CHÍNH NGHĨA

 

   
 

 

Ngày 30/4/1975 sẽ sống măi trong tiềm thức dân tộc cũng như với lịch sử Việt Nam như một NGÀY QUÓC HẬN. Chẳng những cho người c̣n sống, mà cho cả người đă nằm xuống.

Nay đảng Việt Tân của bọn Hoàng Cơ Minh gọi ngày đó là Ngày Tự Do. Bị Người Việt Tỵ Nạn vạch mặt, chúng nó đổi giọng, gọi là Ngày Tranh Đấu Cho Tự Do.

Chúng ta đă nh́n thấy mưu tính của chúng nó: xâm nhập hàng ngũ của chúng ta, để –tôi xin mựợn văn của tên giặc già Hồ Chí Minh ngày xưa-“ lưà dối dư luận và tán loạn tranh đấu khắp nơi. Đó là cái kế mượn danh quần chúng mà phá tranh đấu quần chúng”.

 

 

 

 

MẶT THẬT CỦA BĂNG ĐẢNG HOÀNG CƠ MINH

MẶT THẬT CỦA VN CANH TÂN CÁCH MẠNG ĐẢNG

MỘT BỌN CẢI LƯƠNG,HÈN HẠ, LIẾM TRÔN VC

 

 

TR̉ HỀ ĐẢNG VIỆT TÂN” 

 

VIỆT NAM CANH TÂN ?

VIỆT CỘNG CANH TÂN?

 

 

NGUYẼN VĂN CHỨC

 

 

Tôi nhận đuợc tài liệu về buổi ra mắt ngày 19/9/2004 của cái gọi là VIỆT NAM CANH TÂN CÁCH MẠNG ĐẢNG, tại Đức Quốc. Anh em đoàn viên cũ cuả mặt trận Hoàng Minh gửi cho tôi. Anh em yêu cầu tôi lên tiếng. Tôi thấy có bổn phận.

 

 

Ư NIỆM ĐẢNG

Ư NIỆM MẶT TRẬN

 

Quyển Lịch Sử Đảng Cộng Sản Việt Nam, tủ sách giáo khoa Mác Lênin, do Hà Nội xuất bản năm 1979, đă viết rơ: đảng là chiến lược (stratégie), mặt trận là sách lược (tactique). Đảng là lâu dài, mặt trận là giai đoạn.

Từ 1930 cho đến 1975, đảng CS Đông Dương đă đẻ ra ít nhất 6 mặt trận và phong trào: Mặt Trận Phản Đế Đông Dương, Mặt Trận Dân Chủ Đông Dương, Mặt Trận Việt Minh, Phong Trào Hoà B́nh, Mặt Trận Tổ Quốc, Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam.

Mổi mặt trận hoặc phong trào có nhiệm vụ thi hànhỳ sách lược của đảng trong một giai đoạn . Xong nhiệm vụ, nó bị đảng bóp mũi cho chết đi.

Hiện nay, trong số những mặt trận và phong trào do đảng CS Đông Dương đẻ ra, chỉ c̣n Mặt Trận Tổ Quốc . Điều 9 của hiến pháp Việt Cộng đă nâng nó lên hàng định chế của nhà nước, với nhiệm vụ chiến lược củng cố bạo quyền trên quê hương đất. Luật Bầu Cử Quốc Hôị của Việt Cộng– do quốc hội Việt Cộng khoá 8, kỳ họp thứ 11 , thông qua ngày 15/ 4/ 1992–c̣n dành cho nó (tức Mặt Trận Tổ Quốc) một vai tṛ quyết định, nơi các điều 4, 12 và 25.

 

LỊCH SỬ GỌI VỀ 

 

“Đảng ta là một bộ phận khăng khít của Cộng Sản Quốc Tế, có nhiệm vụ lănh đạo các phong trào đấu tranh chống đế quốc Pháp tại ba xứ Đông Duơng”.

Lờiợ tuyên xưng nói trên của Hồ Chí Minh đă đuợc khẳng định nhiều lần dưới nhiềợu h́nh thức khác nhau, trong cơ man sách vở, tài liệu và văn kiện đảng.

Hôm nay, đảng Việt Tân của bọn Hoàng Cơ Minh cũng cùng một tuyên xưng đó với bạo quyền Việt Cộng: làm tay sai cho bạo quyền Việt Công, xâm nhập các phong trào đấu tranh chống cộng tại hải ngoại, biến Người Việt Tỵ Nạn thành Việt Kiều, tiến tới hoà hợp dân tộc theo đường lối của bạo quyền.

Gọi đó là canh tân !

Như chúng ta đă biết, và như lịch sử đă ghi nhận, canh tân hoặc cảỉ cách, đồng nghĩa với cải lương

Thập niên 1930, trong những Án Nghị Quyết hoặc Chương Tŕnh Hành Động hoặc Lời Kêu Gọi Quần Chúng nổi dậy chống Pháp, Hồ Chí Minh đă dùng hai chữ cải lương để lên án chính sách Pháp-Việt-Đề-Huề của những người mà y coi là Việt gian, “một bọn không chủ trương lật đổ bộ máy thống trị của thực dân Pháp mà chỉ đ̣i canh tân để duy tŕ bộ máy thống trị của thực dân Pháp”

Chúng ta hăy nghe, nguyên văn:

“Mục đích của chúng nó là lưà dối dân cầy các nơi và tán loạn tranh đấu khắp nơi. Đó là cái kế mượn danh quần chúng mà phá tranh đấu quần chúng. Đồng thời đế quốc chủ nghĩa lại thả bọn điạ chủ phú nông quốc gia cải lương ra hoạt động hết sức để phá hoại cách mạng. Bọn “Lập Hiến” ở Nam Kỳ, tức là bọn Bùi Quang Chiêu, Nguyễn Phàn Long, không ngày nào là không khoe khoang ca tụng những “hội đồng cải cách”, “hội đồng quản hạt” đối với thợ thuyền dân cầy. Bọn Huỳnh Thúc Kháng (Trung Việt), bọn Phạm Quỳnh (Bắc Kỳ) cũng bưng “lập hiến” với “cải lương” nói hàng ngày rất náo nhiệt” (Lịch Sử Đảng Cộng Sản Việt Nam, Trích Văn Kiện Đảng, Nhà Xuất Bản Giáo Khoa Mác Lê Nin, Hànội 1979, Tập Một, trang 71)

Và chúng ta hăy nghe (nguyên văn):

“Bọn quốc gia cải lương như Bùi Quang Chiêu, Huỳng Thúc Kháng, Nguyẽn Văn Vĩnh, nhất là bọn “tả” như Dương Văn Giáo,v,v... cũng giả bộ xăng xe phản đối đế quốc là người chủ của chúng nó để cướp ảnh hưởng trong quần chúng, để củng cố nền thống trị của đế quốc, phong kiến” (sách đă dẫn, trang 120)

 

 

SỰ THẬT TRUỚC MẮT

 

 

Đến đây, sự thật đă hiện lên. Đến đây, chúng ta nh́n thấy rơ thân xác cùi hủi Việt Tân của bọn Hoàng Cơ Minh: một lũ tay sai của Việt Cộng giả bộ xăng xe phản đối Việt Cộng là chủ của chúng nó, để cướp ảnh hưởng trong quần chúng, nhằm củng cố nền thống trị của bạo quyền Việt Cộng là chủ cuả chúng nó.

Trong truyền thống đấu tranh, khi lên án một đoàn thể là tay sai VC, chúng ta vô cùng thận trọng. Nhưng đối với băng đảng Hoàng Minh, chúng ta không cần phải thận trọng . Quá khứ của họ là bằng chứng vô giá. Và tôi xin mượn lời của Solzhenitsyn trong The Gulag Archipelago : luật tối thượng xử thế của chúng ta đối với CS và tay sai, là tuyệt đối không bao giờ đuợc tin chúng nó.

Kháng chiếạn ma, hù doạ đồng bào Tỵ Nạn , làm tiền đồng bào Tỵ Nạn, lường gạt cả chục triệu Mỹ Kim cuả đồng bào Tỵ Nạn ngoại chia nhau bỏ túi, đánh phá đồng bào Tỵ Nạn, rước đèn trung thu nón cối, ca tụng Hồ Chí Minh có công với dân tộc Việt Nam.Vân vân và vân vân, v,v,v...

Rồi vụỳ Trần Trường treo ảnh Hồ Chí Minh và cờ Việt Cộng tại Bolsa năm 1999. Cũng có chúng nó. Rồi vụ đại hội toàn quân tháng 9/2003 . Cũng có chúng nó . Vân vân và vân vân.

Những tṛ lưu manh và phản bội nói trên đă đi vào tiềm thức Nguời Việt Tỵ Nạn.

Bây giờ chúng nó đổi tên làợ Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, -tôi xin mượn văn cuả tên giặc già Hồ Chí Minh ngày xưa – “giả bộ xăng xe phản đối bạo quyền Việt Cộng là chủ của chúng nó, để cướp ảnh hưởng trong quần chúng, để củng cố nền thống trị của bạo quyền Viêt Cộng là chủ cuả chúng nó.”

Và chúng nó đă làm tṛ hề.

Đă canh tân lại c̣n cách mạng.

Canh tân và cách mạng là hai từ xung khắc nhau, trong ư niệm, trong thực tế, trong cứu cánh, cũng như trong hành động.

Canh tân (tiếng Pháp: rénovation) hoặc cải cách (réforme) là thay đổi tiệm tiến và ôn hoà một thực tế để thực tế ấy trở nên tốt hơn (changement en mieux). C̣n cách mạng (révolution) là thay đổi đột biến, triệt để và bằng bạo lực (brusque et violent) để xoá bỏ một thực tế.

Bọn Hoàng Minh không hiểu sự khác biệt nói trên, hay muốn giở tṛ bịp? như tṛ bịp kháng chiến quốc nội với 10 ngàn quân kháng chiến ma ngày xưa? Trong mọi trường hợp, chúng nó chẳng lưà bịp được ai. Mà, chỉ làm tṛ hề.

 

 

LỄ RA MẮT TẠI ĐỨC NGÀY 19/9/2004

 

 

Tôi có đọc các bài thuyết tŕnh trong buổi lễ ra mắt của gánh hát cải lương Viêt Tân tại Tây Đức. Theo tôi, bài thuyết tŕnh của ông Vũ Thư Hiên tương đối có tŕnh độ . Ông là một nhà văn, và một con người chính trị

LS Trần Thanh Hiệp cũng có mặt trong buổi lễ, nhưng trái với sự chờ đợi cuả tôi, ông Hiệp không thuyết tŕnh.. Đó là điều đáng tiếc.

C̣n những bài thuyết tŕnh khác trong buổi lễ hôm đó ? Toàn là hiếu hỉ rẻ tiền. Riêng bài thuyết tŕnh của hai ông Nguyễn Kim Hườn vàợ Lư Thái Hùng, tôi xin nói ngay: quá nhà quê và quá dốt.

Trước đây, chúng ta thường nghe hai chữ “Noblesse oblige”, để nói về phép ứng xử của giới thượng lưu, giới có học hoặc con nhà ḍng dơi. .

Bây giờ, hai chữ đó đă bị thay thế bằng hai chữ “ Décence oblige”, nôm na là: đừng làm tṛ hề.

Băng đảng Việt Tân đă làm tṛ hề khi đưa Nguyễn Kim Hựn và Lư thái Hùng ra thuyết tŕnh tại hội trường Urania Bá Linh. Một ông là chủ tịch đảng, một ông là tổng bí thư đảng.

Anh bạn ở Pháp gọi cho tôi, nói oang oang trong điện thoại: “Tờ Rốt Kít thứ thiệt đấy, chứ không phải I Tờ Rít thứ thiệt đâu, toa đừng lầm.”

Riêng tổng bí thư Lư Thái Hùng (tên thật là Bùi Minh Đoàn), chẳng những là nhà vô học chuyên chính thứ thiệt, mà c̣n là nhà “vô sỉ” chuyên chính cũng thứ thiệt. Cách đây khoảng 6 năm, lúc đó Hoàng Cơ Minh đă chết được gần 10 năm, họ Lư vẫn có đủ liêm sỉ để quả quyết rằng chiến hữu chủ tịch vẫn c̣n sống và đang bận đi đó đây lănh đạo kháng chiến quóc nội, nay chiến hữu chủ tịch gửi thư chúc tết đồng bào, mai chiến hữu chủ tịch gửi thư kêu gọi đoàn viên giải phóng đất nước.

Sao trên đời lại có thể có những thứ vô học và vô sỉ đến thế! Và bây giờ cái vô học và vô sỉ lên ngôi : Tổng Thư Kư đảng Việt Tân. 

*

Về lễ ra mắt của đảng Việt Tân, bạn bè hỏi tôi ”. Tại sao đảng Việt Tân không ra mắt taị Paris, mà ra mắt ở Đức.?”

Tôi nghĩ : nên hỏi :“Tại sao Đảng Viêt Tân đă không dám ra mắt tại Paris? Hỏi, tức là trả lời.

Ở Mỹ, đảng Việt Tânỳ đă phải chui rúc ra mắt măi tận miền Bắc Seattle khỉ ho c̣ gáy. Họ không dám ra mắt tại Cali, nơi được coi là thủ đô Người Việt Tỵ Nạn. Tại Cali, năm 1999, Trần Trường và những kẻ đồng loă đă bị đồng bào ta đuổi đánh và nhổ đờm vào mặt khi trưng ảnh tên giặc già Hồ Chí Minh và cờ nước vỏ lưụ máu mào gà tại khu Bolsa.

Tôi vưà nhắc đến những kẻ đồng loă trong vụ Trần Trườngỳ năm 1999 .Họ là aiợ ? Xin thưa: là băng đảng Hoàng Minh, nay đổi tên là Việt Tân.

 

30 THÁNG TƯ, NGÀY QUỐC HẬN

 

Ngày 30/4/1975, khi vào chiếm miền Nam Việt Cộng đă xử sự như một đoàn Hung Nô trên đất địch. Cực kỳ tàn bạo, cực kỳ đểu cáng. Hàng triệu người dân miền Nam đă phải liều chết ra đi , trên những con thuyền mong manh, làm mồi cho băo táp, làm mồi cho cướp biển, làm mố cho cá biển. Theo lời của cựu tổng thống Nixon tháng 4 năm 1985 (ngày kỷ niệạm mười năm biến cố 1975) th́ cứ 3 người Việt ra đi, có một ngừơi chết.

Ngày 30/4/1975, khi vào chiếm miền Nam, Việt Cộng đă xử sự như môt đoàn Hung Nô trên đất địch. Cực kỳ sắt máu, cực kỳ đểu cáng, cực kỳ vô nhân đạo. Hàng trăm ngàn công cán chính và anh em chiến sĩ QLVNCH bị bắt, bị tra tấn, bị đánh đập, bị giam trong những trại cải tạo khủng khiếp nhất nơi rừng thiêng nước độc. Cựu nghị sĩ Trần Trung Dung, và cựu nghị sĩ Thái Lăng Nghiêm , trước khi chết, có kể cho tôi nghe những đối xử vô cùng ác độc của Việt Cộng đối với anh em Quốc Gia “bị bắt đi cải tạo”, nhất là anh em cựu chiến sĩ QLVNCH. Bao nhiêu người đă chết mất xác, chết tức tưởi, không đuợc nh́n mặt vợ con lần cuối.!

Tôi nhận đuợc tài liệu về buổi ra mắt ngày 19/9/2004 của cái gọi là VIỆT NAM CANH TÂN CÁCH MẠNG ĐẢNG, tại Đức Quốc. Anh em đoàn viên cũ cuả mặt trận Hoàng Minh gửi cho tôi. Anh em yêu cầu tôi lên tiếng. Tôi thấy có bổn phận.

 

 

Ư NIỆM ĐẢNG

Ư NIỆM MẶT TRẬN

 

Quyển Lịch Sử Đảng Cộng Sản Việt Nam, tủ sách giáo khoa Mác Lênin, do Hà Nội xuất bản năm 1979, đă viết rơ: đảng là chiến lược (stratégie), mặt trận là sách lược (tactique). Đảng là lâu dài, mặt trận là giai đoạn.

Từ 1930 cho đến 1975, đảng CS Đông Dương đă đẻ ra ít nhất 6 mặt trận và phong trào: Mặt Trận Phản Đế Đông Dương, Mặt Trận Dân Chủ Đông Dương, Mặt Trận Việt Minh, Phong Trào Hoà B́nh, Mặt Trận Tổ Quốc, Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam.

Mổi mặt trận hoặc phong trào có nhiệm vụ thi hành sách lược của đảng trong một giai đoạn . Xong nhiệm vụ, nó bị đảng bóp mũi cho chết đi.

Hiện nay, trong số những mặt trận và phong trào do đảng CS Đông Dương đẻ ra, chỉ c̣n Mặt Trận Tổ Quốc . Điều 9 của hiến pháp Việt Cộng đă nâng nó lên hàng định chế của nhà nước, với nhiệm vụ chiến lược củng cố bạo quyền trên quê hương đất. Luật Bầu Cử Quốc Hôị của Việt Cộng– do quốc hội Việt Cộng khoá 8, kỳ họp thứ 11 , thông qua ngày 15/ 4/ 1992–c̣n dành cho nó (tức Mặt Trận Tổ Quốc) một vai tṛ quyết định, nơi các điều 4, 12 và 25. 

 

LỊCH SỬ GỌI VỀ 

 

“Đảng ta là một bộ phận khăng khít của Cộng Sản Quốc Tế, có nhiệm vụ lănh đạo các phong trào đấu tranh chống đế quốc Pháp tại ba xứ Đông Duơng”.

Lờiợ tuyên xưng nói trên của Hồ Chí Minh đă đuợc khẳng định nhiều lần dưới nhiềợu h́nh thức khác nhau, trong cơ man sách vở, tài liệu và văn kiện đảng.

Hôm nay, đảng Việt Tân của bọn Hoàng Cơ Minh cũng cùng một tuyên xưng đó với bạo quyền Việt Cộng: làm tay sai cho bạo quyền Việt Công, xâm nhập các phong trào đấu tranh chống cộng tại hải ngoại, biến Người Việt Tỵ Nạn thành Việt Kiều, tiến tới hoà hợp dân tộc theo đường lối của bạo quyền.

Gọi đó là canh tân !

Như chúng ta đă biết, và như lịch sử đă ghi nhận, canh tân hoặc cảỉ cách, đồng nghĩa với cải lương

Thập niên 1930, trong những Án Nghị Quyết hoặc Chương Tŕnh Hành Động hoặc Lời Kêu Gọi Quần Chúng nổi dậy chống Pháp, Hồ Chí Minh đă dùng hai chữ cải lương để lên án chính sách Pháp-Việt-Đề-Huề của những người mà y coi là Việt gian, “một bọn không chủ trương lật đổ bộ máy thống trị của thực dân Pháp mà chỉ đ̣i canh tân để duy tŕ bộ máy thống trị của thực dân Pháp”

Chúng ta hăy nghe, nguyên văn:

“Mục đích của chúng nó là lưà dối dân cầy các nơi và tán loạn tranh đấu khắp nơi. Đó là cái kế mượn danh quần chúng mà phá tranh đấu quần chúng. Đồng thời đế quốc chủ nghĩa lại thả bọn điạ chủ phú nông quốc gia cải lương ra hoạt động hết sức để phá hoại cách mạng. Bọn “Lập Hiến” ở Nam Kỳ, tức là bọn Bùi Quang Chiêu, Nguyễn Phàn Long, không ngày nào là không khoe khoang ca tụng những “hội đồng cải cách”, “hội đồng quản hạt” đối với thợ thuyền dân cầy. Bọn Huỳnh Thúc Kháng (Trung Việt), bọn Phạm Quỳnh (Bắc Kỳ) cũng bưng “lập hiến” với “cải lương” nói hàng ngày rất náo nhiệt” (Lịch Sử Đảng Cộng Sản Việt Nam, Trích Văn Kiện Đảng, Nhà Xuất Bản Giáo Khoa Mác Lê Nin, Hànội 1979, Tập Một, trang 71)

Và chúng ta hăy nghe (nguyên văn):

“Bọn quốc gia cải lương như Bùi Quang Chiêu, Huỳng Thúc Kháng, Nguyẽn Văn Vĩnh, nhất là bọn “tả” như Dương Văn Giáo,v,v... cũng giả bộ xăng xe phản đối đế quốc là người chủ của chúng nó để cướp ảnh hưởng trong quần chúng, để củng cố nền thống trị của đế quốc, phong kiến” (sách đă dẫn, trang 120) 

 

SỰ THẬT TRUỚC MẮT

 

Đến đây, sự thật đă hiện lên. Đến đây, chúng ta nh́n thấy rơ thân xác cùi hủi Việt Tân của bọn Hoàng Cơ Minh: một lũ tay sai của Việt Cộng giả bộ xăng xe phản đối Việt Cộng là chủ của chúng nó, để cướp ảnh hưởng trong quần chúng, nhằm củng cố nền thống trị của bạo quyền Việt Cộng là chủ cuả chúng nó.

Trong truyền thống đấu tranh, khi lên án một đoàn thể là tay sai VC, chúng ta vô cùng thận trọng. Nhưng đối với băng đảng Hoàng Minh, chúng ta không cần phải thận trọng . Quá khứ của họ là bằng chứng vô giá. Và tôi xin mượn lời của Solzhenitsyn trong The Gulag Archipelago : luật tối thượng xử thế của chúng ta đối với CS và tay sai, là tuyệt đối không bao giờ đuợc tin chúng nó.

Kháng chiếạn ma, hù doạ đồng bào Tỵ Nạn , làm tiền đồng bào Tỵ Nạn, lường gạt cả chục triệu Mỹ Kim cuả đồng bào Tỵ Nạn ngoại chia nhau bỏ túi, đánh phá đồng bào Tỵ Nạn, rước đèn trung thu nón cối, ca tụng Hồ Chí Minh có công với dân tộc Việt Nam.Vân vân và vân vân, v,v,v...

Rồi vụỳ Trần Trường treo ảnh Hồ Chí Minh và cờ Việt Cộng tại Bolsa năm 1999. Cũng có chúng nó. Rồi vụ đại hội toàn quân tháng 9/2003 . Cũng có chúng nó . Vân vân và vân vân.

Những tṛ lưu manh và phản bội nói trên đă đi vào tiềm thức Nguời Việt Tỵ Nạn.

Bây giờ chúng nó đổi tên làợ Việt Nam Canh Tân Cách Mạng Đảng, -tôi xin mượn văn cuả tên giặc già Hồ Chí Minh ngày xưa – “giả bộ xăng xe phản đối bạo quyền Việt Cộng là chủ của chúng nó, để cướp ảnh hưởng trong quần chúng, để củng cố nền thống trị của bạo quyền Viêt Cộng là chủ cuả chúng nó.”

Và chúng nó đă làm tṛ hề.

Đă canh tân lại c̣n cách mạng.

Canh tân và cách mạng là hai từ xung khắc nhau, trong ư niệm, trong thực tế, trong cứu cánh, cũng như trong hành động.

Canh tân (tiếng Pháp: rénovation) hoặc cải cách (réforme) là thay đổi tiệm tiến và ôn hoà một thực tế để thực tế ấy trở nên tốt hơn (changement en mieux). C̣n cách mạng (révolution) là thay đổi đột biến, triệt để và bằng bạo lực (brusque et violent) để xoá bỏ một thực tế.

Bọn Hoàng Minh không hiểu sự khác biệt nói trên, hay muốn giở tṛ bịp? như tṛ bịp kháng chiến quốc nội với 10 ngàn quân kháng chiến ma ngày xưa? Trong mọi trường hợp, chúng nó chẳng lưà bịp được ai. Mà, chỉ làm tṛ hề. 

 

LỄ RA MẮT TẠI ĐỨC NGÀY 19/9/2004 

 

Tôi có đọc các bài thuyết tŕnh trong buổi lễ ra mắt của gánh hát cải lương Viêt Tân tại Tây Đức. Theo tôi, bài thuyết tŕnh của ông Vũ Thư Hiên tương đối có tŕnh độ . Ông là một nhà văn, và một con người chính trị

LS Trần Thanh Hiệp cũng có mặt trong buổi lễ, nhưng trái với sự chờ đợi cuả tôi, ông Hiệp không thuyết tŕnh.. Đó là điều đáng tiếc.

C̣n những bài thuyết tŕnh khác trong buổi lễ hôm đó ? Toàn là hiếu hỉ rẻ tiền. Riêng bài thuyết tŕnh của hai ông Nguyễn Kim Hườn vàợ Lư Thái Hùng, tôi xin nói ngay: quá nhà quê và quá dốt.

Trước đây, chúng ta thường nghe hai chữ “Noblesse oblige”, để nói về phép ứng xử của giới thượng lưu, giới có học hoặc con nhà ḍng dơi. .

Bây giờ, hai chữ đó đă bị thay thế bằng hai chữ “ Décence oblige”, nôm na là: đừng làm tṛ hề.

Băng đảng Việt Tân đă làm tṛ hề khi đưa Nguyễn Kim Hựn và Lư thái Hùng ra thuyết tŕnh tại hội trường Urania Bá Linh. Một ông là chủ tịch đảng, một ông là tổng bí thư đảng.

Anh bạn ở Pháp gọi cho tôi, nói oang oang trong điện thoại: “Tờ Rốt Kít thứ thiệt đấy, chứ không phải I Tờ Rít thứ thiệt đâu, toa đừng lầm.”

Riêng tổng bí thư Lư Thái Hùng (tên thật là Bùi Minh Đoàn), chẳng những là nhà vô học chuyên chính thứ thiệt, mà c̣n là nhà “vô sỉ” chuyên chính cũng thứ thiệt. Cách đây khoảng 6 năm, lúc đó Hoàng Cơ Minh đă chết được gần 10 năm, họ Lư vẫn có đủ liêm sỉ để quả quyết rằng chiến hữu chủ tịch vẫn c̣n sống và đang bận đi đó đây lănh đạo kháng chiến quóc nội, nay chiến hữu chủ tịch gửi thư chúc tết đồng bào, mai chiến hữu chủ tịch gửi thư kêu gọi đoàn viên giải phóng đất nước.

Sao trên đời lại có thể có những thứ vô học và vô sỉ đến thế!

Và bây giờ cái vô học và vô sỉ lên ngôi : Tổng Thư Kư đảng Việt Tân. 

*

Về lễ ra mắt của đảng Việt Tân, bạn bè hỏi tôi ”. Tại sao đảng Việt Tân không ra mắt taị Paris, mà ra mắt ở Đức.?”

Tôi nghĩ : nên hỏi :“Tại sao Đảng Viêt Tân đă không dám ra mắt tại Paris? Hỏi, tức là trả lời.

Ở Mỹ, đảng Việt Tânỳ đă phải chui rúc ra mắt măi tận miền Bắc Seattle khỉ ho c̣ gáy. Họ không dám ra mắt tại Cali, nơi được coi là thủ đô Người Việt Tỵ Nạn. Tại Cali, năm 1999, Trần Trường và những kẻ đồng loă đă bị đồng bào ta đuổi đánh và nhổ đờm vào mặt khi trưng ảnh tên giặc già Hồ Chí Minh và cờ nước vỏ lưụ máu mào gà tại khu Bolsa.

Tôi vưà nhắc đến những kẻ đồng loă trong vụ Trần Trường năm 1999 .Họ là ai?

Xin thưa: là băng đảng Hoàng Minh, nay đổi tên là Việt Tân. 

 

30 THÁNG TƯ, NGÀY QUỐC HẬN 

 

Ngày 30/4/1975, khi vào chiếm miền Nam Việt Cộng đă xử sự như một đoàn Hung Nô trên đất địch. Cực kỳ tàn bạo, cực kỳ đểu cáng. Hàng triệu người dân miền Nam đă phải liều chết ra đi , trên những con thuyền mong manh, làm mồi cho băo táp, làm mồi cho cướp biển, làm mố cho cá biển. Theo lời của cựu tổng thống Nixon tháng 4 năm 1985 (ngày kỷ niệạm mười năm biến cố 1975) th́ cứ 3 người Việt ra đi, có một ngừơi chết.

Ngày 30/4/1975, khi vào chiém miền Nam, Việt Cộng đă xử sự như môt đoàn Hung Nô trên đất địch. Cực kỳ sắt máu, cực kỳ đểu cáng, cực kỳ vô nhân đạo. Hàng trằm ngàn công cán chính và anh em chiến sĩ QLVNCH bị bắt, bị tra tấn, bị đánh đập, bị giam trong những trại cải tạo khủng khiếp nhất nơi rừng thiêng nước độc. Cựu nghị sĩ Trần Trung Dung, và cựu nghị sĩ Thái Lăng Nghiêm , trước khi chết, có kể cho tôi nghe những đối xử vô cùng ác độc của Việt Cộng đối với anh em Quốc Gia “bị bắt đi cải tạo”, nhất là anh em cựu chiến sĩ QLVNCH. Bao nhiêu người đă chết mất xác, chết tức tưởi, không đuợc nh́n mặt vợ con lần cuối.!

Ngày 30/4/ 1975 là ngày tang tóc cho nhân dân miền Nam. Cha mất con, vợ mất chồng, con mất cha mẹ.

Đó là ngày của hận thù. Hận thù mà bọn Việt Cộng đă gây ra cho nhân dân Miền Nam. Và gây ra cho cả nhân dân miền Bắc. Bởi v́: chính quyền miền Nam không c̣n nữa, quân đội miền Nam không c̣n nữa, Việt Cộng đuợc rảnh tay xiết chặt thêm gông cùm sắt máu trên thân xác yếu gầy nhân dân miền Bắc. Nhân dân miền Bắc đă tuyệt vọng lại càng tuyệt vọng hơn. Và đă đói rách, lại càng đói rách hơn. Cựu thủ tướng Nguyễn Văn Lộc có kể cho tôi nghe: ngừơi dân miền Bắc đói khổ ngoài sự tưởng tượng của chúng ta. Hôm ấy một ngày đông lạnh buốt ruột, hàn thử biểu chỉ 18 độ, ông đi lao động trên rừng già. Trên đường, ông trông thấy những phụ nữ quần rách xắn ngang gối, và đi chân đất. Đứa con nhỏ da bọc xương lũn chũn đi sau mẹ, ở truồng, mặc áo rách, cũng đi chân đất.

Ngày 30/4/1975 sẽ sống măi trong tiềm thức dân tộc cũng như với lịch sử Việt Nam như một NGÀY QUÓC HẬN. Chẳng những cho người c̣n sống, mà cho cả người đă nằm xuống.

Nay đảng Việt Tân của bọn Hoàng Cơ Minh gọi ngày đó là Ngày Tự Do. Bị Người Việt Tỵ Nạn vạch mặt, chúng nó đổi giọng, gọi là Ngày Tranh Đấu Cho Tự Do.

Chúng ta đă nh́n thấy mưu tính của chúng nó: xâm nhập hàng ngũ của chúng ta, để –tôi xin mựợn văn của tên giặc già Hồ Chí Minh ngày xưa-“ợ lưà dối dư luận và tán loạn tranh đấu khắp nơi. Đó là cái kế mượn danh quần chúng mà phá tranh đấu quần chúng”.

Đúng là một lũ cải lương-tôi lại xin mượn văn của tên giặc già Hồ Chí Minh ngày xưa–-“một lũ tay sai Việt Cộng giả bộ xăng xe phản đối Việt Cộng là chủ cuả chúng nó, để cướp ảnh hưởng cuả quần chúng, nhằm củng cố nền thống trị của bạo quyền trong nước”

 

TỘI ÁC CÓ TỔ CHỨC (organized crime)

 

Thập niên 1990, một hồ sơ xuât hiện, nói là của cơ quan FBI về một Tổ Chức Tội Ác (Organized Crime). Buôn lậu x́ ke ma tuư, dụ dỗ gái vị thành niên, tổ chức gái măi dâm, mang khí giới bất hợp pháp, phá rối an ninh Nguời Việt Tỵ Nạn tại Mỹ , theo sách lược của bạo quyền Việt Cộng. Nhiều bạn của tôi đă đuợc đọc hồ sơ đó. Câu hỏi được đặt ra: cái Tội Ác Có Tổ Chức (Organized Crime) tay sai VC nói trên là ai? Câu trả lời đă đi vào tiềm thức Người Việt Tỵ Nạn.

Việt Cộng có nhu cầu bức thiết phải đánh phá Người Việt Tỵ Nạn , nhằm tóm thâu Người Việt Tỵ Nạn vào một mối, để rảnh tay đàn áp đồng bào trong nước. Nghị Quyết 36-NQ/TU ngày 26/3/2004 của chúng nó nằm trong nhu cầu và sách lược đó.

Phải chăng sự công khai hoá đảng Viêt Tân của bọn Hoàng Cơ Minh, cũng như những manh động mà bọn Hoàng Cơ Minh dành cho ngày Quốc Hận sắp tới nằm trong nhu cầu và sách lược nói trên?

Chúng ta, Người Việt Tỵ Nạn , với tư cách công dân Mỹ, có quyền viết thư cho chính quyền và quốc hội Mỹ, để đặt vấn đề và ngăn chặn những tội ác khủng bố có thể xẩy ra. Chẳng những chúng ta có quyền, mà có bổn phận.

 

THAY CHO LỜI KẾT

 

 

Tuổi đời bạc phơ rũ trên trang giấy trắng phau.

Đêm nay tôi viết, v́ mặc cảm tôị lỗi. Tôi viết để không phải xấu hổ với những thế hệ mai sau.

Tôi viết, để có thể ngẩng mặt lên nh́n các anh em cựu chiến sĩ QLVNCH đó đây kéo lê cuối đời tại hải ngoại. Anh em đă để lại một phần thân thể của ḿnh trên chiến trường Miền Nam.

Tôi viết để không hổ thẹn với anh linh các chiến sĩ đă hy sinh v́ đại nghĩa dân tộc, trong đó có những ngựi lính của tôi, trên những chiến trường Mạo Khê , Hưng Yên, Đông Triều,v ,...

Trước mặt tôi là di ảnh của những Nguyểờn Khoa Nam, Lê văn Hưng, Trần Văn Nhật, Phạm Văn Phú, Lê Nguyên Vỹ, Hồ Ngocỳ Cẩn. Những vị anh hùng của QLVNCH, và của dân tộc Việt Nam.

Hởi Ngưới Quốc Gia, hỡi Nguời Việt Tỵ Nạn Cộng Sản, hỡi các anh em cựu Chién Sỉ QLVNCH. Hăy nh́n thẳng vào mặt bọn Việt Cộng và tay sai.

Hăy quyết liệt. Và đánh giập đầu sự phản bội.

 

 

 

Houston 28/3/2005

Nguyễn văn Chức

 

 

 

(*) Thế Liên Kết Trong Ngoài Tiến Tŕnh Dân Chủ Hoá Đất Nước”. Việt Nam Dân Chủ số 5, tháng 2/1997, trang 23.

(**) New York Times INTERNATIONAL, Thursday May 6, 1993