Bài Cũ :  Tháng 6/08. Tháng 7 /2008   Tháng 8/08.  Tháng 9/08. 10/08. 11/08. 12/08  xin mời quư vị vào phần lưu trữ c̣n có  nhiều tài liệu, bài vở mới dùng vào việc nghiên cứu , tham khảo

  

Sự Việc Con Người

 

 

 

 

 

Chiều ngày 04 - 09 - 1998, sau khi giao số báo mới phát hành cho mấy cơ sở thương mại xong. Tôi quay về nhà lúc 6 giờ để chuẩn bị đi bữa tiệc do gia đ́nh Hoàng Nhung mời tại First China Restaurant. Theo thiệp mời nội dung là xin được tường tŕnh về những tin đồn có ác ư nhắm vào gia đ́nh họ.

Tôi th́ chẳng mặn nồng ǵ với những chuyện như vậy nhưng v́ ô. Hoàng khẩn khoản mời hai, ba lần, mang thiếp tới tận nhà nên đành lui cuộc hẹn với mấy người bạn để đi tham dự cho phải lễ.

Hai vợ chồng tôi tới trễ hơn giờ hẹn khoảng 45 phút. Hỏi qua mấy thanh niên đứng ngoài cửa, được biết số người đă đến khá đông.

Bước vào pḥng Karaoké của First China Restaurant. Tôi mỉm cười bắt tay một số người quen rồi hai vợ chồng tôi ngồi vào bàn trong cùng có ông Chiến trưởng gia đ́nh Hoàng Nhung. Số khách tham dự khoảng chừng 40 người; đặc biệt không có chủ nhân một tiệm kim hoàn nào khác.

Vài ánh đèn “flash” của máy h́nh lóe sáng. Có ǵ mà cần phải chụp? Đây có phải lễ sinh nhật hay thượng thọ của ai đâu mà nháy nhiều vậy? Để mấy cháu trong gia đ́nh họ chụp cũng đủ rồi.

Theo mấy ông làm công tác báo chí cho tôi biết đây là cuộc họp báo.

Họp báo ǵ nhỉ?

Chuyện quốc gia đại sự ǵ mà họp báo, lấy tư cách ǵ mà họp báo?

Chẳng qua mời nhau đến nói chuyện t́nh cảm th́ tới chứ họp hành cái nỗi ǵ?

Nhớ cách đây không lâu, Liên Danh Xây Dựng cũng họp báo. Buổi họp đó c̣n có lư hơn chuyện ngày hôm nay v́ đó là chuyện gian lận trong bầu cử BCH Cộng Đồng. Nhưng họp xong chẳng có được bản tin nào. Báo chí chỉ nhằm có chuyện là rúc vào xin quảng cáo.

Mở đầu ô. Hoàng nói về chuyện gia đ́nh bị điều tiếng. Sau đó ông Nguyễn văn Vinh ố Chủ Nhiệm báo Thời Cuộc ố Giám Đốc Á Châu Dịch Vụ có ư kiến. Tôi thấy cách tŕnh bày rất đứng đắn của ông Nguyễn văn Vinh thể hiện sự hiểu biết rơ ràng về Tự Do Báo Chí và Pháp Luật nhưng không hiểu sao cậu Hoàng lấy “micro” lại. Rồi gia đ́nh phát cho mỗi người có mặt một bản báo cáo của cảnh sát Doraville về vụ tiệm Hoàng Nhung bị trộm đột nhập.

Tôi đọc qua tờ biên bản thấy sự vụ chẳng có ǵ đáng lưu tâm nhưng đến khi ô. Hoàng nói tới việc tờ báo Chính Nghĩa viết bài nói xấu họ th́ mọi việc quá rơ ràng. Mục đích của gia đ́nh Hoàng Nhung muốn dùng bữa tiệc này để làm áp lực với báo Chính Nghĩa phải bỏ quyền Tự Do Báo Chí và Tự Do Ngôn Luận.

Nhưng họ không hiểu việc làm này đứng trước pháp luật chính là một hành động vi phạm quyền Hiến Định.

Sau khi ô. Hoàng ngừng nói, tôi mượn “micro” hỏi lại: Bài báo của tôi đăng trên Chính Nghĩa số 6 có chỗ nào đề cập đến gia đ́nh Hoàng Nhung hay không?

Ô. Hoàng hỏi lại tôi: Thế th́ anh viết về ai? Bao giờ th́ anh mới viết tiếp? Ṭa soạn là ai? Ṭa soạn làm việc tới bao giờ th́ xong? Hai năm hay mười năm?

Những câu hỏi này khiến tôi bực ḿnh. Ô. ta quên rằng Ô. ta chẳng đáng để cho tôi trả lời. Và cả cơ quan công lực cũng chưa có quyền hỏi tôi như vậy. Như tôi có bao giờ hỏi chuyện của Ô. ta là Ô. làm ăn như thế nào? Tại sao không làm thế này? Lư do nào không làm thế kia? Trong khi v́ chức năng thông tin của báo chí, ṭa soạn chúng tôi có thể yêu cầu để phỏng vấn bất kỳ ai nếu muốn (có sự đồng ư của người được phỏng vấn).

Rồi ông Hoàng tự cho rằng Ô. đă buộc tôi phải làm rơ sự việc trong 12 ngày. Câu này hơi lộng ngôn, nghe chướng tai. Đối với Chính Nghĩa nếu Ô. Hoàng xin chúng tôi viết rơ th́ được (và thực tế, tờ báo số 7 chúng tôi đă nói vụ của Ô. Hoàng không phải là việc của chúng tôi đang làm).

Sự thật như thế nào?

Sự thật là Ô. Hoàng năn nỉ chúng tôi viết rơ và sớm về những dư luận mà Ô. Hoàng tự nhận là của gia đ́nh Ô. Hoàng (việc này có hai người nữa chứng kiến hẳn ḥi), nhưng bài báo tôi viết chỉ là một thông tin lan truyền trong cộng đồng Việt Nam mà ṭa soạn đă bỏ công t́m hiểu và chắt lọc cẩn thận. Và việc của chúng tôi th́ chẳng ai có quyền can thiệp vào. Cũng như mọi người đă đọc đều biết trong bài viết không có một chữ nào nói về gia đ́nh Hoàng Nhung cả.

Đọc một bài báo chưa rơ môn khoai mà đă vội vàng có phản ứng mất b́nh tĩnh th́ nên tự hỏi lại ḿnh. Sư nhạy cảm quá lố chỉ là tự hại. Chỗ này khuyên Ô. Hoàng nên tỉnh táo và khôn ngoan chút.

Viêc kinh doanh của gia đ́nh ḿnh không khéo xử th́ nếu có bị dư luận bàn ra, tán vào là tại ḿnh chứ tại ai?

“Cây ngay đâu sợ chết đứng” người đứng đắn đàng hoàng có ǵ phải ngại?

Chúng tôi chỉ làm đúng chức năng thông tin trong công đồng, cảnh báo những nguy cơ thiệt hại cho đồng bào đâu có ǵ phải thắc mắc? Chừng nào có bài báo viết thẳng tên Hoàng Nhung th́ mới nói được c̣n không th́ biết chuyện của ai mà hỏi.

Báo chí có đứng đắn th́ mới bỏ thời gian, công sức đi t́m hiểu sự thật.

Ô. Ḥang vội vă kết luận là Chính Nghĩa viết về gia đ́nh Ô. Là hơi kẹt rồi. Hành vi dại dột của Ô. ta trong buổi tiệc mang tính chất làm áp lực với báo Chính Nghĩa chẳng chút tác dụng nào, nếu không muốn nói là tác dụng ngược.

Ô. ta quên rằng buổi tiệc ngày hôm đó của Ô. tổ chức chỉ đơn thuần là một bữa tiệc ăn nhậu, nói chuyện t́nh cảm, rồi nhờ anh em báo chí đăng dùm về những chuyện xảy ra tại cơ sở Hoàng Nhung. nhằm giúp xua tan dư luận xấu có thể gây ảnh hưởng đến gia đ́nh Hoàng Nhung theo như Ô. ta nói th́ được. Nếu trong thiệp mời để là họp báo. Vợ chồng tôi chẳng mất thời giờ v́ “ăn tiệc” khác với “công việc”. Và như đă nói ở trên, Ô. ta chẳng lấy cái tư cách ǵ để họp báo và những chuyện thuộc về lănh vực riêng tư chúng tôi không cần quan tâm tới.

Chính Nghĩa chỉ tôn trọng Lẽ Phải và Sự Thật. Chẳng có đồng tiền nào, thế lực nào, sức mạnh nào, âm mưu đen tối nào làm cho Chính Nghĩa phải lay chuyển.

Xă hội Mỹ là một xă hội trọng pháp. Chính Nghĩa là một tờ báo chính danh, là một thực thể có quyền lợi và trách nhiệm trong xă hội và trước pháp luật. Hoa Kỳ.

C̣n chuyện tranh căi bắt bẻ nhau th́ có nơi, có chỗ để nói và có trọng tài để phán xét.

Thấy cuộc đối thoại hơi căng thẳng, ông Nguyễn văn Vinh, Chủ Nhiệm báo Thời Cuộc , Giám Đốc Á Châu Dịch Vụ có ư kiến trở lại. Tôi thấy cách tŕnh bày rất đứng đắn, nghiêm túc, rạch ṛi và công tâm. Ông kết thúc với lời trách Ô. Hoàng đă cúp “micro” không để ông nói hết những điều ông định nói từ đầu khiến cho bữa tiệc mất không khí ḥa ái.

Sau đó, nhận ra vấn đề sai trái này, ông Chiến đứng lên ngỏ lời cám ơn và xin lỗi. Tôi nhắc nhẹ là Ô. Hoàng c̣n trẻ, vai vế nhỏ đừng nên ăn nói xấc xược. Ai đứng cố vấn cho Ô. Hoàng trong việc này hơi ấu trĩ.

Lẽ dễ hiểu, những ǵ ṭa soạn báo Chính Nghĩa đang làm và vụ mất trộm của gia đ́nh Hoàng Nhung là hai chuyện khác hẳn nhau. Tại sao tự dưng họ lại coi đó là báo Chính Nghĩa viết về gia đ́nh họ?

Việc Báo Chính Nghĩa đang làm là nhằm vào một số vụ cướp lớn mà nạn nhân là những người phân phối vàng, hột xoàn wholesale cho các tiệm kim hoàn tại đây và những vụ cướp tại gia h́nh như bị điềm chỉ sau khi mua hàng quư với số lượng lớn.

Nạn nhân gần nhất thuộc Coral Diamonds. Nạn nhân vụ cướp từ đầu năm là bà Thái Thi Loan của Kim Thy Jewelry ở Cali bị cướp trước cửa Phở Bắc sau khi làm việc với Ḥang Nhung Jewelry vào ngày 16-03-1998. Thời gian bị cướp trong khoảng 2:00pm đến 2:30 pm th́ gọi Police làm biên bản.

Chúng tôi không mơ hồ lầm lẫn mà chỉ làm việc sau khi đă xác quyết vấn đề.

Ṭa soạn chúng tôi đă đặt yêu cầu phỏng vấn (quay phim và ghi âm) những nạn nhân, nếu như mọi việc tốt đẹp, được sự đồng ư của cơ quan điều tra. Chúng tôi sẽ tŕnh bày lại đầy đủ những ư kiến và sự việc của họ trên mặt báo này.

Tôi không nghĩ gia đ́nh Hoàng Nhung muốn cản trở việc làm của báo Chính Nghĩa trong việc t́m hiểu sự thật và cảnh báo đồng bào. Bởi trong lúc mạn đàm ông Chiến hoàn toàn đồng ư với tôi về việc chống lại tội phạm. Ông Chiến có kể về một số tin kẻ xấu nói về ông như (buôn bạch phiến bị bắt). Những dư luận đó chúng tôi cũng biết nhưng chúng tôi chẳng chút quan tâm tới những sự việc vô căn cứ như vậy.

Ṭa soạn chúng tôi làm việc có mục đích hẳn ḥi và vẫn tiếp tục t́m hiểu một số chuyện đă xảy ra trong cộng đồng chúng ta.

Những ǵ báo Chính Nghĩa chúng tôi viết là từ những chuyện RẤT THIỆT c̣n vị nào nói chuyện về những nguồn tin THẤT THIỆT nào đó, ṭa soạn chúng tôi đủ LỊCH SỰ để THÔNG CẢM với những HIỂU BIẾT HẠN CHẾ của quư vị và xác định đó không phải là chuyện của chúng tôi viết.

Như quư vị độc giả khách quan thấy rơ, chúng tôi viết về chuyện ĂN CƯỚP c̣n chuyện gia đ́nh Ḥang Nhung là chuyện MẤT TRỘM hai chuyện này khác nhau một trời, một vực .

Vậy mà cứ hỏi đi, hỏi lại về một bài báo chữ nghĩa đă quá rơ ràng. Điều này HỢP LƯ hay BẤT HỢP LƯ xin dành cho độc giả kết luận.

Việc đâu c̣n có đó, chúng tôi làm việc là chống lại những chuyện bại hoại và những hành vi tội ác nhằm lành mạnh hóa xă hội. Làm tới đâu, như thế nào? Đó là chuyện riêng của ṭa soạn chúng tôi, không ai có quyền đặt vấn đề hay thắc mắc về phương pháp làm việc của chúng tôi. Nói một cách nghiêm chỉnh là Chính Nghĩa chưa bao giờ phải tung ra hết chiêu thức và nội lực.

Ban biên tập của ṭa soạn không đông nhưng chúng tôi có thừa trí tuệ và dũng lược để đối đầu với bất kỳ ai muốn cản trở hay ngăn chặn con đường Chính Nghĩa đang đi.

Ngược lại nếu như ai muốn tham gia cung cấp thông tin, tiếp tay với ṭa soạn chúng tôi rất hoan nghênh. Người nào cần giúp đỡ, chúng tôi sẵn sàng. Công việc của chúng tôi là nhằm mở tung cánh cửa của sự thật. Tất cả cho Sự Thật.

Chúng tôi không làm nhiệm vụ Hành Xử Công Lư bằng Pháp Luật. Chúng tôi Hành Xử Công Lư bằng lương tâm.

Độc giả muốn biết cứ theo dơi, dần dà mọi việc sẽ ra trước ánh sáng. Ṭa soạn chúng tôi vẫn mong mỏi kẻ thủ ác khi bị lột mặt nạ sẽ không phải là người Việt Nam.

Trước đây, khi đắc cử vào chức vụ Tổng Thư Kư Cộng Đồng Việt Nam Georgia, tôi được ủy nhiệm đặc trách chương tŕnh pḥng chống tội ác của Cộng Đồng (criminal prevention). Chính tôi là người đầu tiên tiếp xúc với nhân viên của FBI và bà Gail của tổ chức Bridging The Gap để đưa người vào làm công tác này. Một thời gian những vụ việc phạm pháp có lắng xuống. Nhưng qua những chuyện chúng tôi được biết gần đây buộc tôi liên tưởng tới một hệ thống tội phạm có tổ chức hẳn ḥi.

Độc giả nghĩ thế nào khi đồng bào, đồng hương làm ăn vất vả tám tiếng, mười tiếng, mười hai tiếng mỗi ngày. Dành dụm được ít tiền đi mua sắm làm của. Vậy mà không hiểu làm sao bọn gian phi biết được rồi tới tận nhà trấn lột sạch sẽ? Đây có phải là một dấu hỏi lớn không?

Nạn nhân những vụ cướp này khiếp sợ không dám nói ra. Ngôn ngữ lại bất đồng, cuối cùng mọi việc trôi qua. Muốn chấm dứt nỗi đau khổ của đồng bào phải bỏ công làm việc.

Ḷng chúng tôi chính trực, chúng tôi không muốn đồng bào bị thiệt tḥi, mất mát. Chúng tôi muốn đồng bào được an vui hưởng thụ những thành quả mồ hôi, và công khó của họ.

Đồng bào và đồng hương có lẽ cần những tiếng nói trung thực thể hiện được hơi thở của sinh hoạt xă hội.

Chúng tôi, tôn trọng lẽ công bằng, và muốn tất cả mọi người đều phải được đối xử b́nh đẳng.

Người nào gặp khó khăn trong vấn đề ǵ, cần được giúp đỡ; chúng tôi sẵn ḷng trong điều kiện khả năng và phương tiện của chúng tôi.

Ṭa soạn chúng tôi, bản thân tôi gạt bỏ ư tưởng làm ơn mà coi những việc này là :

“T́nh Dân Tộc - Nghĩa Đồng Bào”

là :

“Nhiễu điều phủ lấy giá gương.

Người chung một nước phải thương nhau cùng”.

Tôi tin rằng việc làm của chúng tôi sẽ được sự ủng hộ rộng khắp của đại chúng.

Trong công việc ngăn chặn và bài trừ tội ác ng̣i bút không thể bị uốn cong, phi lập trường, ba phải.

Tôn chỉ của Bán Nguyệt San Chính Nghĩa là cưỡi sóng mà đi, vung gươm Chính Nghĩa Bảo Vệ Công Lư.

Lập Trường, Quan Điểm, Ư Thức, Lư Tưởng của Chính Nghĩa đều minh bạch, kiên định và lẽ tất yếu là Chính Nghĩa phải trường tồn./.

 

 

 

 

KIM ÂU

  Trang Chủ .  Kim Âu . Lưu Trữ. Báo Chí . RFI . RFA . Tác Giả . Chính Trị . Văn Nghệ . Khoa Học . . Quảng Cáo . Mục Lục . ***