
Trang Chủ . Kim Âu . Lưu Trữ. Báo Chí . RFI . RFA . Tác Giả . Chính Trị . Văn Nghệ . Khoa Học . Kỹ thuật . Mục Lục . Quảng Cáo . Groups . Forum . Portal . Tinh Hoa . Liên lạc
US Senator John McCain , Kim Âu Hà văn Sơn
NT Kiên , UCV Bob Barr, Kim Âu Hà văn Sơn

Nguyễn Thái Kiên , Kim Âu Hà văn Sơn, Cố vấn an ninh đặc biệt của Reagan-Tỷ phú Ross Perot,Tŕnh A Sám
Sự Kiện Tam Ṭa
Lời giải đáp đầy ư nghĩa cho Quảng Độ (click)

Ngày 29 tháng 3 năm 2009, ông Quảng Độ phát ra Lời Kêu Gọi Biểu T́nh Tại Gia và Bất Tuân Dân Sự. Bản văn này làm những Người Việt Quốc Gia Chân Chính ngỡ ngàng. Tṛ hề đă đến lúc phải chấm dứt. Lá bài đă đến lúc phải bỏ vào sọt rác.
Không có ǵ đáng ngạc nhiên khi một số văn hữu gởi bài tới tấp chỉ trích tên quái tăng râu rậm này. Một số người hỏi:Ông có dám đăng những bài viết của anh chị em đấy không?
Câu trả lời của chúng tôi như đinh đóng cột: Tại sao chúng tôi không đăng khi bọn kiêu tăng từng phá sập thể chế Việt Nam Cộng Hoà ngày trước đến nay vẫn sống nhờ vào đồng tiền của đồng bào Phật tử trong và ngoài nước lại trắng trợn ra một bản văn định hướng đấu tranh nhưng thực ra là thủ tiêu đấu tranh, kêu gọi Người Việt Hải Ngoại về hàng Cộng Sản.?

Trong bài
viết này chúng tôi không cần phải so sánh ông Gandhi với ông Quảng Độ. Sự so
sánh đấy quá lệch lạc. Dưới nhận xét của chúng tôi ông Quảng Độ không phải là
lănh tụ của những người chống Cộng, ông ta chỉ là THẦY của một dúm Phật tử cuồng
tín, u mê trong nhóm Ấn Quang đă từng tiếp tay Việt Cộng phá nát chế độ Việt Nam
Cộng Hoà mà thôi. Nhóm này lúc nào cũng lấy câu thơ “Mái
chùa che chở hồn dân tộc”?! ra để chứng minh công lao của Phật Giáo với
đất nước và dân tộc nhưng họ có học hỏi và phát huy
được những ǵ tiền nhân thời Lư Trần Lê đă làm hay không lại là một việc khác.
Có một thực tế mọi người đă trưởng thành trong thập kỷ 60 - 80 của thế kỷ 20 đều
nhận thấy nhóm kiêu tăng, cộng sản tăng thuộc Ấn Quang không hề đồng
hành với chính nghĩa quốc gia của dân tộc.
Ghê tởm thay! Nhóm này đă
phản lại chính nghĩa của dân tộc khi họ đồng hành với Việt Cộng. Ngọn cờ của họ
tung bay tại Huế vào Tết Mậu Thân đă đẫm máu thường dân, thắt dải khăn sô lên
đầu người dân Huế.
Họ đồng hành
với ai khi hung thủ gây ra cuộc thảm sát đó chính là họ và Việt Cộng.
Đối với chúng tôi những lập luận biện bạch, chống chế rời rạc của m ột vài cá
nhân (như ông Trần Thế Cung chẳng hạn) nhằm chứng minh sự vô can của ông Quảng
Độ “dù thuộc nhóm Ấn Quang” nhưng vẫn chống cộng từ
khuya là hoàn toàn không đáng nói tới.
Những con người chỉ v́ DANH LỢI mà THEO hay CHỐNG chẳng có giá trị ǵ nếu không muốn nói đó chính là hiểm họa đối với dân tộc. Bằng chứng, sau khi Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm bị lật đổ, chính trường VNCH rối loạn v́ ḷng tham Danh, hám Lợi của các Ôn, các Thầy chưa được đáp ứng tới nơi, tới chốn đưa đến việc mất luôn cả nước.
Chuyện cũ năm mươi năm đă trở thành lịch sử. Nhóm Ân Quang trong thực tế chưa từng có lập trường quốc gia nên việc khóac cho họ lớp áo quốc gia quả là chuyện thậm vô lư mà bất cứ người có chút hiểu biết nào cũng không thể đồng t́nh.
Trở lại với bản văn của Quảng Độ, tất nhiên mức độ tác hại của nó chúng ta đă thấy. Thêm một lần nữa ḷng người lại ly tán, phân hóa. Nghị Quyết 36 quả là nguy hiểm khôn lường. Phương thức thực hiện Tôn giáo vận của cộng sản mặc dù chúng ta đă biết trước nhưng không thể đối phó hữu hiệu bởi óc mê tín là điểm mù của trí tuệ mà những người trí thức cũng vướng phải đừng nói chi thành phần hỗn tạp. Động đến “ôn và thầy” của họ là lập tức trở thành kẻ thù của họ và được đội ngay cho hàng kho nón cối mà thực tế chính “ôn và thầy” họ đang đội. Nhưng kẻ sĩ sống với lư tưởng quốc gia đủ sáng suốt và dũng khí lên tiếng để phân biệt bạn thù, Quốc Cộng.

Quảng Độ thủ tiêu đấu tranh nhưng bất công c̣n đó, quyền lợi thiết thân của người dân bị tước đoạt. Họ không c̣n đường lùi!
Bốn tháng đă trôi qua dẫn tới kết quả: Lời Kêu Gọi của Quảng Độ được thực tế chứng minh là VÔ TÍCH SỰ.
Những thằng cộng sản “khoái trá, hồ hởi, phấn khởi” với nhát mă tấu chặt đôi ḷng người hải ngoại để chúng tiện bề xâm nhập nhưng chúng không ngờ Người Việt Quốc Gia Chân Chính chỉ khai dụng chứ chưa bao giờ xem Quảng Độ là lănh tụ. Bằng chứng là bao nhiêu lá bài của cộng sản tung ra hải ngoại đều bị vô hiệu hóa nên giấc mơ thu phục ḷng người tỵ nạn của chúng vẫn “chỉ là giấc mơ thôi...”
Người Việt Quốc Gia Chân Chính ngày nay không mơ hồ, ảo tưởng chính ḿnh sẽ trở về quang phục đất nước. Sứ mệnh lịch sử đấy thuộc về những người bị áp bức ở quốc nội. Và người dân quốc nội, cụ thể là đồng bào giáo dân Thiên Chúa Giáo đă đứng dậy phản kháng lại bạo quyền cộng sản bằng những cuộc cầu nguyện BẤT BẠO ĐỘNG, BIỂU T̀NH TẠI CHỖ (không phải TẠI GIA.)
Sau Thái Hà, Toà Khâm nay đến Tam Ṭa.

Hiện nay toàn thế giới đang rúng động về những h́nh ảnh của cuộc đấu tranh này.
Bằng việc cầu nguyện tập thể cho Tam Ṭa, đồng bào Thiên Chúa Giáo dưới sự lănh đạo của các vị trong hàng giáo phẩm đă bày tỏ sự phản kháng bất bạo động nhưng quyết liệt đối với bạo quyền thối nát tham nhũng, độc tài, toàn trị. Việc làm của họ cần được sự ủng hộ, đồng t́nh của toàn thể mọi giới, mọi thành phần, mọi tôn giáo cũng đang trong ṿng áp bức từ quốc nội đến hải ngoại.
Hơn lúc nào hết, giờ phút này Người Việt Quốc Gia hăy toàn tâm, toàn ư ủng hộ tài lực cho cuộc đấu tranh này bằng tất cả những ǵ có thể làm được để cuộc đấu tranh đạt được thành công.
Kim Âu
July 27/2009
