Trang ChủKim ÂuBáo ChíDịch ThuậtTự ĐiểnThư QuánLưu TrữESPN3Sport TVMusicLotteryDanceSRSB RadioVideos/TVLearningLịch SửTác PhẩmChính NghĩaVấn ĐềĐà LạtDiễn ĐànChân LưBBCVOARFARFISBSTác GỉaVideoForum

 

 

 

 

 

 

 

 

 

MINH THỊ

 

Chính Nghĩa là nơi tập hợp tất cả những nhân sinh quan, chính trị quan,  thế giới quan, các lĩnh vực học thuật khác nhau từ nhiều nguồn khác biệt với mục đích cung cấp thông tin đáp ứng yêu cầu tham khảo, điều nghiên, nâng cao kiến thức của Người Việt Quốc Gia. Nội dung các bài viết được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của chúng tôi.

Email: kimau48@yahoo.com or kimau48@gmail.com. Cell: 404-593-4036. Facebook: Kim Âu

 

 

 


Kim Âu

TRẢ LỜI THƯ NGỎ CỦA BÀ KHÚC MINH  THƠ

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Kính gởi quư Niên trưởng và anh chị em trong đại gia đ́nh CTNCT VN

Kính gởi bà Khúc Minh Thơ.

 

 

 

Chúng tôi có nhận được lá thơ (ngỏ) của bà KMT  có tiêu đề là “Phân trần và cáo lỗi” chuyển qua liên mạng đến ông Tổng hội Trưởng Hội CTNCTVN do việc Tổng Hội đă ra một bản Tuyên Bố về việc bà Thơ đứng ra tổ chức cái gọi là Ngày Hội Ngộ CTNCTVN 2008 c̣n có tên khác là Ngày Tù Nhân Chính Trị Việt Nam.

 

Là một người thay mặt cho giới CTNCT thầm lặng tại Atlanta chính thức yêu cầu Tổng Hội minh bạch trước công luận. Chúng tôi tự thấy có trách nhiệm của người trong cuộc để trả lời lá thư của bà Khúc Minh Thơ với mục đích làm sáng tỏ sự việc. Chúng tôi đă điện thoại cho ông THT, HCTNCTVN trong lúc ông đang bận tổ chức biểu t́nh. Ông Châu hoan nghênh việc anh em CTNCT công khai nói lên quan điểm của ḿnh v́ như thế chính là góp sức cho TH hoàn thành nhiệm vụ....

 

Thưa bà Khúc Minh Thơ

 

Nhân danh cá nhân ḿnh để phân trần gọi là “Phân trần và Cáo lỗi” nhưng thật là đáng tiếc khi bà Thơ (hay ai đó) đă tỏ ra ngoa ngoắt, mỉa mai và tự bóc đi lớp vỏ nhân nghĩa lâu nay để lộ ra bản chất của chính bà. Bao lâu nay, anh em CTNCTVN vẫn coi bà là người trong gia đ́nh, vẫn vun xới để bà trở thành một biểu tượng trong đại gia đ́nh CTNCTVN, anh em CTNCT vinh danh bà thật ra chính là vinh danh những người vợ hiền cuả tất cả CTNCTVN đă một tay quán xuyến thay chồng đang chiụ nạn trong tù tội, đă thuỷ chung chờ đợi trong khắc khoải ước mong tái ngộ, đoàn viên, trùng phùng. Chứ không phải vinh danh bà là một người đă đưa anh em CTNCTVN sang tái định cư tại Hoa Kỳ. Có thể ở dạ tiệc này hay buổi đại hội kia mấy ông MC kể cả chuyên nghiệp lẫn tài tử đứng trên sân khấu với kiến thức giới hạn đă buông ra những lời tán tụng quá lố, bừa băi khiến những người hiểu biết phải chau mày và làm cho bà rơi vào cơn mê sảng danh vọng đến không c̣n biết ḿnh là ai. Và khi “ḿnh không là ḿnh” tất nhiên những sai lầm sẽ bộc lộ.

Việc Tổng hội phải ra Tuyên Bố là một trường hợp bất khả kháng nhằm để giải tỏa áp lực chính đáng từ khối CTNCT thầm lặng. Đồng thời thể hiện đứng đắn lập trường, ư  thức và quan điểm của những người CTNCT trước một hiện tượng rất vô lư, đáng ngờ.

Bản tuyên bố đưa ra 7 nhận định và phần kết thúc không có ǵ là nặng nề nhưng đối với cá nhân bà KMT người đă đầu tư công sức để cố tạo cho ḿnh một vầng hào quang th́ việc phải “refund” sự thật lại cho lịch sử quả có đau đớn. Bà Khúc Minh Thơ phải có phản ứng đó là chuyện tất nhiên, bà t́m kiếm sự ủng hộ và được một anh Tổng Hội quáng gà chính trị (Ngô Viết Quyền) lên tiếng bênh vực (1) nhưng tiếng nói đó đă bị dập tắt v́ bản tuyên bố đó chỉ là sản phẩm của một cá nhân thiếu chín chắn. Nó khác với bản tuyên bố được h́nh thành từ ư kiến của quần chúng CTNCT của ông Nguyễn Trung Châu.(2) Kể ra bà KMT rất khéo léo, già dặn đến mức xảo quyệt. Trong toàn lá thư bà luôn đánh vào tâm lư của ngựi đọc rằng bà chỉ là một người vợ lính, một người vợ đau khổ trong gia đ́nh CTNCT. Bà nói hơi nhiều về nước mắt và nước mắt. Dĩ nhiên nước mắt đàn bà dễ gây sự đồng cảm, mềm ḷng.

Trái tim của tôi cũng chùng xuống trong một vài phút v́ lá thư của bà. Tôi nhớ lại những ḍng lệ mặn mà tuôn rơi trên khuôn mặt của người vợ hiền hậu, thuỷ chung khi tôi trở về. Tôi không muốn viết nữa nhưng khi đọc lại cách lập luận của bà th́ khối óc đă chỉ huy được trái tim v́ thế tôi không thể không nói lên những suy nghĩ của chúng tôi trong vai tṛ của một người trong cuộc.

 

Thứ nhất & Thứ hai (vấn đề chính danh): điều này không chỉ bà KMT mà ông Thái Hoá Lộc cũng đă đề cập và cho rằng bản Tuyên Bố của Tổng Hội CTNCT sai ngay điểm đầu tiên.

Thật là buồn khi bà KMT và ông THL đă dựng dậy một cái xác ma để biện minh cho việc làm của ḿnh là đúng. Hội GĐCTNCT  đă giải tán mười mấy năm về trước. Việc tưng bừng giải tán của Hội GĐCTNCT là một quyết định đứng đắn bởi khi những CTNCT đă hiện diện ở Hoa Kỳ và đă có Hội CTNCT th́ vai tṛ của Hội GĐCTNCT ĐĂ TRỞ THÀNH DƯ THỪA. Bà KMT lúc đó đă có một quyết định khôn ngoan nhưng ngày hôm nay th́ tôi buộc phải nói rằng bà đă đi tới mức xảo quyệt khi dùng lại cái danh xưng cũ đó chỉ để thực hiện mưu đồ của phe nhóm. Nhưng tầm vóc và nhân sự của hội GĐCTNCT lớn đến đâu hay chỉ là một danh xưng không c̣n thực thể?

Thưa bà Thơ gia đ́nh của bà và gia đ́nh của chúng tôi đều là gia đ́nh CTNCT. THẬT LÀ PHI LƯ khi ngay trong một gia đ́nh người ta lại chia ra làm hai để mâu thuẫn, xào xáo với nhau. Việc làm của bà đă không CHÍNH DANH MÀ C̉N TIỀM ẨN NHỮNG MƯU ĐỒ v́ qua lập luận của bà, chúng tôi thấy phe nhóm của bà đoán trước có phản ứng nên đă chuẩn bị để đối phó. Thưa bà KMT, ở hải ngoại ngày nay nhan nhản cái tṛ NHÂN DANH để “treo đầu dê, bán thịt chó”. Người ta nhân danh những xác chết, nhân danh cứu trợ TPB, và đủ thứ NHÂN DANH để làm tiền và thi thố những âm mưu đen tối. Nhưng thường th́ người ta chỉ  NHÂN DANH bằng những khẩu hiệu trừu tượng và  những đối tượng không thể lên tiếng. Riêng trường hợp của bà KMT quả  là “Đàn bà dễ có mấy tay. Đời xưa mấy mặt, đời nay mấy người?” khi bà nhân danh cả một tập thể đông đảo CTNCT. Bà không cần phải xin, bà không cần phải nhận lỗi v́ bà đă tiên liệu. Phe nhóm của bà sẽ không thua lỗ về tài chánh nhưng những mưu đồ khác th́ đă bị đập tan. Chúng tôi không có quyền cấm bà làm, chúng tôi cũng không phá công việc của bà làm NHƯNG CHÚNG TÔI, NHỮNG CỰU TÙ NHÂN CHÍNH TRỊ PHẢI MINH BẠCH TRƯỚC CÔNG LUẬN VÀ NHẮC NHỞ LẪN NHAU TỈNH TÁO ĐỂ TRÁNH T̀NH TRẠNG BỊ BÁN ĐỨNG HAY TRỞ THÀNH BÀN ĐẠP CHO NHỮNG ÂM MƯU SẮP TỚI.

 

Thứ ba: Không một người nào phủ nhận việc bà KMT là một trong những người có nhiều đóng góp (gần đây được biết thêm c̣n có ông Đinh Thạch Bích, ông Nguyễn văn Canh) vào công việc vận động chính phủ Hoa Kỳ. Nhưng bảo rằng bà là ĐẠI ÂN NHÂN đă đưa những CTNCT qua đây th́ xin thưa bà ĐÓ LÀ LỘNG NGÔN và lộng ngôn đến mức trầm trọng khi bà dám nói với niên trưởng Luân: “Chúng tôi đưa các anh qua đây không phải để đi biểu t́nh”. Nếu vợ tôi dám có một câu nói hỗn như thế, cô ấy phải chân thành xin lỗi chiến hữu của tôi, hoặc là giữa tôi và cô ấy sẽ đường ai nấy đi. Nhưng chuyện đó không bao giờ xảy ra được v́ vợ tôi tuy c̣n trẻ hơn bà Thơ nhiều nhưng thừa hiểu biết để không tự phỉ nhổ lên công lao ôm con chờ chồng, nuôi bố mẹ chồng và nuôi chồng đang tù tội v́ nạn nước.

 

Sự thực như thế nào nay đă đến lúc phải nói ra, viết ra để trả lại sự thật cho lịch sử.

Tháng tư năm 1975, Việt Nam Cộng Hoà sụp đổ. Bọn truyền thông phản chiến mặc sức phỉ nhổ chúng ta. Những chính khách Hoa Kỳ thi nhau buông lời miệt thị và nguyền rủa thậm tệ  chúng ta, một quốc gia đồng minh đă cùng họ chiến đấu để ngăn chặn Cộng Sản tại Đông Nam Á. Nhưng ngược lại họ cũng làm cho Hoa Kỳ phải chịu sự phán xét nghiêm khắc của lương tâm nhân loại. Người Mỹ không muốn cứu chúng ta, nhưng những năm hậu bán thế kỷ thứ hai mươi, thế giới  không có chỗ cho những triều đại hung tàn, man rợ. Phủi tay và nguyền rủa cho chết đi là dă tâm của kẻ phản bội nên việc nhận cho đi tái định cư là trách nhiệm trong mối quan hệ quốc tế hơn là ḷng nhân đạo. Nói cho đúng hơn, Hoa Kỳ được nhắc nhở về việc phải cư xử nhân đạo v́ Hoa Kỳ là một quốc gia hữu quan trong cuộc chiến Đông Dương.

 

Ai là người nhắc nhở và yêu cầu Hoa Kỳ?

Đó chính là United Nations High Commissioner for Refugees viết tắt là (UNHCR), tiếng Việt goị là Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc.  Và chính cơ quan này thúc đẩy Quốc Hội Hoa Kỳ đa số  phản chiến và  xua đuổi người Việt Nam phải ban hành đạo luật Indochina Migration and Refugee Asistance Act  ngày 23 – 5 – 1975.

Trong lần trả lời phỏng vấn Nguyễn Khanh (năm 2005) ông Funseth có nói như sau: khi tôi được cử về làm việc cho Văn Pḥng Đặc Trách Tỵ Nạn của Bộ Ngoại Giao, kế hoạch cứu tù chính trị được đặt trong khuôn khổ của Chương Tŕnh Ra Đi Có Trật Tự và nằm dưới sự hỗ trợ của Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc

 

Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc được thành lập vào ngày 4 tháng 12 năm 1950 bởi Đại Hội Đồng Liên Hiệp Quốc, cơ quan này lănh đạo và phối hợp những hoạt động quốc tế để bảo vệ và giải quyết những vấn đề của người tỵ nạn trên toàn thế giới.

Tất cả người tỵ nạn trên toàn thế giới chứ không riêng ǵ Việt Nam đều chịu ơn cơ quan này. Đây là một trong những tiếng nói cao cả và mạnh mẽ nhất của lương tâm nhân loại.

Chính Cao Ủy Tỵ Nạn Liên Hiệp Quốc là kiến trúc sư tạo thành cuộc đàm phán song phương giữa Hoa Kỳ và Cộng Sản Việt Nam về người tỵ nạn nói chung và TNCT nói riêng.

 

Thưa bà Khúc MinhThơ, bao năm nay chúng tôi không muốn nói lên những hiểu biết của ḿnh. Nhưng quả t́nh những bài viết tán tụng bà với giọng điệu của Tố Hữu ca tụng Hồ Chí Minh hay khóc Stalin kèm với sự lộng ngôn của bà buộc chúng tôi phải lên tiếng để trả lại sự thật cho lịch sử.

Lịch sử và đạo tắc của người cầm bút không cho phép chúng tôi khoan nhượng với những điều không thật.

Tấm h́nh bà chụp với tổng thống Reagan cũng chỉ là một tấm h́nh kỷ niệm và cây bút của ông Funseth cũng chỉ là một cây bút b́nh thường và chính ông Funseth cũng chỉ là một người được giao nhiệm vụ hoàn thành việc trả món nợ của quốc gia (nation’s debt) mà thôi. 

Tri ơn những người đă quan tâm đến ḿnh đó là lịch sự nhưng cường điệu và lố lăng, rồi lộng ngôn như bà th́ đă quá xem thường công luận v́ trong thực tế chẳng một người nào có thể làm ǵ hơn ngoài việc đóng góp một tiếng nói, chút nhiệt t́nh khi guồng máy đă khởi động. Đă đến lúc những ông MC như Nam Lộc nên điều chỉnh lại ngôn ngữ của ḿnh, các ông hăy học thêm lịch sử trước khi đụng chạm đến lịch sử. Lịch sử của Cựu Tù Nhân Chính trị Việt Nam vốn là Huyết Sử không phải là tṛ đùa để chớt nhả và bỡn cợt trên sân khấu.

 

Thứ tư: 

Những ǵ các em Nhật Tùng, Phi Yến viết trong lá thư ngỏ  (3) gởi bà. Những ǵ cô Hoàng Dược Thảo viết trong bài “ANH HÙNG” Khúc Minh Thơ,(4) những mối quan hệ của bà và việc làm trái khoáy ngày nay đă quá đủ cho mọi người t́m thấy một kết luận

Hơn ba mươi năm trước Nguyễn Cao Kỳ là thần tượng chống cộng, ngày nay Nguyễn Cao Kỳ đă và đang làm ǵ?

Đỗ Mậu trước khi xuống mồ đă làm ǵ?

 

Thứ năm:

Bà Khúc Minh Thơ nói là cáo lỗi nhưng lại phạm thêm tội lộng ngôn. Những người Cựu tù nhân chính trị Việt Nam là một lực lượng lớn bao gồm hầu hết Quân Cán Chính VNCH bị kẹt lại sau 1975. Tuyệt đại bộ phận CTNCT đă rời khỏi đất nước hơn chục năm trời. Hậu duệ đă trưởng thành, gia đ́nh chúng ta đă ổn định bằng mồ hôi và sức cần lao.

Tổ chức CTNCT hiện nay là một tổ chức có tầm bao quát và có thực lực. Ngày hôm nay không nói ra nhưng ai cũng biết anh em CTNCT đủ sức để hoạt động chứ không cần nương dựa vào tài chánh của kẻ thù, đám phản bội Việt  gian hoặc bất kỳ một thế lực bất lương nào.

 

Thứ sáu:

Quốc gia có quốc pháp, gia đ́nh có gia quy. Gia đ́nh của những CTNCVN vẫn giữ ǵn thiết chế truyền thống ngh́n đời đó. Một tổ chức chỉ thực sự có giá trị khi mọi người đều biết ǵn giữ lập trường, quan điểm, lư tưởng chung.

Bà Khúc Minh Thơ đang là đương kim chủ tịch Hội đồng quản trị và cô Nancy Bùi tức Triều Giang là chủ tịch ban chấp hành của tổ chức VAHF sao không xử dụng danh xưng  đó để phải “lập lờ đánh lận con đen” mấy chữ CTNCT và mới đây c̣n vơ thêm cả Gia đ́nh Mỹ Việt vào cuộc để dẫn đến việc các em cũng phải lên tiếng. (5)

 

Hàng ngồi: Kiều Chinh, Khúc Minh Thơ. Hàng đứng: Nancy Bùi mặc áo viền trắng

 

Thứ bảy:

Thực thể Hội GĐCTNCT đă đi vào quá khứ từ năm 1991 không c̣n chính danh, thiết tưởng không nên bàn thêm. Nếu bà thực sự được quốc hội Hoa kỳ tuyên dương. Chúng tôi mừng cho bà nhưng thú thực tôi đă truy cập vào tất cả những văn bản lịch sử về  Việt Nam của Quốc Hội Hoa Kỳ và thật đáng buồn khi không t́m ra những điều bà nói.

Xin nói rơ, chúng tôi truy cập không phải v́ HGĐCTNCT và bà Khúc Minh Thơ, chúng tôi truy cập để t́m hiểu giá trị việc làm của Vietnamese Commandos trong lịch sử và thực chứng là bất kỳ ai cũng có thể t́m ra những văn bản đó. Đáng tiếc cho đến nay, tôi cũng vẫn chưa t́m ra một thực chứng nào về trường hợp của bà Khúc Minh Thơ.

Chúng tôi, những CTNCT trân trọng sự quan tâm và những nỗ lực của tất cả mọi người trong cộng đồng Việt Nam tỵ nạn Cộng Sản trong thời gian trước đây dành cho CTNCT trong đó có bà KMT. Thay v́ vinh danh khối người đông đảo đó nhưng do không ai kể công nên anh em ưu ái dành cho bà Khúc Minh Thơ không phải một lần mà nhiều lần và nếu không có sự đổ vỡ do chính bà gây ra th́ chắc vẫn c̣n tái diễn.  Đây là một câu chuyện buồn v́ nó gây ra nhiều xáo trộn sẽ làm THCTNCT đau đầu. Nhưng Người Cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam vẫn kiên định hành tiến trên con đường lư tưởng. Và không chỉ có thế hệ chúng tôi độc quyền là CTNCT, chừng nào bạo quyền cộng Sản c̣n tồn tại, cuộc đấu tranh vẫn c̣n tiếp tục và đội ngũ CTNCTVN c̣n nối dài trong ḷng lịch sử của dân tộc.

Ư tưởng tổ chức Ngày Hội Ngộ Lần Cuối Cùng (đồng nghĩa với tan hàng) là một sai lầm nghiêm trọng, nó đồng nghĩa với phát biểu “Việt nam ngày nay không có tù chính trị”, nó tạo ra một hướng suy nghĩ nguy hiểm là chừng nào thế hệ  CTNCT hiện nay đi sang thế giới bên kia là mọi sự phản kháng lại chế độ độc tài toàn trị ở Việt Nam sẽ chấm dứt.

 

Thứ tám:

Tuyên Bố của Tổng Hội không nói đến vấn đề tài chánh. Miễn ư kiến.

 

Thứ Chín

Thưa bà Khúc Minh Thơ, bà không nên v́ nhu cầu biện minh để đặt câu hỏi như vậy.V́ những người lính đấy vẫn c̣n đây.Tất nhiên qua sự tàn phá của thời gian, tù tội; h́nh ảnh đẹp đẽ, hào hoa, mă thượng ngày xưa chỉ c̣n trong những phút hoài niệm nhưng Tinh Thần của họ đă vượt thắng gian khổ, đoạ đày, đạp bằng nghịch cảnh để vắt sức cần lao nuôi dạy con cái nên người và kiên tŕ trên con đường đấu tranh cho đại cuộc của dân tộc. Chúng tôi vẫn vui vẻ an b́nh bên vợ con nhưng xin phép bà Khúc Minh Thơ cho chúng tôi gạt bỏ lời khuyên của bà qua một bên.

Ḷng chúng tôi không thể yên khi cái thể chế bạo tàn kia vẫn c̣n tồn tại. Hơn ai hết chúng tôi, những CTNCTVN vẫn khóc cười theo mệnh nước và hơn ai hết những CTNCTVN hiểu rơ những âm mưu và thủ đoạn của đối phương để không phạm những sai lầm dù sơ thiểu nhất.

Bà Khúc Minh Thơ không cần phải lo lắng về những hoạt động của CTNCT, anh em chúng tôi ở các Khu Hội vẫn gặp nhau thường xuyên qua những buổi quan hôn, đ́nh đám và cũng thường xuyên bay đi các nơi để  gặp lại bạn cũ nên đâu cần tổ chức ngày hội ngộ để bêu dương nhau trên sân khấu ca nhạc làm ǵ. Nhu cầu biểu diễn đó xin dành cho người khác. Nhưng chắc chắn những ǵ anh em chúng tôi cần làm và quyết làm th́ chúng tôi biết cách huy động để thừa thực lực về tài chánh và nhân sự, không phải trí trá và nương dựa vào ai.

Cuốí cùng xin chúc bà Khúc Minh Thơ mạnh khoẻ và thâu đạt thành công về tài chánh trong cái gọi là Ngày Hội Ngộ CTNCT sắp tới.

 

 

Trân trọng

 

Kim Âu Hà văn Sơn

Cựu Tù Nhân Chính Trị

Chủ Nhiệm & Chủ bút

Tuần Báo Chính Nghĩa

 

Atlanta 25 tháng 9 /2008

1-

2

3-Nhật Tùng viết trong lá thư gởi bà KMT: Tôi không cần phải bàn thêm về vấn đề này với bà, mà để cho những người có mặt tại hiện trường vào buổi họp trưa ngày 8 tháng 6 tại nhà Lan Nguyễn c̣n biết đến danh dự và liêm sỉ sẽ trả lời dùm cho tôi. 

Ư kíến của Denise Britt - Phi Yến Phó Nội Vụ - Phó Ban Vận Động http://www.giadinhmyviet.org Cell: (214) 315-0128

Trong ngày Chủ Nhật 8 tháng 6 năm 2008, tại nhà của cô Lan Nguyễn ở Garland, Texas, bà đă khuyên anh Nhật Tùng chỉ nên chống cộng 50/50 thôi. Và tất cả những người tham dự buổi họp gồm có : 5 người trong Board Officers và 8 người trong Board Directors, ông cố vấn Nguyễn Nam Lộc và cô Thanh Trúc (phóng viên của Đài Á Châu Tự Do) cùng tham dự buổi họp.

4-Saigon Nhỏ ngày thứ Sáu 19-9-08 , cô ĐÀO NƯƠNG tiết lộ : Bà THƠ nói tụi VC bây giờ dễ chịu lắm và bà THƠ đă mua nhà ở Vũng Tàu ... Và rồi bà THƠ bị VC làm khó dễ về căn nhà ... đó ! Bây giờ th́ ai có muốn không tin cũng không được ! Thiết nghĩ bây giờ bà THƠ đă xoá bỏ lằn ranh Quốc/Cộng rồi , đă về VN mua nhà chuẩn bị sống chung với CS rồi , th́ bà cũng nên tự trọng đừng NHÂN DANH TÙ NHÂN CHÁNH TRỊ chúng tôi nữa!

 

 

PHỎNG VẤN GIÁO SƯ NGUYỄN NGỌC BÍCH

về hoạt động của Bà Khúc Minh Thơ và Hội Gia đ́nh Tù Nhân Chính trị Việt Nam cho chương tŕnh H.O.

 

(Tường tŕnh của Huy Phương: Trong những ngày gần đây, trước việc bà Khúc Minh Thơ đă đứng ra tổ chức Ngày Tù Nhân Chính Trị 2008 tại Dallas Ft Worth trong ba ngày 3,4 và 5-tháng 10-2008, nhiều cá nhân và tổ chức đă cực lực phản bác việc làm này, thậm chí cho rằng bà Khúc Minh Thơ đă không có công lao ǵ trong công cuộc vận động cho các cựu tù nhân “cải tạo” được định cư tại Hoa Kỳ. Trong công cuộc vận động với chính phủ và giới hành pháp Hoa Kỳ trong nhiều năm, Giáo sư Nguyễn Ngọc Bích, một trí thức đă có nhiều đóng góp cho các hoạt động của Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn tại Hoa Kỳ, là người đă đồng hành với bà Khúc Minh Thơ, từ Washington DC, đă có nhă ư dành cho chúng tôi một cuộc phỏng vấn ngắn sau đây:)

 

Huy Phương:

Kính thưa Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích, vừa rồi trong bài “Cuộc chạy đua vào Toà Bạch Ốc” nói về cuộc vận động cho ông John McCain, Giáo Sư có nhắc đến trong quá khứ, cá nhân ông đă đến văn pḥng của Thượng Nghị Sĩ John McCain để vận động cùng với bà Khúc Minh Thơ, Hội Gia Đ́nh Tù nhân Chính Trị Việt Nam và bác Lê Văn Ba Chủ Tịch Liên Hội Việt Nam Tự Do ở vùng Hoa Thịnh Đốn cho dự luật H.O. cũng như sau này cho con của H.O. trên 21 tuổi.

Kính thưa Giáo Sư, ông nhận định thế nào về vai tṛ của bà Khúc Minh Thơ, chủ tịch Hội Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị trong thời gian đầu tiên lúc chưa có việc chính phủ Hoa Kỳ kư thỏa ước với Cộng Sản Việt Nam để cho những người ở tù chính trị trên 3 năm được qua Hoa Kỳ?

Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích:

- Trong những ngày gần đây, đă có những bài báo trên internet đưa tin phủ nhận về những hoạt động của bà Khúc minh Thơ cho chương tŕnh H.O., chuyện đó cũng không hoàn toàn chính xác, dođó nhân đây chúng tôi cũng xin cám ơn ông Huy Phương đă cho chúng tôi cơ hội để làm sáng tỏ một vài khía cạnh của vấn đề này. Vấn đề th́ nó cũng lớn, nhưng những phần nào chúng tôi biết th́ chúng tôi xin được làm sáng tỏ. Phải nói là cho

đến tận năm 1987, chỉ mới có chương tŕnh ODP tức là Orderly Departure Program mà thôi. Gần đây trên internet, nếu tôi không nhầm th́ có ông nào kư tên Song Kiên cho biết ông ra tù năm 1982, đă có chương tŕnh cho đi Mỹ, nhưng v́ lúc ấy có chiến tranh giữa Trung Cộng với Việt Cộng, nên chương tŕnh này phải đ́nh hoăn lại. Về chuyện này th́ tôi nghĩ rằng là hoàn toàn đúng, không có ǵ sai trong vấn đề ông Song Kiên nêu ra cả, nhưng nếu bảo đó là chương tŕnh H.O.dành cho tù nhân chính trị th́ hoàn toàn không đúng.

Cái đó nó chỉ nằm trong chương tŕnh ODP mà thôi. Những người nào đă có gia đ́nh ở bên Mỹ rồi, thí dụ là con xin cho bố mẹ hay bố mẹ xin cho con, hay là anh chị em xin cho nhau. Măi cho đến tận đến giữa thập niên 1980, khoảng 1985 th́ lúc bấy giờ phong trào gọi là kêu gọi cứu giúp những người tù nhân chính trị bị đi học tập cải tạo mới đặt ra. Trong bộ ngoại giao có ông đại sứ Robert Funseth mà anh Nguyễn Khanh của đài Á Châu Tự Do cũng có dịp phỏng vấn gần đây. Ông Funseth đang làm trong Bộ Ngoại Giao, ông này theo đạo Công Giáo và có một tấm ḷng từ bi cũng khá rộng. Ông lo lắng về chuyện này và t́m cách vận động với phiá Cộng Sản. Đă có đôi ba lần ông gặp những đại diện của Cộng Sản lúc bấy giờ trên đất Mỹ. Lúc bấy giờ chỉ có Trịnh Xuân Lăng đại diện cho Việt Nam quan sát ở trong Liên Hiệp Quốc; cũng có lần ông Trịnh Quang Cơ sang bên này để t́m cách tái lập bang giao với Mỹ th́ ông ấy cũng có tiếp xúc và nói chuyện. Trong những lần gặp đó, ông Funseth đă nêu ra vấn đề tù nhân chính trị đang bị giam giữ, nhưng cũng phải nói thẳng thắng rằng măi cho đến tận khi ông Reagan lên cầm quyền, lúc bấy giờ mới chỉ định cho tướng John Vessey làm đặc sứ của Tổng Thống sang Việt Nam đặt trực tiếp vấn đề đưa tù nhân chính trị sang Mỹ. Sở dĩ tôi nhắc đến chuyện này là v́ lúc đó tôi ở trong Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt tại Hoa Kỳ và bà Khúc Minh Thơ  là người rất có ḷng nên cũng kêu gọi Nghị Hội nếu có cơ hội hăy tiếp tay nhau. Vào ngày 30/4/1987 chúng tôi cùng bà Khúc Minh Thơ, tức là Nghị Hội với Hội Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị Việt Nam tổ chức một buổi tiếp tân ở trên Quốc Hội. Buổi tiếp tân này vừa đánh dấu ngày 30/4 đau buồn của đất nước, vừa đưa vấn đề Việt Nam cho Quốc Hội họ nghe. Dịp may trong buổi tiếp tân đó là có sự hiện diện của hai vị Thượng Nghị Sĩ quan trọng là ông Bob Dole và Edward Kennedy bên  cạnh vài  ba TNS cùng với cả chục Dân Biểu khác . Quan trọng nhất là hai vị Thượng Nghị Sĩ trên, v́ trong những năm đó người ta bàn luận cả hai ông đó đều có cơ hội ra ứng cử Tổng Thống Hoa Kỳ. Buổi tiếp tân tại Quốc Hội hôm đó chúng tôi (NNB) làm MC, khi chúng tôi giới thiệu hai vị TNS này th́ chúng tôi cũng dùng một câu rất được ḷng hai ông ấy, mặc dù hai ông chưa chính thức đứng ra tuyên bố ứng cử tổng thống nhưng trên báo chí đă nói nhiều lắm. Khi giới thiệu, chúng tôi giới thiệu rằng hai vị đây là hai vị ứng cử viên tương lai có  thể làm Tổng Thống, một bên là Cộng Hoà, một bên là Dân Chủ, cả hai vị đều hài ḷng nên có hứa rằng là họ sẽ tiếp tay với chúng tôi làm chuyện can thiệp cho các tù nhân chính trị đang bị giam giữ.

Họ giữ lời hứa, ngay ngày hôm sau 1/5/1987 họ bảo các phụ tá của họ ngồi lại với nhau viết ra cái dự luật sau này gọi là dự luật H.O. Chúng tôi đă đi theo từ giai đoạn đầu tiên, từ lúc thành dự luật, rồi nó đi qua rất nhiều chặng trong Quốc Hội. Chúng tôi thường xuyên lên Quốc Hội gơ cửa, không chỉ riêng hai ông Bob Dole hay Edward Kennedy mà c̣n nhiều vị Thượng Nghị Sĩ , Dân  Biểu khác. Chúng tôi c̣n mang theo rất đầy đủ hồ sơ, trong đó bà Khúc MinhThơ và Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị Việt Nam cũng có hồ sơ rất đầy đủ, mà chúng ta có thể kiểm chứng ở Trung Tâm Việt Nam tại Đại Học Texas ở Lubbock, tại đó Hội Tù Nhân Chính Trị Việt Nam đă chuyển lại cho Trung Tâm Việt Nam tất cả là 12,000 hồ sơ của cựu tù nhân và tổng cộng là 200.000 trang giấy.

Các hồ sơ trong cuộc vận động tại Quốc Hội đều có tên, có ngày, có tuổi, có ai nói ǵ trong đó và kết quả ra sao th́ có ghi trên đó hết cả. Lúc bấy giờ ngoài bà Thơ là vai tṛ chính trong vấn đề đó, chúng tôi trong Nghị Hội, v́ c̣n trẻ trung và nói tiếng Anh lưu loát nên bà Thơ thường kêu tôi đi cùng.

Phái đoàn c̣n có bác Lê Văn Ba, lúc đó cũng tám mươi mấy tuổi rồi nên đó cũng đem thêm cái sự nghiêm chỉnh cho sự vận động. Chúng tôi làm việc đó không phải đôi ba tháng mà xong, thậm chí cũng vào đầu những năm 2000, chúng tôi cũng phải c̣n đi vận động cho dự luật Mc Cain, tức là sau khi đón hết những người H.O. đă đi tù chính trị trong 3 năm trở lên, th́ sau đó có trường hợp của những người con H.O. trên 21 tuổi. Bắt đầu từ năm 1995, họ gạt những em đó ra và không cho phép qua Mỹ.

Nhưng về sau chúng tôi tŕnh bày các em đó đă phải hy sinh không lấy vợ chồng và ở nhà lo cho bố mẹ các em, th́ khi các bố mẹ qua đây mà không có các em đi theo chăm sóc th́ cũng cực cho các cụ lớn tuổi. Các em đă có ḷng hiếu thảo phụng sự bố mẹ và đến lúc cuối đời cha mẹ lại không được gặp con. Nghe tường tŕnh như thế th́ ông McCain cũng động ḷng và thảo thêm một dự luật để đón các em đó qua và người ta đă gọi một cách rất dễ thương là McCain Children.

Hai năm sau th́ dự luật Mc Cain hết hạn, nhưng vẫn c̣n một số các em trong t́nh trạng như vậy, nên về sau ông dân biểu Tom Davis là người tiếp nối lại đẩy dự luật lên 2 năm nữa. Trong các giai đoạn đó, chúng tôi, bà Khúc Minh Thơ và ông Lê Văn Ba vẫn đi theo đuổi cái chương tŕnh H.O. để qua các chặng đường gay go, ít nhất là từ năm 1987 đến năm 2002 th́ nó mới hoàn toàn chấm dứt.  

Huy Phương:

- Thưa Giáo Sư, theo nhận định của Giáo Sư, cá nhân của bà Khúc Minh Thơ, cũng như gia đ́nh cựu Tù Nhân Chính Trị Việt Nam đă đóng góp như thế nào trong tiến tŕnh tranh đấu cho các anh chị em cựu Tù Nhân Chính Trị qua đây?

Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích:

- Vấn đề đáng nói nhất là bà Khúc Minh Thơ chỉ là linh hồn của  Hội Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị Việt Nam, nhưng một ḿnh bà th́ cũng không làm được, nếu không có một cái nhóm độ khoảng hai mươi phụ nữ đa số là những người đều có chồng trong tù cải tạo. Thí dụ như bà Xuân Lan là một giáo sư AnhVăn, những vị này cứ chiều thứ sáu mỗi tuần, họ đến nhà bà Khúc Minh Thơ, họ đi xuống basement của bà nằm ngồi la liệt,v́ ở đây không có bàn ghế ǵ cả để sắp xếp những hồ sơ, trong đó ghi nhận những tên tuổi, trại tù... Vợ con nhữngngười tù đó phải làm tối đa đầy đủ mới thuyết phục được người Mỹ. Người Mỹ họ làm việc rất là cụ thể, Bộ Ngoại Giao không chấp nhận khơi khơi là chúng ta có bao nhiêu người tù mà phải có rơ ràng người tù nhân tên ǵ, bao nhiêu tuổi, cấp bậc ǵ, tại sao đi tù, ở đâu, qua trại nào. Nếu không có bà Khúc MinhThơ và vài chục phụ nữ của hội Tù Nhân Chính Trị Việt Nam v́ thương chồng thương con mà nai lưng ra làm hết năm này qua năm khác, th́ không đời nào có được cái chương tŕnh H.O. quy mô như vậy. Cuối cùng cũng đón được hơn trăm ngh́n người.

 

Huy Phương:

- Thưa Giáo Sư, người ta nói rằng sau tháng 5-1975, chính sách của Hoa Kỳ coi như không muốn nhắc đến Việt Nam nữa, v́ nơi đó, 58,000 thanh niên ưu tú của nước Mỹ đă bỏ ḿnh, và họ đă quyết định rút lui, không muốn dính dáng ǵ đến Việt Nam nữa. Thưa Giáo Sư, nếu không có sự vận động của cộng đồng người Việt Hải Ngoại, có những người như Giáo Sư và bà Khúc Minh Thơ, và các vị Thượng Nghị Sĩ đưa ra dự luật, th́

chương tŕnh H.O. có thành h́nh được không?

 

Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích:

-Cái chuyện năm 1975 người Mỹ họ muốn quên chiến tranh Việt Nam là đúng. Chúng tôi lúc đầu mới sang năm 1975 đi t́m việc rất khó khăn, không phải v́ người ta ghét bỏ ǵ chúng tôi mà cũng không phải chúng tôi không biết tiếng Anh. Chúng tôi tốt nghiệp ở Mỹ, bằng cấp của chúng tôi là bằng cấp của các Đại Học lớn của Mỹ, tiếng Anh chúng tôi nói cũng rất là lưu loát nhưng mà người ta không muốn nghe đến hai chữ “Việt Nam” nữa. Do đó khi phỏng vấn, biết chúng tôi là người Việt Nam th́ việc tuyển dụng rất khó khăn. Sau ngày 30 tháng 4-1975, vào mùa Xuân năm đó đă có khoảng 137,000 người được nhận vào Mỹ nhưng sau đó chỉ c̣n nhỏ giọt, phải đợi đến vụ CS đánh tư sản trong nước th́ người ta bắt đầu ra đi ồ ạt cả trăm ngh́n người trong ṿng một năm trời.Lúc bấy giờ dư luận ở ngoại quốc bị đảo ngược, thậm chí những người chống chiến tranh hạng nặng như triết gia Jean Paul Sartre ở bên Pháp, hay như ca sĩ Joan Baez ở Mỹ, họ đă chính thức lên án rằng “Chúng tôi ngày xưa chống chiến tranh v́ chúng tôi tưởng sẽ đem lại hoà b́nh nhưng cái thứ hoà b́nh như thế này là cái thứ hoà b́nh không chấp nhận được!”

Những người phản chiến nổi tiếng ngày trước, bây giờ lại lên án cái chế độ bên nhà, nên từ đó người ta mới xét lại cuộc chiến Việt Nam, va biết đến ư nghĩa của sự hy sinh của người lính chiến miền Nam. Đến khi Tổng Thống Reagan lên, ông đă đảo ngược cái nh́n đó, ông ấy bảo chiến tranh Việt Nam là cuộc chiến tranh chính nghĩa rất là cao quư. Do đó nên vấn đề Việt Nam được chú ư, trong đó có sự vận động của chúng tôi, Nghị Hội Toàn Quốc Người Việt ở Hoa Kỳ cũng như của hội Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị Việt Nam của bà Khúc Minh Thơ. Trong vấn đề vận động và tranh đấu này, đài Tiếng Nói Hoa Kỳ đă có hàng chục lần phỏng vấn cá nhân chúng tôi, bà Khúc Minh Thơ hay phỏng vấn bác Lê Văn Ba và những người khác cùng đi vận động với chúng tôi. Nếu ai muốn trở lại t́m tư liệu các buổi phát thanh hồi đó cũng không có ǵ khó khăn, nó rất là rơ ràng v́ người Mỹ làm việc ǵ cũng có hồ sơ lưu trữ rất đầy đủ. Thậm chí là rất nhiều những vị H.O. sau này sang Mỹ có bảo rằng là họ cũng c̣n nhớ được nghe những cuộc phỏng vấn của chúng tôi trên đài VOA. Thế bảo rằng chúng tôi không có cái bàn tay trong đó, th́ tôi cho rằng là thế là bất công quá và không đi sát sự thật. Nhưng bảo rằng tất cả chúng tôi làm một ḿnh những chuyện đó th́ cũng không đúng, nếu như không có sự xét lại, nh́n lại cuộc chiến Việt Nam của chính phủ Hoa Kỳ đặc biệt dưới thời Tổng Thống Reagan.

 Huy Phương:

- Giáo Sư cho chúng tôi hỏi thêm một câu hỏi, là sau khi kư kết thoả ước ngày 30/7/1989 để cho mấy chục ngàn người tù nhân chính trị, ở tù sau 3 năm được đi Hoa Kỳ, th́ Hội Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị của bà Khúc Minh Thơ có làm một buổi đón tiếp Robert Funseth; tại đây ông đă trao tặng cây bút kư thoả ước đó lại cho bà Khúc Minh Thơ và Hội Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị. Giáo Sư thấy việc trao lại ng̣i bút đó cho bà Khúc Minh Thơ th́ nó có ư nghĩa ǵ không?

 

Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích:

-Tôi c̣n nhớ buổi tiếp đón ông Funseth đă được tổ chức trong vườn nhà bà Khúc Minh Thơ tại Virginia và chúng tôi cũng có tham dự. Dĩ nhiên ng̣i bút đă kư thỏa ước đó chính là biểu tượng rơ ràng nhất để ghi nhận công lao của bà Khúc Minh Thơ, một công lao rất lớn. Thậm chí trong cái buổi trao lại hai trăm ngh́n trang hồ sơ của Hội Gia đ́nh Tù Nhân Chính Trị của bà Khúc Minh Thơ tại Việt Nam Center hồi tháng năm th́ chính ông Funseth cũng bảo rằng, nếu nói ai là người có công lao nhiều nhất th́ nhất định là Hội Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị của bà Khúc Minh Thơ.

 

Huy Phương:

-Theo Giáo Sư, trong lúc này, bà Khúc Minh Thơ là Chủ tịch Hội Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị, bà có thể tổ chức một cuộc hội ngộ cho anh em tù nhân chính trị không? Giáo Sư nghĩ sao với việc trong thời gian này, nhiều người đă phản bác là Thơ không đủ “tư cách”để tổ chức một cuộc hội ngộ như thế?  

Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích:

- Vấn đề đó th́ chúng tôi xin thưa như thế này. Nếu có ai có ư định làm cuộc hội ngộ tù nhân, th́ chính các vị tù nhân làm là đúng rồi. Nhưng mà có lẽ nhiều năm nay, cũng không thấy Tổng Hội làm chuyện ấy. Bà Khúc Minh Thơ được sự hội ư của một số tù nhân, đứng ra tổ chức cuộc họp mặt này, nhân đây cũng ghi công một người như ông Robert Funseth, v́ ông cũng lớn tuổi lắm rồi và không biết lúc nào sẽ ra đi. Đây là một việc làm có ư nghĩa rằng ḿnh cũng không phải là người vô ơn. Nhất là sau khi chúng ta định cư ở nước Mỹ, th́ chúng ta phải tỏ cái ḷng biết ơn ấy của chúng ta. Tôi cho là cái chuyện này rất đáng khuyến khích. C̣n cái chuyện ngồi kể công bảo rằng với tư cách này tư cách nọ đó, th́ tôi bảo rằng nếu không có cái hội của bà Khúc Minh Thơ th́ chương tŕnh H.O. không biết ở cái quy mô nào, có thể nó cũng xảy ra, nhưng ở quy mô rất nhỏ v́ ai là người đă tạo dựng ra những hồ sơ về tù nhân chính trị kỹ càng như vậy.

Nếu không có hội của bà Khúc Minh Thơ th́ tôi không biết ai sẽ là người làm những việc đó. Toàn là việc không công. Làm việc ngày đêm sáng tối. Thường thường là từ tối thứ sáu đến tận khuya của ngày chủ nhật, th́ những vị phụ nữ đó mới trở về nhà với công ăn việc làm của ḿnh, cứ hết năm này sang năm khác. Như vậy th́ ai là người sẽ làm công việc đó nếu không phải là nhóm Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị của bà Khúc Minh Thơ. Kết quả nó đi vượt cái sự b́nh thường. Tất cả những điều trên đây là sự thật, vấn đề c̣n lại xin để công luận suy xét.

Huy Phương: Xin thay mặt những người quan tâm đến vần đề hiện nay có liên hệ đến anh em cựu tù nhân chính trị tại Hoa Kỳ, chúng tôi xin thành thật cám ơn Giáo Sư Nguyễn Ngọc Bích đă dành cho chúng tôi cuộc phỏng vấn quư hóa này.

 

(9/23/2008)


 


 

SERVED IN A NOBLE CAUSE

 

 

 

Vietnamese commandos : hearing before the Select Committee on Intelligence of the United States Senate, One Hundred Fourth Congress, second session ...

Wednesday, June 19, 1996

 

CLIP RELEASED JULY 21/2015

https://www.youtube.com/watch?list=PLEr4wlBhmZ8qYiZf7TfA6sNE8qjhOHDR6&v=6il0C0UU8Qg

  

 

US SENATE APPROVED VIETNAMESE COMMANDOS COMPENSATION BILL

http://www.c-span.org/video/?73094-1/senate-session&start=15807

BẮT ĐẦU TỪ PHÚT 4:22:12 - 4:52:10  (13.20 - 13.50)

 


Liên lạc trang chủ

E Mail: kimau48@yahoo.com, kimau48@gmail.com

Cell: 404-593-4036

 

Những người lính một thời bị lăng quên: Viết Lại Lịch Sử

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Liên lạc trang chủ

E Mail: kimau48@yahoo.com, kimau48@gmail.com

Cell: 404-593-4036


 


 

 

 

 

Tặng Kim Âu



Chính khí hạo nhiên! Tổ Quốc t́nh.
Nghĩa trung can đảm, cái thiên thanh.
Văn phong thảo phạt, quần hùng phục.
Sơn đỉnh vân phi, vạn lư tŕnh.


Thảo Đường Cư Sĩ.

 

 

 

 

Your name:


Your email:


Your comments:


 

 

 

  

 

  Trang ChủKim ÂuBáo ChíDịch ThuậtTự ĐiểnThư QuánLưu TrữESPN3Sport TVMusicLotteryDanceSRSB RadioVideos/TVLearningLịch SửTác PhẩmChính NghĩaVấn ĐềĐà LạtDiễn ĐànChân LưBBCVOARFARFISBSTác GỉaVideoForum

US Senator John McCain , Kim Âu Hà văn Sơn

NT Kiên , UCV Bob Barr, Kim Âu Hà văn Sơn

 

 

 

 

 

 

NT Kiên , Kim Âu Hà văn Sơn, Ross Perot  Cố Vấn An Ninh Đặc Biệt của TT Reagan và NT Sám

 


 

Associated Press News

Reuter Top News

Real Clear Politics

MediaMatters

C-SPAN. Videos Library

Judicial Watch

New World Order

New Max

Daily Storm

Observe

Political Insider

Ramussen Report

Illuminatti News

Wikileaks

The Online Books Page

American Free Press

Federation of Anerican Scientist

Indonesian Newspapers

Philippine Newspapers

Nghiên Cứu Quốc Tế

Nghiên Cứu Biển Đông

Thư Viện Quốc Gia 1

Thư Viện Quốc Gia

Học Viện Ngoại Giao

Tự Điển Bách Khoa VN

Ca Dao Tục Ngữ

Bảo Tàng Lịch Sử

Nghiên Cứu Lịch Sử

Dấu Hiệu Thời Đại

QLVNCH

Đỗ Ngọc Uyển

Thư Viện Hoa Sen

Vatican?

RomanCatholic

Khoa HọcTV

Sai Gon Echo

Viễn Đông Daily

Người Việt

Việt Báo

Việt List

Xây Dựng

Phi Dũng

Việt Thức

Hoa Vô Ưu

Đại Kỷ Nguyên

Việt Mỹ

Việt Tribune

Bia Miệng

Saigon Times USA

Người Việt Seatle

Cali Today

Dân Việt

Việt Luận

Nam ÚcTuần Báo

DĐ Người Dân

Tin Mới

Tiền Phong

Xă Luận

Dân Trí

Tuổi Trẻ

Express

Lao Động

Thanh Niên

Tiền Phong

Tấm Gương

Sài G̣n

Sách Hiếm

ThếGiới

Đỉnh Sóng

Eurasia

ĐCSVN

Bắc Bộ Phủ

Nguyễn Tấn Dũng

BaSàm

Thơ Trẻ

Văn Học

Điện Ảnh

Cám Ơn Anh

TPBVNCH

1GĐ/1TPB

Propublica

Inter Investigate

ACLU Ten