi cũng chẳng muốn lột chân tướng hắn làm ǵ “đời ai nấy sống”, “đèn nhà ai nấy rạng”. Lưu lạc tha phương v́ nạn nước, con người chân chính phải biết lo toan xây dựng gia đ́nh, giáo dục con cái làm sao không hổ mặt giống ṇi. Việc ǵ làm được th́ làm.Việc ǵ ư thức đó là trách nhiệm và bổn phận th́ cố gắng chu toàn trong tinh thần tôn trọng tự do và nhân vị của người khác, không ai lung lạc, cưỡng bách, bức hại ai nhưng chuyện đời thực không đơn giản khi những thằng lưu manh bịp bợm ở đâu cũng bộc lộ cái bản chất lưu manh, cướp cạn của chúng.Hễ kiếm được cớ ǵ là bọn này hô hoán lập uỷ ban này, uỷ ban nọ để đi sách nhiễu các thương chủ. Hù dọa đồng bào, không xin được qủang cáo là lập tức có điện thoại gọi tới hăm he biểu t́nh, tẩy chay (trường hợp cà fé Trung Nguyên).

Thật ra mọi người thương cho bọn hắn ngu dốt nên không chấp. Hành vi đó là phạm pháp. Quyền lập hội ở nước Mỹ là quyền tự do được hiến pháp công nhận nhưng phải nằm trong ṿng quy định của luật pháp.

Không một tờ giấy phép trên tay, không có “tax exempt” mà đi quyên góp lạng quạng là mang tội tống tiền.

Hội đoàn vô vụ lợi có luật lệ quy chế của hội đoàn vô vụ lợi. C̣n ba cái vụ uỷ ban th́ chỉ mang h́nh thức băng đảng (gang).

 

Đồng bào và chiến hữu thấy có vô lư không, bỗng dưng mấy ông clean - up, xịt gián, bán phở, cu li - cu leo tụ tập lại “đẻ” ra cái “ủy ban” rồi tự cho ḿnh có quyền chửi bới vung văi, ra thông cáo này, thông cáo nọ. Việc này cũng chẳng khác ǵ cái bọn cu li, cu leo cộng sản hồi năm 1945 làm loạn vậy.

 

Ai sợ chúng? Chắc chắn chẳng ai sợ, người ta chỉ muốn khỏi phải bực ḿnh v́ mất th́ giờ thôi.

Chính chị chính em ǵ mấy thằng cu li chữ nghĩa không đầy lá mít. Bọn chúng chưa mở miệng ra là mùi xú uế đă làm ô nhiễm cả cộng đồng. Người ta không nói đến chúng là v́ khinh bỉ chứ có ai xem chúng ra ǵ.

 

Nghị quyết 36 của cộng sản là ǵ, bản thân chúng chưa biết nó mặt ngang, mũi dọc ra sao nhưng hễ mở mồm ra là ngăn chặn. Ngăn chặn bằng cách nào chúng đâu có biết?

 

Nghị quyết số 36-NQ/T.Ư của bạo quyền Cộng Sản ra đời ngày 26-3-2004 không đơn giản là “show” ca nhạc, bài bạc diễn có vài tiếng đồng hồ, khán giả cũng chẳng là bao, rồi sau đó ch́m vào quên lăng. Chống lại nghị quyết 36 là một chuyện khác hẳn. Và mấy ai đă thực sự hiểu nghị quyết 36 chứa đựng những kế hoạch sâu hiểm nào?

 

Tuy nhiên, nhăn tiền chúng ta có thể thấy được kết qủa của nó. Từ 2004 đến nay:

1-Lượng người đi về Việt Nam tăng vọt.

2-Lượng tiền từ hải ngoại chảy về Việt Nam đă lên đến con số 10 tỷ USD hàng năm.

3-Mặc dù có sự khuyến cáo về nạn thực phẩm có hoá chất độc hại. Hàng hóa từ quốc nội nhập vào Hoa Kỳ ngày càng nhiều và chiếm đến 50% thị phần các chợ Việt Nam. Thậm chí hàng “hiệu” trong các “mall” khá nhiều sản phẩm có hàng chữ “Made in Viet Nam” không riêng ǵ giày Nike.

 

Nghị quyết 36 của Cộng Sản Việt Nam có thể ví như “con vi trùng kháng thuốc đă khoét sâu vào tim óc từng con người, làm ổ và bắt rễ tại trung khu thần kinh điều hành những bản năng xấu.”

Hễ bản năng xấu nào dậm dật là con vi trùng 36 sẽ tác phát, trỗi dậy. Tham danh, cầu lợi, xin ghế là tiêu biểu.

Từ loại con hát, ca công như Elvis Phương, Phạm Duy, Duy Quang, Linda Trang Đài, Tuấn Ngọc, Khánh Hà, Lệ Thu, Trịnh Hội, Nguyễn Cao Kỳ Duyên lần lượt rủ nhau về nước tŕnh diễn, ca tụng công ơn Bác Đảng và danh sách c̣n tiếp tục nối dài.

Trong hàng ngh́n kẻ đầu tư nổi bật lên vài vụ đă thấy hậu qủa như Trần Trường, Nguyễn Gia Thiều, Trịnh Vĩnh B́nh v.. v..

Trí thức “chồn lùi” th́ qúa đông, điển h́nh là Lê Xuân Khoa, Nguyễn Đ́nh Hoan, Phạm Đăng Long Cơ, Quỳnh Kiều .v.v . nếu kê tên hết thật không đủ giấy. Nhà văn, nhà thơ lại càng đông đảo bội phần.

Núp dưới h́nh thức thiện nguyện có Trần văn Ca và một số tổ chức đang kêu gọi người hải ngoại cứu giúp người quốc nội nhưng đồng tiền khi quyên được th́ “ông đồng ăn một, bà cốt ăn hai”

Cựu tướng, chính khách: Đỗ Mậu, Nguyễn Cao Kỳ, Lê Phước Sang .. v.. v.và không thể đếm hết những khuôn mặt đê tiện, bỉ ổi, bán đứng linh hồn.

 

Đ̣n mới nhất của NQ - 36 là chuyện miễn VISA. Chỉ mới bắt đầu thôi đă thấy bao nhiêu chuyện nhục nhă. Biểu t́nh chống Phan văn Khải, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng tốn bao thời gian công sức huy động, số người tham gia không bao giờ vượt hơn hai ngàn. Nhưng chương tŕnh miễn VISA của Cộng Sản vừa bắt đầu đă thấy cả chục ngàn người từ Âu, Úc, Hoa Kỳ xếp hàng xin xỏ để được Cộng Sản kiểm soát. Thậm chí nhiều người c̣n đút lót, van nài, bợ đỡ để được làm VISA cho nhanh. Lấy được VISA xong c̣n riễu cợt những kẻ chậm chân không biết chuyện”đầu tiên”.

Nói sơ như vậy để chúng mở mắt ra mà thấy cái hại vô cùng của NQ 36 . Hiện nay những tổ chức đấu tranh thực thụ đang nhức đầu, nhức óc, chạy đôn chạy đáo vận động để ngừa bớt tai hại cho đến khi từng người tỵ nạn nh́n ra cái gian hiểm thâm độc của NQ 36. Nhưng khốn thay khi họ tỉnh ra th́ “tiền đă mất nhục đă mang.”

Hơn ba mươi hai năm, thời thế  đă thay đổi qúa nhiều, con người chịu ảnh hưởng của thời thế nên cũng lắm kẻ đổi dạ, thay ḷng. Nhưng ít ra cuộc chiến đấu của người quốc gia chân chính c̣n kiên tŕ cũng đang phát huy tác dụng.

Hiện đă có thông tin bọn Cộng Sản muốn đổi tên đảng. Điều này cho thấy thời gian đă làm cho bọn sát nhân, cướp cạn chuyển biến. Đám cu li - cu leo chín đời ở đợ, vô sản chuyên chính ngày xưa, nay nhờ cướp bóc nên đă trở thành tư bản đỏ.

Thực tế tiến hóa của nhân loại cho thấy không bao giờ có “Thế Giới Đại Đồng”, không thể xoá bỏ quyền tư hữu. Lư tưởng cộng sản chỉ là ảo tưởng. Tập đoàn Hồ Chí Minh cướp được chính quyền nhờ khẩu hiệu lừa dối  "giải phóng dân tộc", "đấu tranh giai cấp". Những tên được cầm quyền chỉ nhờ "hồng hơn chuyên" nên "kinh bang tế thế" chẳng biết làm ǵ ngoá những tṛ ăn cướp. V́ thế ba mươi hai năm thống nhất, dân càng nghèo, nước càng mạt. Nếu không dựa vào đồng tiền từ hải ngoại gửi về chúng đâu có thể tồn tại đến ngày hôm nay.

Diễn biến ở quốc nội hiện nay cho chúng ta thấy đó chính là một tiến tŕnh tích lũy tư bản của “Tập đoàn ăn cướp Cộng Sản.”. Chúng hy sinh đời bố củng cố đời con, chúng bao che, bênh vực lẫn nhau để bóc lột quần chúng lao động đến tận xương tuỷ. Sự chênh lệch giàu nghèo trong xă hội bị tha hóa bởi đồng tiền đang tạo ra những mâu thuẫn âm ỉ có thể bùng nổ không biết lúc nào. Hiện nay cuộc đấu tranh của chúng là cuộc đấu tranh giữa giai cấp thống trị đảng quyền và giai cấp bị trị là quần chúng nhân dân nghèo khổ, cùng cực chứ không phải là chiến đấu để chiến thắng một đế quốc hoặc chủ nghĩa nào.

Cuộc cách mạng sắp tới của dân tộc Việt Nam sẽ xảy ra ở quốc nội bắt nguồn từ những đ̣i hỏi kinh tế, dân sinh, dân chủ. Ngọn cờ chính vẫn là ngọn cờ cơm áo. Những khó khăn kinh tế của quần chúng sẽ dẫn tới một cuộc cách mạng chính trị để chấm dứt những đặc quyền đặc lợi của giai cấp thống trị.

Dân tộc Việt Nam tất thắng, đảng Cộng sản sẽ bại vong nhưng thời cơ chỉ đến khi người dân đang bị áp bức ở quốc nội có đủ can đảm và quyết tâm vùng dậy đấu tranh để tháo gỡ gông xiềng đảng trị, xóa bỏ bạo quyền, xây dựng đât nước.

Chừng nào quốc dân Việt Nam cương quyết đứng dậy đấu tranh th́ đó chính là thời điểm cáo chung của tập đoàn độc tài đảng trị. Thắng hay bại, chúng ta đă có kết luận.

Thắng hay bại không phải là những tṛ hí lộng của đám hoạt đầu, giá áo, túi cơm, háo danh, háo chức, tham sống , sợ chết chưa giải hết căn tính nô lệ ở hải ngoại.

 

 

- I know that you need Vietnamese Community votes. But our people will not vote for you when they read the words on your T-SHIRT. With Vietnamese people, April 30 was the Black Day, Bad Day, The Worst Daỵ There is not Freedom for April 30. You khow, April 30 - 75 was the day Saigon collapsed. After April 30, all officer of Republic of Vietnam were forced to jail. I know that you support our people but to wear this t- shirt was wrong. Don't wear this dirty thing. Please! 

“ Tôi biết rằng ông cần những lá phiếu của cộng đồng Việt Nam. Nhưng đồng bào tôi sẽ không bầu cho ông khi họ đọc được hàng chữ trên áo ông. Với người Viêt Nam ngày 30 tháng tư đă là ngày đen tối, ngày tồi tệ, ngày xấu nhât. Không có Tự Do cho ngày 30 - 4. Ông phải biết ngày 30 tháng tư là ngày Sài g̣n sụp đổ. Sau 30 tháng tư tât cả sĩ quan VNCH bị cưỡng bách vào tù. Tôi biết rằng ông ủng hộ cộng đồng chúng tôi nhưng mặc chiếc áo này là một sai lầm. Ông vui ḷng đừng mặc cái đồ dơ bẩn này.”

Đă qua rồi cái thời chân ướt, chân ráo tới Mỹ. Gần ngàn gia đ́nh CTNCT chân chính ở Georgia này đều tự đứng lên vững vàng bằng sức cần lao và trí tuệ của bản thân, trong đó không ít gia đ́nh hiện nay đă là triệu phú. Thế hệ thứ hai mau chóng trưởng thành, số lượng con cháu CTNCT đă thành đạt không hiếm. Lư do ǵ mà cứ mượn danh CTNCT để đi lê lết xin qủang cáo như những tên đói ăn, thiếu mặc.

Taị sao chúng ta cứ măi tung hô những điều không thực, cứ ảo tưởng và trông chờ vào một người bạn đồng minh quen tṛ phản bội. Chuyện một số tên hoạt đầu hí hửng mơ được làm tay sai “theo voi ăn bă mía” chỉ là giấc mộng hăo huyền của những kẻ chưa giải hết căn tính nô lệ trong tiềm thức.

Trước mặt Bush và cả thế giới Triết đă chẳng nói: Vietnam’s human rights record does not need to be fixed. “Vietnam has its own legal framework,” he said, “and those who violate the law will be handled.” >>>>>>>>>

 

Khi những xung động đấu tranh đă lắng xuống, NVQGTNCS phải thấy đây chẳng phải là một lời tiên liệu mà chính là khẳng định tương lai của mối “Quan Hệ Mỹ - Việt Cộng.” Chúng ta phải đủ can đảm để nh́n nhận SỰ THẬT CAY ĐẮNG này, CHÚNG TA phải nh́n thấy hơn ba mươi hai năm qua thành qủa đấu tranh của NVQGTNCS qúa sức nhỏ nhoi. Và với hơn 32 năm sinh sống tại Hoa Kỳ, NVQGTNCS vẫn c̣n ở trong thời kỳ phôi thai của một cộng đồng thiểu số tân lập. Tiềm năng của chúng ta khá lớn nhưng tiếng nói của chúng ta quá nhỏ và thực lực của chúng ta lại qúa yếu. >>>>>>>>

 

Chuyện về MTHCM chẳng qua chỉ là chuyện của một đám bịp bợm, một băng đảng lưu manh sát nhân dựng chiêu bài ái quốc để kiếm ăn, chúng ta cứ thử nh́n lại bọn đoàn viên của chúng giờ này đă nuốt trọn số tiền xiết máu đồng bào nhưng hễ có dịp (không có cơ hội th́ chúng bày vẽ ra) là chúng lại giở tṛ đi khất thực.

“Hành Tŕnh Người Đi Cứu Nước” của Phạm Hoàng Tùng đă cho chúng ta thấy rơ cả một nhóm người gia nhập MT với những lư do, cảnh ngộ, điều kiện cá nhân khác nhau đă trở thành nạn nhân của vở kịch đi cứu nước do Hoàng Cơ Minh và băng đảng dựng lên. Chỉ tội nghiệp cho những người đă bị sát hại một cách vô ích. Những nạn nhân bị bịp bợm đă chết trong cái thế cùng đường v́ bị t́nh báo Thái bán đứng cho Cộng Sản. Họ đă bị tống xuất khỏi vùng đât ở Bultharik , Udon, Thái Lan nơi mà Phở Ḅ Việt Tân khóac cho những cái tên đầy âm vang réo gọi: Chiến Khu Quốc Nội, Biên Thuỳ Đông Dương, Căn Cứ 81, Tiền Đồn Hải Vân.. v.v. Tiếc thay những âm vang réo gọi đấy trong thực tế chỉ là những xảo ngôn, vọng ngữ, dối gạt, chỉ là những ngôn từ bịp bợm của kép độc Hoàng Cơ Minh trong vở tuồng cải lương gọi là “Đông Tiến”. Tội nghiệp v́ họ cũng là con người, chứ không thể xếp ngang hàng họ với những tử sĩ đă chiến đấu trong cuộc chiến chống Cộng ở Việt Nam trước đây