Bài Cũ :  Tháng 6/08. Tháng 7 /2008   Tháng 8/08.  Tháng 9/08. 10/08. 11/08. 12/08  xin mời quư vị vào phần lưu trữ c̣n có  nhiều tài liệu, bài vở mới dùng vào việc nghiên cứu , tham khảo

 

 

THIỀN TIẾP HIỆN, CON ĐƯỜNG LÊN THIÊN THAI

 

Trương Minh Ḥa

 

 

 

 

 

 

Đời là bể khổ, nên ai cũng mong muốn sớm thoát khỏi, kể cả những bậc tu hành; nhưng nếu thoát khỏi BỂ KHỔ và t́m về BỂ SƯỚNG ngay trên thế gian, biến nơi nầy thành Thiên Thai, Niết Bàn, Bồng Lai Tiên Cảnh, ai có rảnh th́ vô....trên thế gian nầy, trong Phật Giáo,  h́nh như chỉ có phái thiền Tiếp Hiện là môn phái duy nhất đưa con người vào bể sướng mà không cần" kinh qua" giai đoạn quá độ tu hành hàng nhiều chục năm với" hạ lạp", có khi mất cả đời người c̣n lặn hụp trong cảnh đời, đến khi nhắm mắt mà vẫn chưa t́m đến cửa Niết Bàn ở đâu, dù có nhiều người giàu có nức vách trên thế gian, quyền cao chức rộng, có xuất ra nhiều tiền để mướn thấy cúng, thầy tụng đọc kinh cầu siêu đến mỏi miệng, rè chuông, bể cả mơ, gảy cả dùi, khan cả tiếng..... hay là những bậc tu hành lâu năm, khi viên tịch được nhiều chùa, tự viện, đại tự viện, đạo tràng, tịnh xá thương tiếc.... đọc kinh cầu siêu dài dài, nhưng con " đường về thiên thai xa lắc xa lơ, khi ta chưa được về Chân Như..". Tuy nhiên, nếu những ai muốn t́m về bến giác trong cái chân lư" tu nhất kiếp, sướng nhất thời", thanh tâm trường" khoái lạc" th́ hảy t́m đến LÀNG- MÔN ( không có nói lái, đây tức là LÀNG của MÔN phái thiền Tiếp Hiện) là đạt ngay tới" đỉnh cao khoái lạc tu học", khỏi mất công tu lâu, tu cao, tu măi... mà vẫn thấy được cảnh" non bồng nước nhược", đúng là" tu mau kẻo trể" hay là" yêu nhau đi, hoàng hôn tới rồi".

Thiên Thai, Niết Bàn, Chân Như, Bồng Lai Tiên Cảnh....hay bất cứ tên gọi nào để chỉ nơi " Ta bà thế giới sắc không một màu", không cần phải bỏ công đi t́m ở đâu cho xa, ở ngay bên ta, chỉ thu gọn trong căn pḥng nhỏ kín đáo, hoặc bất cứ cảnh trí nào như khách sạn, lùm cây.... ở bất cứ nơi nào trên thế gian; điều kiện" cực kỳ giản đơn" với cái" mục đích yêu cầu" chỉ là" cái tâm" của hai người khác phái cùng nhau" hướng về bến lạc" là đạt tới thiên thai trong chốc lát, cái tâm quan trọng lắm thay! Như đại thi hào Nguyễn Du trong Truyện Kiều công nhận:" chữ tâm kia mới bằng ba chữ tài". Khi hai tâm hồn cùng nhau ḥa nhịp thành một qua cái gọi là" đồng thuận", Việt Cộng gọi là" nhất trí" để  đưa thể xác qua nguyên tắc" tư tưởng hướng dẫn cho hành động" th́ cùng nhau" ḥa hợp ḥa giải" trong cái" t́nh huống cực kỳ chất lượng, đúng theo mục đích yêu cầu là:" môi liền môi, lưỡi liền lưỡi, rốn liền rốn, háng liền háng....và cái" liền sau cùng" không tiện nêu lên đây, đó là" mật tông" của môn phái, thuộc dạng" bí mật quốc pḥng". Cái tâm của hai người khác phái cùng nhau ḥa chung một thứ t́nh hữu nghị như" t́nh hữu nghị Việt-Trung đời đời bền vững, mà Mu hở th́ Cu lạnh" là điều kiện ắt có và đủ để cho người phái nữ" MAU TU" cùng với kẻ CAO TU" phái nam đạt tới" đỉnh cao trí tệ" mà cùng" dắt tay nhau đi theo tấm bản chỉ đường của dục vọng" để sau cùng là đưa nhau vào cơi mơ hồ nào đây, tức là" đường lên thiên thai" lúc nào cũng rộng mở cho bất cứ ai muốn t́m đến. Khi chỉ có một" cái tâm" tiến công bằng hành động mà không được người kia đồng thuận, là đưa đến" tẩu hỏa nhập ma" mà trong giới tu thiền Tiếp Hiện gọi là" cuồng thiền" nhưng trong từ ngữ luật pháp gọi là hiếp dâm, là đưa đến hậu quả khôn lường, có hại cho người" tu đạo" lẫn" đạo tu".

Giáo chủ và là người" SÁNG LẬP" ra Thiền Tiếp Hiện, sau nầy trở thành SẬP LÁNG là Thiền sư Thích Nhất Vẹm, là bậc Chân Tu, nhưng đă sớm" Chán tu" từ thuở mới bước vào cửa Thiền Môn, do Ngài là người đă" quy y đảng, quy y Mác, Quy Y Hồ" theo Phật Giáo Vô Thần, nên mới có cái lối tu tập, tu đạo DUY VẬT. Từ cái" cơ sở" Duy Vật, Ngài dựa theo Vô Thần, là nền tảng đưa đưa sự" giác ngộ" pháp môn Thiền Tiếp Hiện đến" sung sướng, sung sướng, đại sung sướng-khoái lạc, khoái lạc, đại khoái lạc". Người được Thiền sư Thích Nhất Vẹm chọn để cùng" đưa nhau về cơi mơ hồ nào đây" là một tín nữ, tên là Thích Nữ Chưn Không, tức là Thích Nữ Tiểu Hoa, tên tiếng tây là" Fleurette"; trong kỳ trở về" nguồn" năm 2005, sư bà nầy đă mắng một bà già hơn 70 tuổi c̣n niệm câu" Nam Mô A Di Đà Phật" là bị kết án " lạc hậu, lổi thời, phản động" không hạp với" đạo phật gắn liền với xă hội chủ nghĩa", nên sư bà c̣n được nhiều Phật tử gọi một tên nữa là THÍCH NỮ MẠNH ĐỒ LA. Tuy nhiên cái pháp danh Thích Nữ Chưn Không rất ư là" Duy vật" là v́ ở đời nầy, có mấy ai khi lên giường nằm ngủ hay là lúc lên giường cùng với người khác phái luyện thiền Tiếp Hiện mà lại" mang dép, giày.." bao giờ cho vướng bận, nên mới có tên là CHƯN KHÔNG cũng là phù hợp với" t́nh huống tu đạo" và hành theo" đạo ù ù". Tục ngữ b́nh dân học vụ, được phổ biến rộng rải từ văn minh miệt vườn đến văn hóa thành thị rằng:

 

"Ruộng ai th́ nấy đắp bờ.

Duyên ai nấy gặp, đừng chờ uổng công"

 

Cơ duyên mà chàng tu sĩ với pháp danh Trùng Quang, trong một dịp t́nh cờ khi đi ngang qua cái" cơ ngơi" dành cho tín nữ, rồi bỗng nh́n thấy những thứ" bí mật quốc pḥng" lồ lộ như hai câu thơ Hàn Mạc Tử:

 

"Ô ḱa, bóng nguyệt trần truồng thế!

Lộ cả khung vàng dưới đáy khe".

 

Thấp thoáng dưới ánh sáng mở ảo của một ngày tàn, lồ lộ hai" ngọn núi Mác" và chàng tu sĩ trẻ vốn giàu tưởng tượng, cũng không khỏi bồi hồi nghĩ tới" cái hang Pác Pó" ở đàng sau và bên trong chắc chắn là phải có" suối Lê" khi đến lúc" cao trào cách mạng" th́ trong suối ấy nước chảy rỉ rả, làm tăng thêm cảm giác của một người vốn chú tâm đi t́m đường" tu đạo", thật là một khám phá đột xuất của một người có tâm" tu đạo ù ù".

Lúc ấy , chàng tu sĩ trẻ cũng giống như tâm trạng của một thiền sư Nhật Bổn, đi tu từ thuở nhỏ, lúc mới vào tu, có trồng cây Anh Đào cạnh cửa sổ hầu làm bạn và đo lường thời gian t́m đường giải thoát. Cây Anh Đào lớn dần theo thời gian tu hành và vị thiền sư nọ cứ nh́n Anh Đào trổ hoa hàng năm, nhưng ḷng vẫn chưa cảm thấy tâm hồn biến chuyển chút nào. Nhưng rồi bỗng một hôm như" mặt trờ chân lư rọi trong tim", khi thiền sư với mái tóc đă điểm sương, chợt nh́n thấy bóng giai nhân thấp thoáng như bài ca Liên Sô lời Việt của Việt Cộng miền Bắc, thời Nga cực thịnh và nhất là sau ngày 30 tháng 4 năm 1975, cũng được ai đó sửa lời cho phú hợp với hoàn cảnh:" Vác súng cố ra nhiều lối sương mờ, ḷng lưu luyến khi giả từ, người chiến sĩ trong giờ phút lu bu, được người yêu đưa vô tù..". Vị thiền sư sau hơn 40 năm đi t́m chân lư, nay thấy bóng dáng" giai nhân" thấp thoáng trong làn tuyết lất phất dưới cây Anh Đào trước khung cửa sổ, mà phơi phới trong ḷng, thế là" chợt thấy HOA ĐÀO, ḷng giác ngộ".

Chàng tu sĩ Trùng Quang như đang bay vào cơi" mơ hồ" hay lạc vào chốn thiên thai như anh chàng Lưu Nguyễn, Từ Thức... khi nh́n thấy những ǵ thuộc dạng" bí mật quốc pḥng" ẩn hiện, thế là cũng chợt thấy như ḿnh như" trần truồng ḷng giác ngộ" nên từ đó để ư và theo" sát đáy quần chúng" người tín nữ xinh đẹp kia. Đây không phải là chuyện tự nhiên, v́ cái ǵ cũng có nguyên nhân, như luật" nhân quả", tức là chàng đă để ư đến nàng từ khi nàng mới đến đây tu hành học tập, chàng thầm chọn cho ḿnh" một đối tác tu tập" mà sau nầy được cải hai" cùng quan tâm". Chắc là do" cơ duyên" như câu" luật cùng tất biến" nên người con gái ấy cũng cảm thấy" tơ ḷng ḥa chung" và tâm hồn cũng đă" ḷng như trao đă, mặt ngoài c̣n e", chỉ chờ thời cơ chín mùi là bùng phát cơ duyên và cùng nhau rèn luyện cách đi vào cơi thiên thai, là coi như đạt quả cao vậy. Hôm ấy, chàng tu sĩ trẻ cảm thấy cơi ḷng" nắng cực" khi mà" cao trào cách mạng" đang dâng cao, nên ṃ tới chốn xưa, thấp thoáng như anh chàng Thôi Hộ, đời nhà Đường (618-907), khi t́nh cờ lạc bước vào Đào Hoa Thôn, bất chợt gặp giai nhân và ngây ngất từ lúc đầu,  nên năm sau t́m đến, cuộc giác ngộ nầy để lại bài thơ tứ tuyệt thật là Tuyệt:

 

"Khứ niên, kim nhật, thử môn trung.

Nhân Diện đào hoa, tương ánh hồng.

Nhân diện bất tri, hà xứ khứ.

Đào hoa y cựu, tiếu đông phong"

 

Chàng tu sĩ Trùng Quang cũng ngập ngừng trước" nữ kư túc xá" như muốn nh́n thấy" hoa đào" để t́m về bến giác; đang đưa mắt t́m, th́ bỗng có tiếng chân từ trong bước ra, thế là hai ánh mắt" cùng giác ngộ" nh́n nhau, rồi qua vài câu trao đổi, thăm ḍ, cả hai cảm thấy" tơ ḷng ḥa chung" là điều kiện ắt có và đủ để" đưa nhau t́m động hoa vàng". Nhân lúc vắng người, hai người đưa nhau vào một nơi" tịnh thất" cũng giống như cái" tịnh thất" của Ngài Hề Thượng Thích Phước Ghệ ở tận Nam Bán Cầu, đang là giáo Hụi Chủ, Viện Chủ...kiêm chủ chùa hàng chục triệu Đô La.... đi Mỹ t́m nơi" thanh tịnh" để tu" đạo ù ù" hàng năm vài ba tháng bằng tiền" cúng dường" của bá tánh hầu mau giải thoát. Nàng tín nữ Thích Nữ Tiểu Hoa cùng chàng tu sĩ Trùng Quang bắt đầu" thực hành" một phương pháp" mật tông" đă có từ thời ông Adam, bà Eva hay đă là" động-thái" để duy tŕ sự tồn tại của con người trên thế gian nầy. Điều kiện cái tâm là" cơ bản" là hai người cùng đạt, nên việc thực hành th́ cũng chỉ là" vấn đề thủ tục hành chánh mà thôi". Tuy nhiên, trước khi" tiến vào cửa ḿnh, trận cuối là trận nầy", cả hai kẻ" giác ngộ" đều phải làu thông" duy vật biện chứng, duy vật sử quan, tư bản luận" của ông tổ vô thần Karl Marx, thế là cả hai cùng nhau" bỏ dép" để lên giường, nên h́nh như từ dạo ấy, chàng đặt pháp danh cho nàng là" Thích Nữ Chưn Không" cũng là có cơ duyên đấy. Rồi để đáp ứng với" t́nh huống tu đạo", cả hai cùng" đưa nhau về nguyên thủy loài người" nên đây là lúc phải" tự giải phóng ḿnh" bằng cách" vô sản chuyên chính toàn bộ" cơ thể, để làm điều kiện" cơ bản" luyện thiền Tiếp Hiện. Do sự giao tiếp giữa hai tấm thân và thực hiện những" động-thái" như từ ghép của Việt Cộng, cũng có những ghép chữ như:" Điều- Kinh, Giao-hợp" nếu áp dụng vào thiền Tiếp Hiện cũng làm tăng thêm ư nghĩa của một pháp môn" chất lượng cao". Sau khi cả hai người tự giải phóng thành" vô sản chuyên chính" khi mà hai thân thể cùng" đưa nhau về nguyên thủy loài người", giai đoạn" chủ yếu" kế tiếp và cũng rất" chất lượng" là cả hai đều phải thuộc bài ca:" Tiếng Chày Trên Sóc Bam bo" thường là" giă gạo ban đêm" cho nhịp nhàng, đúng bài bản th́ mới đạt tới" đỉnh cao trí tệ khoái lạc" để cho" thanh tâm trường khoái lạc" là đă" đắc quả tinh trùng" để tạo ra những cái quả trong tương lai, sau đó cùng nhau ca bài" Bác cùng chúng cháu hành quân" lúc chàng đạt tới" đỉnh cao" tu đạo trong bài ca" tiến quân trên đường dài" khi mà" Bác Hồ" đang vào sâu trong" hang Pác Pó" để" hội ư" hay" hội thảo học tập chính trị", ôn tập tài liệu" tỉnh ủy Bí Mật" được mang từ Liên Sô về làm nền tảng" khủng bố"....nên khi Bác Hồ ở càng lâu trong hang Pác Pó là càng tốt; thế là cả hai đă" bước vào cơi thiên thai" đắc quả" cái" đạo ù ù" ngay trong căn pḥng nhỏ bé, cảm thấy" đời là bể sướng" nên sau nầy chàng đưa nàng" thăng hoa" từ CHÚNG SANH thành CHÚNG ĐẺ, nghe đâu có tới" ba cái đắc quả" mà" người phàm" cho là Nghiệp báo, do hai người" Ngáo bịp" tạo ra từ thiền Tiếp Hiện. Sau cái" thuở ban đầu lưu luyến ấy", hai người bắt đầu cùng nhau t́m về" bến giác" ngay trong cơi đời, nên cùng nhau thực tập đều đều thiền Tiếp Hiện từ Việt Nam, sau 1968 chàng sang tới xứ" Tây Phương Cực Lạc" để tham gia phong trào phản chiến khuynh tả theo yêu cầu của đảng, Bác và nàng cũng tim cách đi đến nơi nầy" đoàn tụ", cùng nhau phát huy thiền Tiếp Hiện, thành lập Làng-Môn, thu nhận đệ tử, nhưng đa số là Tây, vốn cùng có" căn cơ" về thiền Tiếp Hiện, từng được" giáo dục" môn sinh lư tại nhà trường lúc c̣n ở bậc trung học. Đó là lư do giải thích là: đa số đệ tử của thiền sư Thích Nhất Vẹm và Thích Nữ Chưn không là dân Tây, đó cũng là" cơ duyên", thiện tai! thiện tai!

 

Thiền sư Thích Nhất Vẹm là người" sáng tạo" môn thiền Tiếp Hiện và được thực hành trong" tối tạo", là người viết vài quyển sách để đời như" Tă Hồng Cài Háng", h́nh như Ngài giác ngộ, động năo, động háng, rung đùi, lắc dái... viết tại rừng Tây Ninh năm 1961, là quyển sách viết theo đơn đặt hàng của Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam do đám trí ngủ tay sai với tên" Nục sư" Nguyễn Hữu Thọ cầm đầu, chỉ mới ra đời vào ngày 20-12-1960, nhằm đánh động" chữ hiếu" để lung lạc, kêu gọi quân lính VNCH bỏ ngũ trở về" báo hiếu", chứ đánh giặc hoài mà" may kia cha yếu mẹ già..." là bất hiếu đấy..... Ngày nay, ở hải ngoại, quyển" Tă Hồng Cài Háng" được một số cơ quan truyền thông" tiếng Việt hai hàng" hay vài nơi tự viện có gốc từ khối Ấn Quang, hoặc gần đây ló đuôi chồn" tu sĩ về nguồn, luồn trôn Pác Pó" tái sử dụng( recycle) trong việc đánh động chữ hiếu vào mùa Vu Lan hàng năm để mời gọi những đứa con" tỵ nạn Cộng Sản" bỏ nước ra đi t́m" bơ thùng, sửa lít", hảy mau quay về để lo cho cha mẹ già, là cái kế nhằm đốt cháy cả thể tỵ nạn và đảng cũng vừa có tiền thu vào hàng năm tăng dần, đến nay hơn 10 tỹ Mỹ Kim từ những đứa con hiếu thảo" cha yếu mẹ già" bịnh hoạn triền miên, gởi tiền về cũng chưa bằng mang tiền về nhiều hơn, là mục đích yêu cầu cho" cán giàu, đảng mạnh".

 

"Ngày xưa ta quen từng viên đá nơi con đường.

Nay ta đút lót từ phi trường.

Tàu đưa ta đi, v́ báo hiếu ta hồi hương.

Đảng ta được hốt nhiều Đô La".

 

 

 

( Xin nhạc sĩ Lam Phương thông cảm, mượn đỡ hai câu trong bản nhạc Chiều Tây Đô và có sửa lời cho phù hạp, chứ nào dám vi phạm tác quyền)

Thiền Tiếp Hiện là lối thực hành, ḥa hợp ḥa giải giữa" tâm-thân" nên khi thực hành, những người muốn" t́m về cơi thiên thai" cũng phải" tự giải phóng ḿnh thành vô sản chuyên chính" là bước đầu đạt đạo ù ù. Khi hai luồn chân khí Âm-Dương gặp nhau, là cùng bổ sung cho nhau giống như" chế độ Cộng Sản độc tài, phải được bổ sung bằng công an, bạo lực" vậy. Khi người khác phái già, ôm nhằm người trẻ và cùng" đưa nhau về nguyên thủy loài người" là chân khí được truyền qua, nên người đàn ông già ôm gái tơ là đạt tới" thanh tâm trường khoái lạc"; trái lại phụ nữ già ôm nhằm trai tơ, cũng" khoái lạc" và có khi c̣n chửa được nhiều chứng bịnh nữa. Đây là điều bí mật, nghe nhiều người" bật mí" về nguyên tắc tu đạo, đạo tu, đạo ù ù, thuộc về những" mật tông" trong thiền Tiếp Hiện. Tuy nhiên" đường vào thiền tông có trăm lần vui có vạn lần sầu, đôi khi lầm lẫn, phải đưa nhau ra ṭa án.." nếu có người cùng môn phái" Ôn lộn" mà không được người kia" nhất trí", đó là yếu tố cái TÂM trong bất cứ môn thiền nào. Một tuyệt đỉnh của thiền Tiếp Hiện là khi hai người khác phái cùng trang lứa mà cùng nhau" tập thiền Tiếp Hiện" là âm dương cân bằng, nên cả hai cũng" bổ sung" chân khí cho nhau, là tạo được sự đồng cảm, đưa đến" thân-tâm trường khoái lạc" và dễ tạo nên" cái quả" là có khả năng biến CHÚNG SANH nữ thành CHÚNG ĐẺ. Do đó, thiền Tiếp Hiện c̣n được gọi là TU ÔM, cũng phù hợp với nền" kinh tế Ôm" của nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam từ hải ngoại đến trong nước. Những nhà lănh đạo" đỉnh cao trí tệ ṇi người" như Phan Văn Khải, Nguyễn Minh Triết, Nguyễn Tấn Dũng.... đều phải ÔM gót chân Mỹ để có thêm tiền chi viện và sợ Mỹ áp dụng luật" phong tỏa tài chánh" khi bị truy tố là" tội sát nhân hàng loạt" như một số tên lănh chúa hết thời là Saddam Hussein....trong nước th́ dân cùng cũng phải phát huy cái ÔM để sống qua ngày như: bia ôm, tắm ôm, cà phê ôm, nhà hàng ôm, nhậu ôm, các cậu ấm c̣n mướn gái về để ôm mà học cho mau đậu bằng tiến sĩ Cầu Muối....và ôm nhau để lan truyền bịnh Aids để được thế giới chi viện, có tiền xây dựng thêm" động măi dâm" và phát triển kỷ nghệ buôn bán phụ nữ liên lục địa.

Thiền Tiếp Hiện do thiền sư Thích Nhất Vẹm cùng với Thích Nữ Chưn Không đồng" sáng lập" quả là một môn phái" chất lượng cao" nên đây được coi là" mật tông", chỉ có hai người khác phái cùng luyện th́ mới biết nhau, không được tiết lộ ra ngoài, cấm quay phim, công bố trên các trang mạng điện tử. Tuy nhiên, khi hai người cùng phái mà luyện thiền Tiếp Hiện là coi như" tẩu hỏa nhập ma" hay là" cuồng thiền" nên được gọi là GAY nếu hai đựt rưạ cùng tập hay là LESBIAN nếu hai nữ cùng nhau luyện. Nhưng hiện nay th́ tại nhiều nước, vần đề" cuồng thiền" nầy được công nhận, nên mới có những đám cưới giữa hai người cùng phái, và chuyện" tập luyện thiền" được luật pháp công nhận. Không rơ là thiền sư Thích Nhất Vẹm và quản lư Thích Nữ Chưn Không có cuộc" cách mạng thiền" nào để" tu chỉnh thiền Tiếp Hiện" cho phù hạp với" nền văn minh thời thượng"?

 

Trong khi đó, nhiều sư quốc doanh như Hề Thượng Thích Thanh Từ, Đại Đứt họng Thích Nhật Từ, Thượng Tóa Thích Đủ Thứ, Tỳ kheo Thích Đô La, hay là Thích Nữ Mạnh Hốt Đô La..v..v....thường có những bài thuyết pháp, thực hành thiền bằng các dĩa DVD, nhằm" tung hỏa mủ, ru ngủ Phật tử" đầu hàng đảng vô thần Cộng Sản dưới danh hiệu" hoằng pháp". Th́ thiền Tiếp Hiện có thừa khả năng đề thực hiện các dĩa DVD về cách" tập thiền" trên giường" giữa hai người khác phái, v́ tài sản của Làng Môn lên đến vài trăm triệu, có nhiều chùa ở Pháp, đạo tràng ở Mỹ, nhà xuất bản, xưởng ôm tại Làng ( thu hút khách tu ôm toàn cầu, đến ôm với giá cao như các khách sạn nhiều sao)... đây là điều thiếu xót" cơ bản" của Làng Môn. Hy vọng thiền sư Thích Nhất Vẹm cũng nên làm nháp với Thích Nữ Chưn Không cách nào để" đưa nhau về cơi mơ hồ nào đây" là đường lên thiên thai, để cho mọi người cùng nhau thực tập, cùng nhau" đắc quả" và biết đâu, ở Holliwood chú ư, mua bản quyền, phát hành trên toàn thế giới, khỏi phải đóng phim R, tiền vô như nước, chứ đợi nhà tỷ phú Ấn Độ trả tiền tác quyền cuốn" Đường Xưa Mây Xám" chắc c̣n lâu lắm./.

 

THƠ LÁI ÂM.

 

TU ÔM.

 

HAY ÔN tu tập, măi HÔN AI?

ĐỂ TU đủ cặp, ĐỦ TÊ hoài.

CÁI TU Nhất Vẹm, nào CU TÁI...

LÀ BỔN Chưn Không, L...BẢ bày.

 

RỒNG LỘN không, không L...RỘNG bả.

BẮT CỌP sắc, sắc, BÓP C...ngay.

TU THIỀN Tiếp Hiện, TIÊN THÙ phật.

TỰ TẠI tâm tà, TẠI TỰ Mai..

 

 

 

 

 

BIỆT THIÊN THAI

 

(Cảm tác tâm tư của anh chàng Từ Thức, sau khi lạc vào Tiên cảnh, ở một thời gian, đâm ra nhớ nhà, xin được về thăm quê, nhưng khi trở về th́ không c̣n ai; bèn trở lại nơi cũ, động tiên đă biến mất tự bao giờ, mất tất cả đấy. Bài thơ nầy cũng nhằm nhắn nhủ với những người bỏ quê hương đến các nước Tây Phương Cực Lạc, rồi bỗng nhớ nhà trở về theo lời kêu gọi" mở cửa" với quê hương là chùm khế ngọt.... sanh ḷng cưới vợ nhí, làm tan vở gia đ́nh. Nhưng sau khi bảo lănh" đào nhí sang" vài năm theo luật di trú, th́ bị cấm sừng, ly dị, chia của, mất tất cả..vợ cũ, vợ mới đều không c̣n nữa. Cũng chỉ v́ dại dột làm theo những ǵ Cộng Sản đưa ra, nên nhiều người mang họa từ gian đ́nh, bản thân, là bao thảm cảnh từ ngày có đảng Cộng Sản: đảng tiếp thu th́ người ta bỏ nước, đảng mở cửa là quay về, đồng thời cũng" mở luôn túi tiền" móc túi bằng nhiều cách, trong đó có từ thiện là phổ biến và nhiều gia đ́nh đă mở cửa trước, sau  để làm tan nát cái thiên đàng hạnh phúc từ lâu.)

 

NGẢ ĐÓ c̣n đây, NGƠ ĐÁ ṃn.

DẠ ĐỨNG bồi hồi, DỰNG ĐÁ trơn.

TRẦN GIAN thuở trước TRÀN DÂNG nhớ.

ĐỘNG MẤT, tiên đâu, ĐẤT MỘNG c̣n?

 

ĐÔI CƠN gió lạc ĐƠN CÔ dạ.

LỘNG MỐI duyên tiên, LỐI MỘNG vờn.

CHỪ TÀN chiều vắng, CHÀNG TỪ Thức.

NGỒI THAN cảnh cũ, NGÀN THU trông.

 

 

 

 

Trương Minh Ḥa

 

 

 

  Trang Chủ .  Kim Âu . Lưu Trữ. Báo Chí . RFI . RFA . Tác Giả . Chính Trị . Văn Nghệ . Khoa Học . Quảng Cáo . Mục Lục . Photo . Photo 1***