Trang ChủKim ÂuBáo ChíDịch ThuậtTự ĐiểnThư QuánLưu TrữESPN3Sport TVMusicLotteryDanceSRSB RadioVideos/TVLearningLịch SửTác PhẩmChính NghĩaVấn ĐềĐà LạtDiễn ĐànChân LưBBCVOARFARFISBSTác GỉaVideoForum

 

 

 

 

 

 

 

 

 

MINH THỊ

 

Chính Nghĩa là nơi tập hợp tất cả những nhân sinh quan, chính trị quan,  thế giới quan, các lĩnh vực học thuật khác nhau từ nhiều nguồn khác biệt với mục đích cung cấp thông tin đáp ứng yêu cầu tham khảo, điều nghiên, nâng cao kiến thức của Người Việt Quốc Gia. Nội dung các bài viết được đăng tải không nhất thiết phản ánh quan điểm của chúng tôi.

Email: kimau48@yahoo.com or kimau48@gmail.com. Cell: 404-593-4036. Facebook: Kim Âu

 

 

 

NỬA NGÀY LAO TÙ

 

 BN 587

 

 

LỜI MỞ ĐẦU.

Thật t́nh mà nói, hồi c̣n ở tù. Tôi mong sao khi được tha, sẽ viết về ngày hôm ấy. Một ngày tiêu biểu trong kiếp tù đầy.

Vậy mà sau khi được tha, rồi ngay cả khi sang định cư ở Mỹ. Ngày ấy, tuy vẫn vấn vương trong tâm trí, song tôi lại không muốn viết ra nữa. Có rất nhiều lư do, trong đó có cả tính lười cố hữu. Thế nhưng bài “Người tù kiệt xuất” của ông kư giả Lô Răng Phan lạc Phúc viết “quá lệch lạc” về Biệt Kích Dù đăng trên vài nhật báo năm 1995 , như thúc giục tôi hăy viết đi. Và rồi, dĩ văng hồi tưởng dần dần đưa tôi lần theo dấu niệm ngục tù!

 

 

Hồi kư được chia làm hai phần:

Phần I. SÚC VẬT LAI TẠO.

Phần II. ĐỊA NGỤC QUỶ ĐỎ.

 

 

Hồi kư này mong được là nén hương trước vong linh các Biệt Kích Dù cảm tử đă hy sinh.

Trong t́nh cảm! Riêng tặng các bạn Chính Trị, H.O và Biệt Kích Dù từng bị giam ở trại Thanh Phong - Thanh Hóa. Cùng ḷng tri ân, cảm mến sự gan dạ của hai cô Ngọc Bích - Ngọc Trân, và với nhiều người khác nữa mà chúng tôi không được vinh hạnh biết tên. Đă lén giúp chuyển thư cho Biệt Kích về gia đ́nh, trong những lần gian nan vất vả từ Nam ra Bắc thăm nuôi người thân nơi khổ ải lao tù.

 

Trân trọng.

BN 587 

 

 

 

 

 

Phần I. SÚC VẬT LAI TẠO

 

Nỗi phiền muộn đến với con người không chỉ khi bị chê, mà ngay cả lúc được khen. Tôi như thả lỏng nỗi ưu tư trong tâm hồn lắng đọng. Đành rằng ông kư giả Lô Răng này viết khen chúng tôi “ Lực Lượng Biệt Kích Dù “ Một lực lượng cảm tử trong cuộc chiến bí mật. Nhưng kỳ quá và quả là điều không tưởng. Làm sao mà chúng tôi có “quyền nuôi” heo riêng, rồi lại được “quyền tự ư giết” để khoản đăi khi đội văn nghệ K2 ra tŕnh diễn.

Trời ơi! Ở cái trại giam Thanh Phong này. Một trại tù, mù mịt oan hồn và chết chóc. Tử thần đến vẫy gọi chúng tôi từng ngày và từng ngày chúng tôi tiễn biệt bạn ḿnh ra đi. Chao ôi! Chút váng mỡ cho chúng tôi c̣n không có, th́ lấy đâu ra thịt để thiết đăi cho đội văn nghệ. Một tiết mục chúng tôi phải đi xem để tránh cái gọi là “chống đối học tập cải tạo”, để dễ có cớ dựa vào đó mà bào biện che đậy cho những sự vi phạm nội quy khác.

Chúng tôi ra xem là để xem các ông Z “văn nghệ” ấy, hát các bài hát “Việt Cộng” và đóng kịch ca ngợi “Đảng “ cùng “tự bêu xấu” ḿnh ra sao! (Thành phần Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Ḥa bị đưa đi tù ở Miền Bắc, bọn cán bộ trại giam gọi là Z.) Hay nói đúng hơn, chúng tôi ra xem là để xem “thân h́nh” và “con người” các ông Z văn nghệ đó, dưới cùm kẹp lao tù Cộng Sản bị biến đổi như thế nào Ặ “Con người có thể đổi thay và người ta có thể thay đổi nó. Đó là điều đáng mừng và cũng đáng sợ cho con người”] (Becton Brech).

Ông Lô Răng Phan lạc Phúc lại viết về ông Luyện khá “ngô nghê”. Nào là ông Luyện đă cho người đi mời ông Lô Răng đến chỗ ḿnh để uống trà. Nào là ông Luyện đă đứng nghiêm “trân trọng” chào ông Lô Răng theo kiểu nhà binh “Tây mũi lơ”. Có phải đây là lối viết cẩu thả, thao túng của người quen tự tôn ḿnh là tay bút “vạn năng” chăng! Tôi tin rằng các anh em Z đă từng sống trong tù gần ông Luyện. Nhất là Thiếu tá Lư (Thông dịch viên bốn bên hiệp định Paris), Đại úy Khánh (Thiết giáp) đều phải khẳng định ông Lô Răng đă viết “nơi rừng hoang.”

Ông Lô Răng ơi! Trong chốn lao tù Cộng sản, ông Luyện không hề “uống”, không hề “biết đến uống” trà. Biệt Kích chưa bao giờ được nuôi heo riêng. Ông Luyện chắc chắn không phải và cũng chẳng có “thẩm quyền” ǵ là người chỉ huy tất cả Biệt Kích, nên càng không có nghĩa “Khi cần, Nguyễn Huy L. ra lệnh là anh em BKD nghỉ hết “ (nguyên văn từ tờ Thời Báo San Jose) “như nhậy bén “cùn” của ông!

Bởi tổ chức của ngành là h́nh thành từng Toán (Team) độc lập. Mỗi Toán có Toán Trưởng (Team Leader) đứng đầu. Toán Trưởng nhận lệnh trực tiếp của Trung Ương qua hệ thống truyền tin tín hiệu (dưới dạng mật mă) mà điều hành các Toán Viên trong Toán thực hiện nhiệm vụ hoạt động. Do đó, trong công tác xâm nhập Miền Bắc giới tuyến (Miền Bắc Cộng Sản). Giữa các Toán hoàn toàn bí mật, tách biệt, không lệ thuộc, không biết nhau. Ông Luyện “dù dưới danh nghĩa ǵ” th́ thực tế cũng chỉ là người chịu trách nhiệm một Toán, nên “chức vụ” cũng chẳng khác chi một “Toán Trưởng”!

C̣n nếu ai từng sống với chúng tôi trong cuộc sống lao tù đầy căng thẳng, đều thấy rằng: Bằng sự khôn khéo chống Cộng ngay trong trại giam. Mỗi Biệt Kích là một sự bất khuất. Mỗi Biệt Kích mang một nét chống đối Cộng Sản khác nhau. Khi cần tất cả đều hợp lực như các cuộc đấu tranh bằng tuyệt thực đồng loạt cả ba trại giam vào mùa hè năm 1973. Mà trại đông Biệt Kích nhất là trại Trung ương số I (Phố Lu - Lào Cay) với 147 Biệt Kích kéo dài qua 3 ngày, khiến bọn Giám Thị trại phải chấp nhận yêu cầu.

Một khi bạn chúng tôi do ảnh hưởng hà khắc giam cầm bệnh chết. Tất cả Biệt Kích đều tiếc thương, đều tăng phần căm thù Cộng Sản. Nhưng không bao giờ đồng loạt tự ư nghỉ, làm như thế là thiếu suy xét, là húc đầu vào tường tự sát. Bởi chống đối với tính cách tập thể là sẵn sàng chấp nhận trả giá trước cái chết, nên chỉ dành cho những mục đích đấu tranh thật cần thiết, có tính sống c̣n. Các cuộc tuyệt thực tuy thành công nêu trên, sau trái lại các Biệt Kích đă phải trả một giá rất đắt. Chúng phân tán mỏng đi các trại khác, rồi đánh đập cùm xiềng nhiều người cho đến chết. Với kinh nghiệm xương máu dầy dạn! Nên khi bạn ḿnh chết, thường vài người Biệt Kích thân thiết với người quá cố. Đề nghị cán bộ quản giáo, trực trại được nghỉ đi lao động ngày đó để lo hậu sự. Th́ bọn chúng luôn luôn chấp thuận cho điều ấy.

Tại cái phân trại KI - Thanh Phong quỷ tha ma bắt này, bệnh dịch tả cộng với cái đói triền miên hoành hoành gây kinh hoàng cho toàn bộ tù nhân. Từ tù H́nh Sự đến Chính Trị cùng Biệt Kích. Có người vừa ăn xong liền phải đưa xuống trạm xá cấp cứu, nhưng rồi khoảng 15 phút sau lại đă nghe tin tắt thở. Người th́ khi nghe kẻng báo thức, tưởng người bên cạnh ngủ say, vội lay dậy không ngờ thân đă biến thành “xác bất động”. Nỗi ám ảnh được Tử Thần viếng thăm không chỉ riêng con bệnh, mà c̣n ngay cả người chưa mắc bệnh. Cười nói vậy thôi bởi quá quen, chờ đón cái chết như niềm vui. Các Biệt Kích cố giảm thiểu sự chết từ đói khổ dịch bệnh bằng nhờ vào tài mưu sinh thoát hiểm được huấn luyện trước kia. Tự ăn thêm thật nhiều các loại lá cây rừng.

C̣n về đội văn nghệ K2 ra tŕnh diễn hôm đó. Có thịt heo là của cơ quan, bếp của bọn cán bộ ở ngoài trại đưa vào, nghe đâu được 2 kư lô. Chỉ dành riêng nấu cho đội văn nghệ K2 ăn. Chứ c̣n trên làng KI chúng tôi không một ai biết đến “mều” (thịt, tiếng lóng của tù h́nh sự). Mà trái lại c̣n bị cắt bớt cơm của khẩu phần ăn ngay bữa trưa của ngày đó nữa. Bởi đội văn nghệ thuộc phân trại K2. C̣n chúng tôi (gồm tù Biệt Kích, Chính Trị và H́nh Sự) thuộc phân trại KI. Khi đội văn nghệ K2 đến th́ đâu có mang theo “tiêu chuẩn” gạo. Và với luật lao tù “h́nh thành tự nhiên” của Việt Cộng, nhà bếp (đội cấp dưỡng) lập tức phải bớt xén phần cơm gạo “móc” ngay tức khắc từ “miệng” chúng tôi, để cho toàn bộ đội văn nghệ có ăn liền “đầy đủ tiêu chuẩn”, chứ cơ quan cán bộ chẳng bao giờ cung cấp thêm gạo. Đă đói lả th́ chớ lại c̣n bị cắt xén dạ dày. Ai mà xem văn nghệ cho nổi, nếu không phải là điều bắt buộc!

Chao ôi! Sao tâm tôi bỗng dưng lại vướng vất đôi chút “cái” nghi ngờ khó hiểu? Có thật sự hôm ấy ông Luyện lại nh́n thấy “cái đinh” Lô Răng “sáng chói” nằm trong đội văn nghệ? Nên đă “liều hạ thấp ḿnh” cho người đi mời ông Lô Răng đến uống trà phải không? Và cứ như trong mơ, chào ông Kư Giả một cách trịnh trọng thế ư? Nếu đúng thế, quả là chuyện “động trời”. V́ ai thân quen mà chẳng biết tính ông Luyện. Cùng bởi một người trong đội văn nghệ “đến” với ông Luyện ngày hôm đó, mà phải “nằm” nói chuyện (hai người đều nằm không có ngồi) lại là một Đại úy c̣n trẻ, em của một sỹ quan Không Quân trước là bạn với ông Luyện. Chứ đâu phải ông Lô Răng “kư giả”! (Thời gian ấy ông Luyện ở buồng giam số 1, sàn trên, phía trong, bên phải. Buồng sát sân trại, nơi dựng sân khấu để tŕnh diễn văn nghệ.)

Những miên man trong suy nghĩ giữa người viết khác biệt với thực tế, khác biệt với những ǵ mà Biệt Kích đă phải gánh chịu khi c̣n ở cái trại Thanh Phong đầy rẫy chết chóc và đau khổ, theo bước chân tôi chậm đếm trên hè phố khu Senter (San Jose) náo nhiệt. Chợt tiếng thắng xe rít vang ghê hồn xoáy sát bên cạnh. Phản xạ tự nhiên làm tôi nhanh bước, đồng thời đầu quay lại nh́n để xem hướng xe lao tới mà liệu c̣n tránh tiếp. Không rơ có phải tại tù quá lâu hay sao, nên cảm giác thính lực của đôi tai, tạo cho sự phán đoán từ năo bộ không c̣n tinh nhanh nữa. Chứ thực tế c̣n cách một dẫy xe, làm sao mà nó tông vào tôi được. Vả chăng đó cũng chỉ là tṛ nghịch ngợm của hai cậu c̣n trẻ, đương cười khoái trá v́ vừa chơi được một cú căng thẳng, khiến mọi người túa ra xem lầm tưởng có tai nạn.

Bởi quay nh́n phía sau mà chân vẫn theo quán tính rảo nhanh như chạy trốn. Hụych!.. người tôi như va mạnh vào ai đó, tiếp theo là tiếng kêu “ ái” thật to giọng nữ, trước khi tôi kịp dừng bước.

Tôi bủn rủn hết cả người, lo ngại vô cùng khi chợt hiểu. Do không nh́n về phía trước, nên tôi đă va vào một phụ nữ khiến bị té nằm lăn trên vỉa hè. Thật là đại họa! Tôi mới sang Mỹ, được nghe nói ở đây xe hơi mà đụng vào người đi bộ là đổ nợ. Nay người đụng người chắc đổ nợ cũng không kém. Tôi “dân” mới! Tiền không, bảo hiểm cũng không, lấy ǵ thường?

Tuy lo âu vậy. Song tự hiểu phải có tí ǵ trách nhiệm trước lỗi ḿnh gây ra, tôi vội cúi xuống với cử chỉ như muốn đỡ nàng dậy cùng lời xin lỗi rối rít:

- “Cô thông cảm! Tôi quả thật sơ ư, cô có sao không? Cô tha lỗi cho tôi nghe.”

Cô ta không trả lời. Né tôi khi đứng lên, rồi nhẹ phủi bụi vương đây đó trên quần áo. Sau lời xin lỗi, chưa thấy cô ấy biểu lộ vẻ ǵ tha thứ. Tôi lại cuống quưt tiếp:

- “Cô ơi! Đáng đời tôi quá. Hôm qua thằng bạn chấm tử vi cho tôi, nó đă khuyên. Theo lá số, hôm nay không được ra khỏi nhà kẻo gây tai nạn. Tưởng tai nạn là phải lái xe, nên tôi đâu dám đi xe, chỉ đi bộ ra đây. Không ngờ đúng hệt như quẻ, linh thật!.”

Lời tôi chưa dứt, cô ta đă ph́ cười:

-” Anh hùng bất tín hư vô sự.” Trông tướng anh đâu đến nỗi. Vậy mà anh có vẻ tin tử vi, bói toán đến thế à!”

Thấy cô ấy cười, tôi tạm bề yên tâm đôi chút. Nghe hỏi, tôi vội trả lời ngay để tránh phạm lỗi “khinh xuất” trước phái đẹp:

- “Dạ! Thưa cô, thực ra tôi cũng không tin cho lắm. Nhưng như sự việc hôm nay quá đúng, hỏi sao tôi không tin được.”

- “Anh là dân H.O mới sang phải không?” Giọng cô ấy trở nên cởi mở và thân thiện.

- Vâng, tôi H.33 mới sang được vài tháng. Xin lỗi, vừa rồi tôi sơ ư chạm té cô. Cô không việc ǵ chứ?” Tôi giọng c̣n đầy áy náy.

Cô ta mỉm cười nói:

- “Anh có vẻ lo lắng ghê nhỉ. Ừ! - mặt cô ta hóm hỉnh hẳn lên - Kể ra cũng đau, dường như tôi bị gẫy dạ dày. Anh kêu xe cấp cứu cho tôi ngay đi.”

- “Cám ơn cô! Vậy cô không sao là tôi mừng lắm. Cô bỏ qua cho tôi nghe.” Tôi cầu cạnh sự tha thứ lần nữa, cùng kèm thêm lời mời:

- “Rất hân hạnh được mời cô ăn sáng.”

- “Anh có vẻ lành tính nhỉ. - Cô ấy nhận xét xong, hỏi tiếp - Anh đang làm ǵ ở đây?”

- “Dạ! Tôi đi lấy tờ báo về xem đó mà.”

- “Không, ư tôi muốn hỏi: Anh có “job” chứ?” Cô ta nói rơ hơn.

- “Thưa, tôi mới sang. Chưa... đi làm, cũng chưa biết kiếm việc ở đâu. Mấy người bạn mách lấy báo về t́m việc trong đó.” Tôi đáp.

- “Ồ! Thế th́ hay, tôi đang có việc cần người phụ giúp. Anh có thể đi với tôi, đi xa vài ngày được không?” Cô ta gợi ư.

Quả là điều may mắn, không bị bắt lỗi lại c̣n cho việc làm. Tôi thầm nghĩ, dù phải đi đến tận cùng trái đất và làm công không cho cô ấy suốt đời. Tôi vẫn bằng ḷng, nên nhận lời không cần cân nhắc nữa:

- “Cô thật là tốt. Được giúp cô, việc ǵ cũng được. Tôi sẵn sàng.”

Cô ta cười nói:

- “Anh có vẻ dễ dăi nhỉ! Cảm ơn, không biết tôi có tốt được như suy nghĩ của anh không! À, mà anh biết sử dụng máy camcorder chứ?”

Sao hên thế, trước đây trong ngành t́nh báo đă dậy tôi chụp h́nh, quay phim lén. Từ khi sang Mỹ, có vài lần dùng máy camcorder của người bạn thân. Nhờ sẵn căn bản, tôi cũng dễ thành thạo, nên từ tốn đáp:

- “Tôi cũng biết sử dụng đôi chút.”

- “Vậy tốt.” Cô ta ra hiệu cho tôi theo cô ra xe, cùng kèm theo lời dặn:

- “Anh đi theo tôi. Tôi sẽ giao cho anh một máy camcorder, chỉ ghi h́nh khi nào tôi ra dấu.”

Ngồi vào xe, thoảng chút suy nghĩ. Tôi thấy mọi việc xẩy ra như mơ. Hiện thực mà cứ ngỡ tŕu tượng. Nỗi băn khoăn chưa dứt, th́ xe đă chạy lúc nào không hay.

Khi xe bắt vào Freeway 101 hướng North B San Francisco. Chợt cô ta hỏi trong tiếng cười vui:

- “Chết thật! Suốt năy giờ quên, không rơ anh tên ǵ nhỉ?”

Chà! Tôi cũng lơ đễnh, quên cả giới thiệu tên ḿnh:

- “Xin lỗi, chính lỗi tôi. Nam giới phải tự giới thiệu trước chứ. Tôi tên Khải.”

- “Thôi anh đừng tế nhị nữa, lỗi chung. Tôi tên Thục Trang, luôn tiện tôi nói về công việc của chúng ta trong mấy ngày tới. Tôi là phóng viên cho tờ báo kinh tế “Mặt Trời Mọc” ở vùng này. Hôm qua, tại San Francisco đă có một cuộc họp của các Đại diện trên 100 Quốc Gia, bàn về phát triển chăn nuôi sao cho đỡ tốn kém mà vẫn tăng sản lượng thịt. Hầu giải quyết vấn nạn đất canh tác nguồn thức ăn cho chăn nuôi bị hạn chế trước dân số ngày một tăng vọt. Thêm đó, mặc nhiên nhu cầu lương thực và thực phẩm đ̣i hỏi phải có cung cấp thật nhiều cho “con người” trong tương lai.

-” Cả hội nghị đă đồng thanh đi đến quyết định. Hôm nay, toàn thể các Đại diện sẽ đi tham quan nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. Bởi Đại diện Việt Nam đă báo cáo trước hội nghị: Nhờ vào nguồn mạch (bo bo) viện trợ của Thị Trường Chung Châu Âu và Ấn Độ. Nước Việt Nam hiện nay đă “lai tạo” được một loài “súc vật” đặc biệt ăn ít, ăn tạp. Mà sản lượng xương thịt vẫn đạt tiêu chuẩn Quốc Tế về phẩm chất.

- “Bây giờ chỉ c̣n 8 tiếng đồng hồ nữa máy bay cất cánh. Chúng ta phải làm gấp mấy việc. V́ là về Việt Nam, tránh phần nào rắc rối có thể xảy ra bởi Việt Cộng khó dễ. Tôi sẽ cải trang thành một nữ phóng viên Mễ, c̣n anh cũng thành một chàng Mexican. Chưa kể thời gian này bao gồm cả hai tiếng nghe Chủ Tọa hội nghị thuyết tŕnh về chương tŕnh của chuyến đi.”

Với thắc mắc trong ḷng, chỉ với 8 tiếng nữa làm sao tôi có passport được. Định hỏi, th́ ánh mắt Thục Trang đă liếc nh́n tôi như ám chỉ đừng lên tiếng và cô nói tiếp:

-“Anh có vẻ lo là hiện nay anh chưa có passport.”

Nghe nói thế, tôi hẫng luôn. Nhà báo có khác, nhác thấy sự phân vân trên gương mặt người khác là nhậy bén hiểu ư ngay.

-“Anh đừng lo chuyện đó, đến giờ lên máy bay th́ anh có đầy đủ giấy tờ. Chỉ có một điều tôi dặn anh cần phải nhớ thật kỹ: Giữa tôi và anh tuyệt đối không chuyện tṛ ǵ khi chúng ta ngồi lẫn với Đại diện các nước. Nhất là lúc đến Việt Nam. C̣n hoặc giả tôi có trao đổi ǵ với các Đại diện, dù chuyện đó anh biết th́ cũng chớ nên bàn vào. Nói chung! Mong anh giữ im lặng, ghi h́nh theo hiệu tay của tôi mà thôi.”

Nhờ câu chuyện mà thời gian qua nhanh, xe đă tới Phi Trường Quốc Tế San Francisco.

Tôi theo Thục Trang tới một pḥng có biển đề “Private” th́ cô ta đi vào trong, để tôi đứng ngoài. Khoảng vài phút sau, cô ấy trở ra đưa tôi vào đó chụp ảnh, rồi lại dặn tôi ra ngoài ngồi đợi.

Đang mải quên thời gian bằng đứng nh́n đủ mọi loại máy bay lên xuống tấp nập trên phi đạo. Th́ bỗng dưng ngón tay Thục Trang đă chí nhẹ vào vai, cùng lên tiếng mà chưa cần tôi quay lại hẳn:

- “Đây là passport và vé máy bay của anh. Anh hăy cầm lấy. À! Xin vui ḷng chờ ở đây nghe, tôi phải ra San Fran gửi xe ở nhà bạn, luôn tiện mua thêm một ít đồ dùng nữa.”

Dứt lời cô liền xoay bước. Nhưng mới rời tôi được vài bước chợt cô ta quay lại tế nhị hỏi:

- “Ồ quên, anh có cần mua ǵ không?”

Thay bằng lời từ chối, tôi lắc đầu.

Thục Trang đi rồi, tôi ngồi không chợt nghĩ. Bỗng dưng, tôi lại được trở về Việt Nam. Ơ! Mà cô ta ghê nhỉ, cứ như chuyện gián điệp ấy. Khiếp thật, chưa đầy nửa giờ đă lấy được passport. Tôi cầm passport lên xem, không thấy ǵ là giả. C̣n nếu giả, th́ cứ y như thật, không sao phân biệt nổi. Thục Trang, thật sự cô là ai? Sao ghê gớm thế!

Suy nghĩ chưa được bao lâu đă thấy cô ta trở lại, thật vội vàng trao cho tôi túi máy camcorder cùng nhắc tôi theo cô đến một pḥng lớn. Trong pḥng đă tề tựu gần 300 người mặc sắc phục của hầu hết mọi dân tộc trên thế giới.

Kiếm măi mới được hai ghế trống cho cô ấy và tôi. Căn pḥng hiện thời rất ồn ào, bởi lời những người ngồi gần nhau trao đổi. Thục Trang cũng quay sang nói chuyện với hai vị Đại diện cho ngành chăn nuôi của Đức và Bỉ ngồi cạnh.

Đương lao xao bát nháo, th́ cả pḥng trở nên im lặng khi người điều khiển chương tŕnh giới thiệu:

- “Ladies and Gentlemen! Sau đây là hai vị Đại diện của Cộng Đồng Chung Châu Âu và Ấn Độ có đôi lời bày tỏ, trước khi chúng ta sang nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, mà quư vị có thể gọi nôm na là nước Việt Nam Cộng Sản, hay vắn tắt gọi là nước Việt Cộng cũng được. Để t́m hiểu về giống “súc vật” đặc biệt cho chăn nuôi mà họ đă mới “lại tạo” được.”

Dứt lời, người điều khiển hướng mặt về phía hai người đàn ông đang đi đến bục diễn thuyết. Một ông mặc veston “mũi lơ mắt xanh” và một ông da ngăm đen mang sắc phục người Hindu. Hai người ghé sát nhau như trao đổi điều ǵ. Sau đó ông “mũi lơ mắt xanh” bước lên bục:

- “Thưa quư ông và quư bà. Thị Trường Chung Châu Âu và Ấn Độ chúng tôi, thật rất tự hào v́ đă làm một việc đúng đắn. Mà trước đây nhiều nước trên Thế Giới phản đối chúng tôi. Số là, xét v́ nước Việt Nam Cộng Sản rất nghèo đói. V́ nước Mỹ bấy giờ đang cấm vận họ. V́ nước Việt Cộng thời kỳ đó đang mở rộng chiến tranh sang Lào và Cam Bốt với ư định muốn trở thành bá quyền vùng bán đảo Đông Nam Châu Á. Mưu đồ ấy đă khiến nước này lại phải è cổ ra nuôi thêm “hai ông em dại” Lào và Cam Bốt nữa. Do vậy, khiến thực trạng nền kinh tế trong nước đă suy sụp lại ngày càng thê thảm hơn. Nhất là về mặt chăn nuôi hoàn toàn thiếu thực phẩm, nên đàn gia súc không phát triển được, th́ thử hỏi người dân kiếm đâu ra miếng thịt để ăn. Thời kỳ đó, bọn cầm quyền đất nước này liền tung ra chiêu bài hô hào “Cố gắng phấn đấu đến năm 2000, sao cho trong bữa ăn của toàn dân có được nước chấm có cá”. Bởi họ chỉ c̣n biết trông chờ vào nguồn hải sản, là thứ loài không phải nuôi mà vẫn có. Thật đau khổ thay cho giống dân Lạc Việt dưới ách cộng sản phải không, thưa quư vị?

- “Kính thưa quư vị! Ngay trong nước Việt Cộng này, dân chúng họ đă lưu truyền một câu chuyện cho chúng ta thấy sự tụt dốc nghèo đói, trong chân tướng thật “xă hội chủ nghĩa” đó như sau:

Có một anh giáo viên - một giai cấp mà đối với các nước khác trên thế giới được coi là vào hạng trung lưu - bị chết. Hồn xuống âm phủ, liền bị Quỷ Ngưu Đầu xách cổ đưa vào cho Diêm Vương xét hỏi.

Diêm Vương vừa thấy mặt, tay đập án quan thị uy, hỏi:

-“Tên kia, ngươi từ đâu đến.”

Người giáo viên quỳ đáp:

-“Thưa Diêm Vương, con từ nước Cộng Ḥa Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam đến ạ!”

Diêm Vương nghe vậy,nghiêm sắc mặt, quát to:

- “Tên kia! Té ra ngươi đă được hấp thụ nếp sống Xă Hội Cộng Sản, một nếp sống luôn luôn gian dối và lừa lọc. Nhưng trước Diêm Phủ, nhà người phải thành khẩn thật thà khai báo, không được mảy may man trá. Bằng không đừng trách ta quá tay. Vậy, ngươi hăy trả lời cho ta biết. Tại sao nhà ngươi chết?”

Người giáo viên vội mọp lưng xuống trả lời:

- “Thưa Diêm Vương, con chết v́ bị hóc xương gà ạ.”

Diêm Vương nghe thấy thế, nổi cơn giận ngay:

- “À, Th́ ra mày là một đảng viên cao cấp, nên mới được phân phối thịt gà cho ăn đây. Bọn chúng mày là bọn hút máu dân lành không biết chán. Một bọn làm suy đồi văn hóa, bại hoại phong tục. Tội của bọn mày đáng bị trời tru đất diệt. Ngưu Đầu đâu, hăy đem tên này ra cưa vụn thành ngàn mảnh cho ta.”

Nghe phán, người giáo viên sợ hăi la ầm ĩ:

- “Thưa Diêm Vương, ngài,ngài lầm rồi. Con làm nghề giáo viên trên Dương Thế mà!”

Diêm Vương bật đứng dậy như ḷ so, phùng má trợn mắt hét:

- “Thằng này lếu láo thật! Mày ở cái nước Cộng Sản quen thói lừa dối, xuống đây vẫn cố tật không chừa, lại muốn lừa cả ta nữa ư? Bọn nhà giáo Việt Nam Cộng Sản chúng mày nghèo mạt. Lương lậu làm ǵ đủ để có tiền ăn thịt gà mà dám bịa ra chuyện hóc xương. Tên kia! Ngươi tưởng ta đây không cập nhật hóa mọi vấn đề trên Dương Gian chăng? Này nhé! Truyện dài “Đám cưới không giấy gía thú” của Ma văn Kháng. Kể bọn nhà giáo nghèo đến độ, có thằng phải kiếm sống thêm bằng nghề nuôi chó cho đi giống. Có thằng bị cướp đường chặn lại, lục soát khắp người chỉ có 30 đồng. Tên cướp thấy nghèo quá, liền tội nghiệp cho thêm 20 đồng nữa, để đủ 50 đồng mà đi ăn phở. Thằng nhà giáo ấy tuy cầm tiền, nhưng đớ người ra hỏi tên cướp: Thưa ông! Phở là ǵ ạ! Ngươi thấy đó, bọn nhà giáo nghèo đến độ lâu quá không được ăn, nên quên không c̣n biết mùi phở là ǵ nữa rồi. Vậy mà ngươi dám lừa ta là có thịt gà ăn để hóc xương, lếu láo thật! Ngưu Đầu đâu, mang nó nhúng vô vạc dầu sôi 5000 lần, để trị tội gian dối này trước đă, rồi hậu xét.”

Ngưu Đầu tuân lệnh nắm cổ người giáo viên nhẩy vọt ra khỏi Diêm đ́nh, đưa đến vực thẳm hành h́nh tăm tối . Tuy bị kẹp cứng cổ, nhưng người giáo viên vẫn cố vùng vẫy hét lớn:

- “Diêm Vương ơi! Oan con lắm!Ngài tha cho con đi!Ngài nói đúng và cả con cũng”đúng”. Số là bữa trước, bọn cán bộ nhà nước chúng nó tiệc tùng ăn uống nhậu nhẹt thừa bứa vất xương gà nhiều lắm. Con dành giật măi với mấy người bạn đồng nghiệp mới lấy về phần ḿnh được một mớ, đem ninh nấu lại để cả gia đ́nh ăn. Thưa, nước “xít” xương vẫn ngọt lắm, vẫn c̣n nhiều chất (bổ) đấy Diêm Vương ạ! Do lâu lắm rồi không có vị gà trong miệng , cơn thèm làm con cuống cuồng x́ xụp ăn uống, sơ ư xương tụt vô cổ họng bị hóc mà chết. Diêm Vương ơi! thật t́nh là vậy!tha cho con đi.”

 

Toàn pḥng vỗ tay vang như sấm để khen tặng Diễn giả diễn đạt hay, hay v́ câu chuyện hay. Tôi không phân định được. Vị Đại diện Cộng Đồng Chung Châu Âu đành phải ngừng nói, nh́n quanh pḥng một lượt, rồi cầm ly nước nhấp vài ngụm cho khỏi khô cổ. Đợi ngớt tiếng vỗ lại tiếp:

- Quư vị thấy đó! Do hiếm thịt ăn, mà ngay cả giáo viên cũng c̣n không có được một miếng thịt của gia cầm. Chúng tôi sợ giống dân này ngu đi theo chủ trương của Đảng và Nhà nước Cộng Sản Việt Nam. Nên chúng tôi theo tính nhân đạo đă viện trợ những khối lượng mạch khổng lồ để cho họ phát triển lại số gia cầm, gia súc. Nguồn lương thực tăng trí thông minh. Chứ bằng không, cứ đà này. Hệ thống cầm quyền của Cộng Sản Việt Nam sẽ biến dân họ thành một lũ trâu ḅ ngu muội mất.

Thưa quư vị! Sau khi viện trợ một thời gian. Chúng tôi phải thừa nhận, nước Việt Nam Cộng Sản này thật khôn ngoan và tài năng. Họ xứng đáng tự hào là “Đỉnh cao trí tụê loài người”. Theo bá cáo, trong ngành chăn nuôi. Họ “lai tạo”thành công được một loài “súc vật” đặc biệt đă ăn ít th́ chớ, lại c̣n ăn rất tạp. Mà vẫn có trọng lượng, vẫn có da, có thịt hẳn ḥi đấy quư vị ạ! Họ nói, đó là để khỏi phụ ḷng tốt của chúng tôi - Thị Trường Chung Châu Âu và Ấn Độ - Đă tận t́nh viện trợ mạch, giúp họ vượt thoát cảnh khó khăn.

- Thưa quư vị, thực ḷng mà nói. Chúng tôi viện trợ là v́ thương giống dân này đang trong tận cùng cơi lầm than cực khổ dưới ách Cộng Sản ḱm kẹp. Chứ c̣n bọn Việt Cộng - Cầm quyền th́ thật đáng ghét. Họ là những kẻ bội ước cùng ba trợn. Như quư vị thấy đó, bọn họ đă không tôn trọng hiệp định Paris, xé toạc tiến chiếm miền Nam. Do họ có bản chất lừa lọc, nên chúng tôi chưa thể tin ngay vào lời bá cáo. Bởi vậy, chúng tôi mới phải mời quư vị Đại diện cho các Quốc gia trên Thế giới và thành phần Báo chí đă nhóm họp ở đây hôm nay. Hăy cùng chúng tôi đến Việt Nam, để t́m hiểu tại chỗ xem hư thực ra sao. Nếu thực họ đă lai tạo được một giống mới, th́ đó chính là điều chúng ta cần phải học hỏi và bắt chước.”

Sau lời vị Diễn giả Thị Trường Chung Châu Âu. Người điều khiển chương tŕnh nhắc đă đến giờ lên máy bay.

Chiếc máy bay Boeing 747 với trên 400 hành khách, gồm các Đại diện về ngành chăn nuôi của 103 Quốc gia trên Thế giới. Có cả các nước siêu cường như Mỹ, Anh, Pháp, Đức cùng một số lớn phóng viên báo chí về kinh tế, thêm cả tôi và Thục Trang đă lướt gió rời phi cảng Quốc tế San Francisco hướng về Việt Nam.

Máy bay hạ cánh xuống phi trường Nội Bài vừa đúng 6:15giờ sáng. Ngay tại phi trường đă có những hàng biễu ngữ to tổ bố: “NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG PHÁI ĐOÀN QUỐC TẾ, ĐẾN THAM QUAN THÀNH TỰU PHÁT TRIỂN CHĂN NUÔI CỦA NƯỚC CỘNG H̉A XĂ HỘI CHŨ NGHĨA VIỆT NAM” - “CHÚNG TÔI BÀY TỎ L̉NG BIẾT ƠN SÂU SẮC ĐẾN THỊ TRƯỜNG CHUNG CHÂU ÂU VÀ ẤN ĐỘ” - “T̀NH HỮU NGHỊ VIỆT-ẤN ĐỜI ĐỜI BỀN VỮNG”... Cùng rừng cờ của 103 Quốc gia được cắm dọc theo hai bên đường từ sân bay về đến nhà khách Phủ Chủ Tịch. Nhưng luôn luôn cờ nước Ấn Độ và Thị Trường Chung Châu Âu là lớn hơn hết.

Qua phần ăn sáng vội vă. Mọi người không ai kịp nói với ai câu nào, th́ tất cả đă được mời vào một pḥng họp thật lớn. Sau thủ tục chào đón ngoại giao. Người điều khiển chương tŕnh giới thiệu Thứ Trưởng chăn nuôi nước Việt Nam Cộng Sản lên phát biểu. Thấy hiệu tay của Thục Trang, tôi đưa máy lên ghi h́nh.

Tên Thứ Trưởng thân h́nh nhỏ thó, mắt hấp háy, giọng the thé rất chối tai:

“Chào mừng quư vị đến tham quan ngành chăn nuôi ở nước tôi. Rồi đây quư vị sẽ được tận mắt chứng kiến tài năng chăn nuôi của ngành không thua ǵ tài “mị dân” của Đảng và Nhà Nước”

Y vừa nói đến đây, th́ tên phụ tá đứng cạnh đă đưa tay giựt giựt áo y lia lịa, sau đó ghé vào tai th́ thầm điều ǵ. Ngay lập tức mặt y biến sắc, giọng trở nên cà lăm như bị ai hớp hồn:

“Vừa,vừa.vừa rồi.. Tôi.. Tôi có nói một từ.. từ là mi.. mi.. “mi dân” Có thể quư vị nào tai yếu, sẽ nghe lầm thành “mị dân”, nghĩa là có thêm dấu chấm “nặng” ở dưới chữ Ai”. Không phải, không có dấu chấm “nặng” ở dưới chữ Ai” đâu nghe quư vị. C̣n từ “mi”, lâu đời quá rồi. Không biết ngôn từ này du nhập vào nước tôi từ bao giờ. “Mi” có nghĩa là “hôn. “Ôm hôn” đấy quư vị ạ! Vậy tôi muốn nói lại lần nữa để toàn thể quư vị được hiểu thật rơ rằng: - Tài chăn nuôi của ngành chúng tôi cũng “biết” khéo léo săn sóc giống “súc vật” như tài năng “ôm hôn” nhân dân của Đảng và Nhà Nước.”

Tôi thấy rơ y sợ sệt ra mặt. Vội vă luống cuống chống đỡ cho sự lỡ miệng, đă nói toạc chân tướng cầm quyền của Đảng và Nhà Nước là luôn luôn “mị dân” để cai trị. Như “Hợp tác xă là nhà, xă viên làm chủ”, “Cán bộ là đầy tớ của nhân dân”. Nhưng than ôi! “Cán bộ đầy tớ” lại ở nhà cao cửa rộng, xếnh xang ăn ngon mặc đẹp, đi xe hơi. Trái lại, “nhân dân ông chủ” th́ suốt đời thấp cổ bé họng, đầu tắt mặt tối, chân lấm tay bùn, ở nhà tranh vách đất.

Sau lần lỡ miệng, y có vẻ dè dặt hơn:

“Thưa quư vị! Nói gần nói xa không qua sự thật, th́ giờ lại có hạn, đường xá th́ xa xôi. Tốt hơn hết mời quư vị ra xe, để chúng tôi đưa đến ngay thí điểm chăn nuôi tiêu biểu. Rồi các cán bộ chăn nuôi ở đó sẽ trực tiếp tŕnh bày cho quư vị xem thành quả của chúng tôi trong việc tận dụng nguồn mạch viện trợ của Thị Trường Chung Châu Âu và Ấn Độ, cộng với nguồn thức ăn sẵn có trong nước vào việc chăn nuôi một giống “súc vật” mới của Nhà Nước chúng tôi.”

Thế là “Các quư vị Đại diện 103 Quốc gia và thành phần Báo chí” lại lục tục kéo nhau lên xe. Một đoàn xe chở hành khách 10 chiếc nối đuôi nhau chạy về hướng Thanh Hóa.

Sau cuộc vượt suối băng đèo, bụi đường cuốn bám dầy cộm lên mặt mũi từng người, th́ khoảng 4 giờ chiều đoàn xe chạy qua huyện Như Xuân. Tới đây không c̣n đường trải đá nữa mà chỉ là đường đất, xe phải chạy chậm lại khi tiến sâu vào rừng. Khoảng không âm u giữa đồi núi chiều tà chẳng tách biệt ḷng người khỏi ảm đạm. Đoàn xe như con trăn khổng lồ đang trườn ḿnh dưới những tàng cây rừng rậm lá. Cuối cùng, qua bao nhọc nhằn rồi cũng đến địa điểm.

Người người vội bước xuống xe. Phủi giũ bụi đường, đua nhau phồng mũi để thở hít không khí trong lành của rừng núi thiên nhiên. Mà trước đó cả ngày, hai lá phổi đă phải ép lại v́ nồng nặc hơi săng ch́ tuôn đầy xe.

Nhưng hỡi ơi! Sao “tránh vỏ dưa lại gặp phải vỏ dừa” thế này. Mọi người vừa mới hít hơi vào, v́ vội vă nên hít thật mạnh. Chợt nghẹt thở muốn ngừng th́ đă quá muộn, đồng loạt “hắt x́ hơi” vang dậy cả núi rừng. Bởi không khí trong lành thiên nhiên chả thấy đâu, mà chỉ thấy toàn một mùi hôi hôi. Phải nói đầy mùi thối th́ đúng hơn, xông ra từ một căn trại có hàng rào xung quanh làm toàn bằng nguyên cả cây nứa, ghép dựng đứng lại với nhau thành hai lớp đan chéo. Thế là chẳng ai bảo ai, mọi người vội lấy khăn bịt mũi, cùng nhớn nhác theo sự hướng dẫn đi về phía cổng trại.

Cổng trại rộng khoảng bốn mét, với hai cột gỗ tṛn to cao dựng làm trụ. Hai cánh cổng thật lớn cũng bằng gỗ, ghép ván kín mít rất chắc chắn cùng nặng nề. Sát cổng lớn có thêm một cổng nhỏ vừa người đi lọt.

Căng ngang trên đầu cổng là một “băng rôn” vải màu xanh xám, với hàng chữ cắt dán bằng giấy trắng “Trại chăn nuôi THANH PHONG”. Kế là một biểu ngữ dài cùng nguyên liệu vải giấy, treo dọc theo hàng rào cạnh cổng: “TRẠI CHĂN NUÔI DIỂN H̀NH TRÊN TOÀN QUỐC B NHIỆT LIỆT CHÀO MỪNG PHÁI ĐOÀN ĐẠI DIỆN VÀ BÁO CHÍ CÁC NƯỚC.”

Một đoàn cán bộ mặc sắc phục màu vàng, dàn hàng chào đón tại cổng. Đứng đầu là tên cán bộ gầy c̣m “đen đủi” mang cấp bậc Trung tá, khi nói hai hàm răng rít chặt lại với nhau, cộng với lối cười nhếch mép cho thấy rơ một bộ mặt đại đểu. Y tự giới thiệu là Trại trưởng trại chăn nuôi, có trách nhiệm hướng dẫn phái đoàn tham quan trại.

Trại gồm năm nhà dài lớn cửa đóng kín mít được gọi là những chuồng nuôi. Hai nhà nhỏ, một căn cạnh nhà bếp là để cho vài nhân viên phục dịch sinh hoạt. C̣n căn kia, sực mùi ẩm mốc. Ẩn khuất sau hàng nứa cao rào kín, ngăn cách biệt và nằm đối diện với nhà bếp ngang qua sân trại. Được gọi là chuồng đặc biệt dùng để “điều trị”mấy con “súc vật lai tạo” khác thường. Nhà bếp nấu ăn cho chăn nuôi, nằm ngay bên phải khi vừa bước vào cổng. Trại duy nhất có một cái giếng ở trong khu bếp.

Đó là cả sơ đồ được giới thiệu đại khái về trại chăn nuôi THANH PHONG như trên. Xong, tên Trung tá “đen đủi” bắt đầu dẫn đoàn Đại diện vào trong trại, đến căn nhà được gọi là “chuồng nuôi số 2”. Đoàn người ùn ùn bước qua cổng, dồn nhau lẩn quẩn chiếm chật ních cả sân trại.

Đột nhiên, trong phái đoàn có nhiều Đại diện kêu ai ái, la hét ầm ĩ như bị rắn cắn. Sao thế nhỉ? A! Th́ ra họ đă đạp phải cứt. Những băi cứt thối hoăng vương đây đó khắp sân. Sau đợt la hét, th́ hầu như mọi người đều cẩn thận hơn, ư tứ vừa đi vừa nh́n xuống để tránh né cứt.

Nhưng vẫn không thoát khỏi, bởi Thục Trang khẽ khều tay tôi, rồi chỉ xuống chân cô ta. Mấy ngón chân xinh xắn của nàng, đang ngo ngoe như muốn chạy trốn chiếc sandal bê bết cứt. Làm sao bây giờ? Tôi vội chen lấn đám đông đưa nàng ra giếng lấy nước rửa. Bước qua cổng bếp khoảng 5 mét là đến giếng. Th́ hỡi ơi! Giếng giống như một cái hố thật lớn, sâu khoảng 3 mét, nhưng khô queo. Không một giọt nước, có hai chú cóc bé tí đương ngồi dưới đáy. Tôi định lên tiếng nhờ xem có ai đấy trong bếp giúp. Song nh́n vào thấy lặng như tờ, chẳng một bóng người. Nên đành phải xoay ra nhặt vài que nứa vương văi đây đó, đưa cho nàng mà tạm gạt cứt đi thôi.

Khi mọi người đă tề tựu đông đủ trước “chuồng nuôi số 2” Tên Trung tá “đen đủi” đằng hắng lấy giọng nói:

“Kính thưa quư vị. Hôm nay trại chăn nuôi Thanh Phong chúng tôi, trại chăn nuôi tiên tiến điển h́nh trên toàn Quốc. Trại đă dành được danh hiệu cao quư của Đảng và Chính phủ tuyên dương: “Đơn vị anh hùng chăn nuôi.” Được trao tặng: “Huân chương lao động hạng nhất.” Rất hân hạnh được chào đón quư vị Đại diện các Quốc gia trên toàn Thế giới, đến tham quan giống “súc vật” chúng tôi “lai tạo” thành công trong việc sử dụng các nguồn ăn tạp. Sự thành công này, chúng tôi đời đời biết ơn Thị Trường Chung Châu Âu và Ấn Độ, đă tận t́nh giúp đỡ chúng tôi.

“Thưa quư vị Đại diện các nước. Vừa rồi quư vị đạp vào phân rơi văi trong trại. Xin hăy thông cảm, dầu ǵ chúng cũng chỉ là “súc vật”, đâu có cầm hăm được. Nhưng đó không hề ảnh hưởng đến tiến tŕnh phát triển chúng. Giống “súc vật” mà chúng tôi “lai tạo” đang nuôi đây, được chăn dắt theo giờ giấc cụ thể. Tiếc rằng khi quư vị đến đă 6giờ 30phút chiều, nên chúng tôi cho chúng vào chuồng mất rồi. Việc đóng kín mít các cửa sổ chuồng lại như quư vị thấy đó là chúng tôi muốn ép giống này phải sống theo “nội quy” quy định.

“Thưa quư vị! Chút nữa, sau phần giới thiệu về thực phẩm cho giống “súc vật” này ăn ra sao. Rồi chúng tôi sẽ mở cửa đưa thức ăn cho chúng, luôn tiện mời quư vị vào tham quan cho tỏ tường.

“Trước hết, mời quư vị xem. Đây là toàn bộ thức ăn hàng ngày để nuôi giống “súc vật lai tạo” mau lớn. Vừa nói, y vừa chỉ vào một loạt xoong, thùng, bao tảiY.đă được xếp dọc dưới đất ngay sát vách gần cửa B Trong chuồng số 2 này, chúng gồm 124 con. Chúng thật ra rất ngang bướng, nhưng lại dễ nuôi. Đấy, quư vị nào có nghe thấy tiếng ǵ ồn ào trong chuồng đâu. Chúng sắp đến giờ ăn rồi. Chúng rất đói, chúng không c̣n sức cựa quậy nổi!”

Y ngừng nói, nhếch mép cười ra vẻ thiện cảm. Nhưng thật nhanh, tôi thấy có cái ǵ đó gian trá, giả dối thoáng lộ trong ánh mắt. Y tiếp:

“Thưa quư vị! Giờ tôi sẽ giới thiệu đến từng món ăn để quư Đại diện thấy được tính ưu việt của ngành chăn nuôi chúng tôi, của Đảng và Nhà Nước. “Đỉnh cao trí tuệ của loài người.”

“Thưa quư vị, đây là mạch của Thị Trường Chung Châu Âu và Ấn Độ đă viện trợ cho chúng tôi để dùng vào việc chăn nuôi.”

Nói rồi, y cầm lên một cái xoong nhôm, có con số 10 bằng phấn trắng viết bên ngoài xoong. Rồi y nghiêng miệng xoong cho mọi người nh́n thấy ở bên trong. Khoảng nửa xoong những hạt mạch rời rạc đă được nấu chín, mang màu xám xậm như gạch nung già. Y lại tiếp:

“Chỉ có điều, chúng tôi vượt trội hơn Châu Âu và Ấn Độ, là số mạch này chúng tôi không phải xát vỏ. V́ giống “súc vật lai tạo” chúng tôi nuôi đây chúng ăn cả vỏ vẫn sống được. Nghĩa là chúng tôi đă tiết kiệm mỗi tạ (100kg) mạch thêm được khoảng 25 kư vỏ, thành thành phẩm thức ăn chăn nuôi. Chứ không xát vỏ bỏ đi, uổng phí như Châu Âu và Ấn Độ. Một trong những tính ưu việt về chăn nuôi của chúng tôi là vậy.

“Đấy là về chất bột. C̣n về các phụ phẩm khác, chúng tôi xin tiếp tục giới thiệu để quư vị được rơ. Giống “súc vật” này c̣n ăn được cả “lá cây sấu” B kèm theo lời, y rút ra một nắm lá sấu từ trong một bao tải. “Măng tre” B y cầm lên mấy ngọn măng nấu từ trong một thùng sắt.

“Rồi Aquả sung”, “thân chuối thái nhỏ”, “lá phắc mạ”, “lá giớn”YB đi đôi với lời nói, là y lại đưa từng thứ một lên. Thứ th́ nấu chín, thứ th́ để sống.”

Sau khi giới thiệu xong. Y sai mấy tên cán bộ đứng cạnh chuyển các thức ăn đó ra sân để Đại diên và Phóng viên các nước được xem tường tận, kỹ càng hơn.

Thế là mọi bàn tán, tranh căi giữa các Đại diện lẫn Phóng viên nổi lên ồn ào khắp nơi. Tiếng một nhà báo Pháp át hẳn:

“Ơ... quư vị ơi! Giống này ăn mạch mà không phải xát vỏ. Vậy, giống này phải có dạ dày (mề) của loài Gà hay Vịt. Chứ không thể là Ḅ, Ngựa hay Heo như Châu Âu ḿnh thường cho ăn mạch xát vỏ. Tôi tin giống này được lại tạo từ Gà, Vịt mà ra.”

Tức th́ vị Đại diện chăn nuôi Mă Lai Á có vẻ không đồng ư lắm:

“Giống này nó ăn được thân chuối thái lát, nên kết luận đúng đắn phải là chúng được lai tạo từ loài Lợn.”

Nhà báo Phi Luật Tân vội dễ dăi dung ḥa:

“Nói như hai vị, th́ chúng ta có thể hiểu. Giống này có họ với loài Gà, Vịt và Heo.”

Vị Đại diện cho nền kinh tế Anh Quốc đương cầm một gốc măng liền thêm ư:

“Thật là lạ, quư vị ạ! Giống này c̣n cùng họ với loài gậm nhấm như Chuột Rừng, Nhím, Sóc, Chồn”

Vị Đại diện cho chăn nuôi Thái Lan ra vẻ tường tận đôi chút:

“Thưa các vị, tôi đoan chắc giống này thuộc họ Kỳ Đà là loài lưỡng thể sống được cả trên cạn lẫn dưới nước. Bằng chứng là chúng ăn quả sung và lá giớn.”

Nhà báo Đài Loan khôi hài thêm vào:

ASao bạn (ư muốn nói với Đại diện chăn nuôi Thái) lại không nghĩ chúng là một giống Cá. Bởi nước bạn cũng như nước tôi, hay nói chung các nước thuộc Châu Á chúng ta, thường trồng sung bên bờ ao, để cung cấp quả làm thức ăn cho Cá là ǵ.”

ATôi có nghĩ đến điều đó B vị Đại diện chăn nuôi Thái trả lời B Song nếu vậy giống này phải sống trong nước. Mà ngài xem, chuồng trại bằng vách nứa thế này làm sao giữ nước được. Trong chuồng th́ đầy mùi hôi thối nồng nặc xông ra, nên tôi mới nghĩ giống này thuộc họ với loài Kỳ Đà là vậy.”

Nhà báo Thổ Nhĩ Kỳ, sau khi nghe mọi người bàn căi. Bỗng cười ồ lên:

AQuư vị sai hết. Giống này nhất định phải được lai tạo từ một loài Hươu Cao Cổ. V́ nó ăn được lá sấu và lá phắc mạ, là hai loại cây thân gỗ cao hàng chục mét trở lên.”

Vị Đại diện Brazin góp lời tổng kết:

“Vừa rồi quư vị cho ư kiến, giống “súc vật” mà chúng ta sắp được xem đây. Nào là có họ, hay nói đúng hơn đă được “lai tạo” từ Ḅ hay Ngựa v́ ăn được mạch. Nhưng lại có dạ dày thuộc loài Gà, Vịt v́ ăn mạch không xát vỏ. Có họ với loài Heo v́ ăn thân cây chuối. Cùng họ với loài Gậm Nhấm v́ ăn măng. Giống loài Hươu Cao Cổ v́ ăn được lá cây cao và đồng bản tính với Kỳ Đà lưỡng thể v́ ăn quả sung, lá giớn mà lại ở trên cạn. Vậy giống vật này thuộc loài ǵ? Kỳ bí nhỉ! Nước Cộng Sản Việt Nam này chúng ưu việt thật, lai tạo được loài thập cẩm lạ vậy ư.”

Vị Đại diện cho Hệ thống Liên hiệp các Công ty thịt đóng hộp của nước Mỹ B Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ B năy giờ vẫn chưa có ư kiến. Im lặng nghe cuộc bàn tán. Măi sau ông ta mới mở computer xách tay ra, rồi bắt đầu đưa các đự kiện vào máy như vị Đại diện Brazin vừa tổng kết, xong ấn enter. Màn h́nh LCD lần lượt xuất hiện tên các giống vật từ cổ đại như Khủng Long, Rắn Biển có màoY. Cho đến các giống vật tồn tại hiện nay như Cọp, Beo, Tê Giác, Khỉ, Gấu, Ḅ, Gà Rồi Cá dưới nước các loại. Mà máy vẫn chưa dừng ở một sinh vật nào. Cuối cùng màn h́nh xuất hiện hàng chữ Akhông có tư liệu@. Nghĩa là không có giống vật nào trên Trái Đất Atừ cổ chí kim” lại ăn tạp nhạp được như dữ kiện đă đưa vào.

Chợt nhà báo Đức Quốc cầm một cái xoong đưa cho vị Đại diện Mỹ:

“Ngài c̣n thiếu món này.”

Mọi người vội nh́n vào, xoong chứa khoảng nửa kư lô muối hạt rang cháy. Thế là các mẫu tự từ “salt” liền được lách cách đánh lên màn h́nh. Và để cho thật chắc ăn, tránh sai sót. Vị Đại diện Mỹ lấy ra một ăng- ten đặc biệt phát sóng điện từ quang học. Ăng-ten được gắn liền với máy cung cấp điện nhỏ bằng hộp diêm, có “chíp” biến điện điện tử để tạo điện thế cực mạnh cho tầm anten hoạt động rộng toàn cầu. Rồi ông ta kẹp hệ thống anten đó trên đầu một cọc rào, cùng yêu cầu mọi người đứng tránh xa ra khoảng 3 mét. Kế, ông ấy nối dây dẫn vào computer cùng với lời giải thích:

“Đương nhiên, các quư vị ở đây đều hiểu rơ sự hạn chế của một máy computer xách tay v́ bộ nhớ quá nhỏ. Nên tôi đă xử dụng ăng-ten này để nối mạch với máy điện toán khổng lồ của Ngũ Giác Đài, có bộ nhớ vĩ đại cùng với tốc độ giải mă 5 tỷ phép tính một giây. Không máy điện toán nào trên Thế giới sánh b́.”

Sau lời nói, mặt vị Đại diện Mỹ vênh hẳn lên. Bởi lẽ tự hào đă nối mạch với máy điện toán thuộc Bộ Quốc Pḥng, th́ sao lại không kiếm ra. Dáng vẻ thật tự tin, ông ta bấm enter. Màn h́nh lại một lần nữa xuất hiện đủ mọi loài động vật như vừa qua. Và c̣n tỉ mỉ thêm các sinh vật nhỏ nhoi giun, dế, cào cào, ḅ ngựa, tắc kè. Rồi con người, từ thời c̣n ăn lông ở lỗ cho đến nay. Của đủ mọi gịng giống, dân tộc trên toàn cầu. Nhưng cuối cùng, như lần trước. Màn h́nh lại xuất hiện hàng chữ “Not found”.

Vị Đại diện Mỹ chưa chịu thua. Ông ta vội đánh lệnh: “T́m kiếm khả năng “lai tạo “giữa các động vật.” Âm thanh khô khan của nút enter vang lên “cạch”. Màn h́nh cho thấy đủ mọi loài “lai tạo” pha trộn lẫn lộn, nào: Gà với Ḅ, Chó với Mèo , Cào cào với Giun , Khỉ với Dế , Sư tử với Nai..

Măi sau một hồi xào đi, xáo lại. Trên màn h́nh mới chịu ngừng ở sự giả định “lai tạo” giữa “Rồng và Khủng long”

Không c̣n b́nh tĩnh được nữa. Vị Đại diện Mỹ như muốn ném computer xuống đất, kèm với câu tự hỏi trống không:

“Rồng ở đâu?”

Nhà báo Đài Loan vội vơ vào phần ḿnh, đỡ lời một cách hóm hỉnh:

“Ấy chết, ngài đừng nóng. Máy điện toán xách tay của ngài không dưới ba ngàn đô, chớ uổng phí. C̣n thưa với ngài, “Rồng” là biểu tượng tinh thần của Dân tộc tôi. Nhưng thú thật với ngài, qua biết bao nhiêu thế hệ, tốn biết bao công sức để t́m ṭi và nghiên cứu. Nhưng măi vẫn chưa t́m đâu ra nguồn gốc. Nên con Rồng, con Lân ở đất nước tôi chỉ là những con vật của sự giầu trí tưởng tượng thôi ngài ơi! Th́ lấy đâu ra “nhân” tế bào Rồng, để cấy vào “trứng” Khủng long nơi Canada được.”

Vậy, ngay cả với máy điện toán hiện đại bậc nhất của nước Mỹ . Siêu cường của Thế Giới. Cũng vẫn không t́m ra sinh vật nào có thể ăn được thực phẩm tạp nhạp như trên.

Đại diện các nước nh́n nhau, đều thể hiện sự thắc mắc: AKhông hiểu sao cái nước Cộng Sản Việt Nam khác thường này, chúng tài giỏi đến độ lại tạo được giống vật lạ đời ăn tạp thế ư?”

Sự bàn tán giữa họ vẫn trong ṿng luẩn quẩn, th́ tiếng của tên Trung tá Trại trưởng “đen đủi” chợt vang lên:

“Quư vị Đại diện kính mến! Tôi biết quư vị đang thắc mắc về giống “súc vật” mà chúng tôi đă “lai tạo” và đương được nuôi trong chuồng này. Quư vị đừng bàn căi nữa, lời giải đáp sẽ được trả lời cho quư vị ngay bây giờ.”

Đại diện các nước nghe vậy. Tất cả vội đổ dồn về lại cửa chuồng chăn nuôi số 2, nơi tên Trại trưởng đang đứng.

“Thưa quư vị! Bây giờ tôi sẽ mở hai cánh cửa chuồng chăn nuôi này ra. Rồi mời quư vị vào xem để thấy được thế nào là tài năng của nước Việt Nam Cộng Sản, thấy được tính ưu việt của Đảng và Nhà Nước chúng tôi B Đỉnh cao trí tuệ của loài người.”

Y dứt lời, mấy tên cán bộ bên cạnh liền vỗ tay. Kiểu “vỗ mồi” trơ trẽn. C̣n các Đại diện th́ ngỡ ngàng trước bài diễn văn quá ngắn, ư nghĩa dập khuôn nhạt nhẽo, chẳng ai buồn nghĩ đến chuyện vỗ tay. Nên mấy tiếng lộp bộp “vỗ mồi” tắt trong tẻ nhạt. Xong, tên cán bộ Trung sĩ đứng bên đưa cho y chùm ch́a khóa, đă tách sẵn một ch́a để dễ dàng cho y cầm mở. Y tra ch́a vào ổ khóa. Động tác thong thả, chậm răi. Các Đại diện không ḱm được tính ṭ ṃ Abẩm sinh@, cộng với niềm tự hào “vặt” mong ḿnh sẽ là người nh́n thấy giống “súc vật lai tạo” kỳ lạ này trước tiên, nên đă bắt đầu xô lấn nhau. Có vài Đại diện kêu oai oái, bởi bị người khác đạp lên chân hay bị chèn ép chặt quá không thở nổi.

Thục Trang ra hiệu nhắc nhở tôi cứ tiếp tục ghi h́nh. Riêng tôi, tuy tay đang cầm máy quay mà ḷng th́ luôn nghĩ. Bọn Cộng Sản kỳ này chúng liều lĩnh trắng trợn thật ư? Chúng nó dám để cả Thế Giới nh́n rơ bộ mặt thật của chúng sao? Chúng nó không sợ à.?

Nghĩ đến đây, không biết sao tôi lại lo sợ cho chúng . Bọn Cộng Sản. V́ nếu “sự thật” trong cái buồng mà gọi là chuồng chăn nuôi ấy được phơi bày. Nhất định cả Thế Giới sẽ ghê rợn, kinh tởm và lên án chúng. Một chút cân nhắc xung khắc từ ư niệm, và tôi chợt hiểu. Nỗi sợ trong tôi là nỗi sợ tự nhiên trước một nguy khốn sẽ xẩy ra, chứ chẳng phải tôi thương ǵ chúng nó. Bọn Việt Cộng. Tôi từng ngày từng giờ, mong chúng sụp đổ sớm giây nào tôi mừng giây đó.

Nhưng ḱa! Chúng không sợ thật, tên Trại trưởng “đen đủi” đă mở khóa. Dù rằng động tác của nó hơi chậm chạp. C̣n các vị Đại diện đều nín thở, trố mắt ra nh́n chăm chăm, tưởng chừng như muốn xuyên thủng cánh cửa. Cầm ổ khóa trên tay, y quay lại nói với các Đại diện:

“Quư vị Đại diện chú ư cho một điều. Khi cửa mở, v́ cửa hẹp nên yêu cầu quư vị đi thành hàng đôi. Đi vào nhẹ chân. Quư vị cứ tự do thoải mái quan sát. Quay phim, chụp h́nh tùy ư. Nhưng đừng có bàn tán ầm ĩ, kẻo sự ồn ào sẽ gây sợ hăi cho giống Asúc vật lại tạo@, dễ bề ảnh hưởng xấu đến sự “cải tạo” của chúng sau nàyY À, xin lỗi! Dễ tác hại đến độ lớn “lai tạo” chúng về sau. Một lần nữa xin nhắc quư vị, hăy đi hàng đôi vào xem.”

Thật quá khó khăn, làm sao thành được hàng đôi bây giờ. Khi mà vị Đại diện nào cũng muốn dành xem trước, điều c̣n là bí mật đối với mọi người. Cái ǵ rồi cũng ổn thỏa thôi! Sau một hồi giằng co dàn xếp, hàng đôi đă được h́nh thành chật sân theo kiểu quanh co ruột gà.

Tên Trại trưởng thấy các Đại diện đă đứng theo hàng ổn định. Y xoay người lại rút then cửa lớn ra. Vậy chỉ c̣n hai then cài phụ nữa là cánh cửa sẽ bật tung. Tôi không dám tin vào mắt ḿnh nữa. Chả lẽ bọn Việt Cộng dám phơi bày “cái thật” về sự dă man của chúng sao? Hay bọn cán bộ ở đây là bọn phản Đảng, nay chúng muốn cho cả Thế Giới thấy chân tướng thật ghê tởm về Chế độ Cộng Sản của chúng? Nhưng rơ ràng, những lời lẽ của tên Trại trưởng phát biểu vừa qua vẫn là trung thành với Đảng của nó. Hay trời thương dân lành, khiến chúng bị điên nên đă quyết định lầm lẫn? Hay chúng nó định thách thức cả nhân loại? Thật khó hiểu quá!

Then phụ thứ nhất, rồi thứ hai cài hai cánh cửa lại với nhau cũng đă được tên Trại trưởng đẩy ra. Y đứng thẳng người, ngoái cổ nh́n các Đại diện một lần nữa. Gật gù cái đầu như tỏ vẻ đắc ư, rồi quay lại nắm mỗi tay vào mỗi nắm cửa của hai cánh. Thời gian trôi qua thật chậm chạp, để kéo hai cánh cửa mở banh tuy không đầy vài giây, mà mọi người chờ đợi cảm lâu tựa thế kỷ. Mấy Đại diện đứng phía trên đă chân trước chân sau, như chực muốn lao nhanh vào.

Tôi thẫn thờ tuyệt vọng, không c̣n đâu tâm trí để cầm máy ghi h́nh nữa. Nỗi tuyệt vọng cho sự suy đoán sai của tôi. Tôi nghĩ bọn Việt Cộng, chúng nó phải bưng bít điều bỉ ổi, mà chúng đương lừa bịp Thế Giới là đă “lai tạo” được một giống vật ăn tạp. Vậy mà giờ đây chúng nó không cần. Chúng nó cứ công khai cho Thế Giới biết. Ôi! Khi cả loài người chứng kiến sự thật quái dị này, th́ hởi ơi!

Nhưng cánh cửa đă trong t́nh trạng thể ấyY, th́ không cớ ǵ lại không mở. Trừ phi có kẻ nào dùng súng bắn đuổi đám đông này th́ họa may. Thôi đừng phí công mơ hăo nữa. Hăy nh́n đó, tất cả các Đại diện đă nhón gót sẵn sàng, cùng hàng trăm ống kính đang chực chờ trước sự kỳ tuyệt của Cộng Sản Việt Nam, về “lai tạo” giống “súc vật” chăn nuôi mới cho con người. Riêng tôi cũng nín thở để chờ đợi xem phản ứng “Hỡi ơi!” B Từ Đại diện các nước, sau khi được tận mắt chứng kiến sự thật. Một sự thật phũ phàng, kinh tởm nhất trong lịch sử nhân loại.

Khoảng không tích tắc lặng như tờ, chỉ c̣n tiếng vo ve của ruồi muỗi. Rồi tiếng kèn kẹt của cửa chuồng vang lên khi được từ từ hé mở. Chớt có tiếng hét thật to từ ngoài cổng vọng lại, như muốn chọc thủng màng nhĩ mọi người:

“Đồng chí Thủ trưởng ơi! Hăy ngừng tay, có điện khẩn từ Bộ.”

Theo tiếng hét là tiếng chân chạy huỳnh huỵch nhanh như lốc cuốn của một tên nữ cán bộ có mái tóc dài chấm chân, vụt lướt lấn qua hàng các Đại diện đến cạnh tên Trại trưởng, vừa thở hổn hển vừa trao cho y mảnh giấy. Vội vă khép hai cánh cửa mới hé lại như cũ, tên Trại trưởng cầm lấy mảnh giấy liếc mắt sơ qua. Riêng tôi có cảm tưởng y liếc thăm ḍ sắc diện các Đại diện và Phóng viên th́ đúng hơn.

Mọi người lại bắt đầu x́ xèo thắc mắc. Cái công điện quỷ quái chi đây? Sao không mở cửa ra đi, c̣n chần chờ đứng xem làm ǵ?

Sau động tác khéo léo như đă đọc xong điện văn, tên Trại trưởng ra lệnh cho tên cán bộ đứng cạnh cài ngay các then cửa lại. Rồi chính tay y tra ổ khóa vào cửa khóa như cũ. Thế là tiếng Ồ!Ồ! của các Đại diện vang lên tứ hướng. V́ kinh ngạc trước sự việc hoàn toàn trái ngược. Chưa ai kịp lên tiếng thắc mắc, th́ tên Trại trưởng đă ra hiệu giữ im lặng. Y nói:

- Thưa tất cả quư vị Đại diện, thật là đáng tiếc. Chúng tôi buộc phải thông báo cho quư vị biết rằng: - Dù quư vị đă vất vả từ ngh́n trùng tới đây, hằng trông chờ và mong đợi. Nhưng hôm nay, chúng tôi buộc không thể cho quư vị được tham quan giống “súc vật” mà chúng tôi đă “lai tạo” thành công.

- Bởi thưa quư vị! Theo điện khẩn từ Bộ Nội Vụ, th́ Cục An Ninh Nhà Nước đă đề cao cảnh giác báo cho biết. Trong quư vị hiện diện tại đây, không chỉ là các Đại diện hay nhà báo đơn thuần về chăn nuôi. Mà trái lại, c̣n có mặt cả những Điệp viên Kinh tế nữa. Đó là điều tối kỵ, không thể chấp nhận được. Không cứ ǵ nước chúng tôi, ngay cả ở đất nước của các quư vị cũng vậy. Không thể để điều bí mật về chăn nuôi cho các tên Gián điệp Kinh tế thấy được.

Mong quư vị hiểu cho, “lai tạo” được giống “súc vật” đặc biệt này. Chúng tôi đă phải khắc phục bao nhiêu là khó khăn, tốn rất nhiều công sức. Chết không biết bao nhiêu kể xiết số lượng “súc vật”

nhân giống thí nghiệm lúc ban đầu, măi đến nay Đảng và Nhà Nước mới đạt được mục đích. Số lượng hiện nay, theo thống kê cả nước là vài trăm ngàn con. Số lượng ấy tuy c̣n nhỏ nhoi, song cũng đủ nói lên thành quả tuyệt vời của Đảng và Chính Phủ. Lẽ tất nhiên: Đó là tài sản, là điều bí mật của riêng Đất nước chúng tôi. Nên không đời nào lại để hở ra cho bọn Gián điệp Kinh tế đánh cắp mẫu mă được!

AVậy theo lệnh từ Bộ. Hôm nay tạm hoăn cuộc tham quan “súc vật lai tạo” ở đây. Thật buồn phải xin lỗi, mời quư vị trở về. Đợi cơ quan có trách nhiệm điều tra chọn lọc xong, chúng tôi sẽ mời quư vị đến xem vào dịp khác.”

Lời y vừa dứt. Các Đại diện lập tức bị lên cơn điên. Thôi th́ đủ mọi loại từ “thô bỉ” mà hạng “thằng cha, con đĩ” thường dùng của mỗi ngôn ngữ, đều được các Đại diện tung ra để nguyền rủa cái gọi là Cộng Sản Việt Nam, ngơ hầu nguôi ngoai cơn giận. Nhưng cũng may, chẳng có một “vị” Đại diện nào dám đi đến tận cùng của chứng điên. Bởi họ tự biết, không ai dại ǵ dây với “hủi” Cộng Sản ngay trên phần đất của chúng.

Riêng tôi bừng tỉnh. Có thế chứ B Vô lư, chúng nó dám để cả Thế Giới thấy bộ mặt thật của chúng B Có điều tôi không ngờ, chúng nó dàn thế cờ có vẻ như vô t́nh một cách khéo léo tài như vậy.

Thế là các Đại diện và Phóng viên lại lục tục kéo nhau lên xe trong im lặng. Sự im lặng đến lạnh lùng ghê rợn, như tất cả bị đưa đi xử bắn. Từng người liếc nh́n nhau trong nghi ngờ. Mặc cảm nặng nề đến mức độ không ai thèm nói với ai, không ai c̣n tin ai nữa. Tôi và cô Thục Trang cũng không thoát khỏi những ánh mắt ḍ xét.

Sự im lặng kéo dài tưởng chừng vô tận. Th́ tự nhiên cuối cùng các Đại diện và Phóng viên như ớ ra và hiểu được rằng - Có một cái ǵ đó, vẻ như tất cả bị đánh lừa. Lập tức cơn giận điên người của họ lại tái phát, ầm ĩ lên trong đoàn xe chưa chuyển bánh - Nào có ai là Gián điệp Kinh tế đâu B- Hăy mở cửa chuồng ra cho xem đi . Đừng chơi tṛ lừa dối bịp bợm . Hỡi bọn nói dối hơn cuội . Bọn lấy “nói dối” làm Quốc sách . Bọn Cộng Sản bẩn thỉu!

Nhưng chung quy, các Đại diện và Phóng viên đều là dân “khôn nhà, khôn cả chợ”. Họ lại một lần nữa, từ tiềm thức đánh động tâm ḿnh cho sự thật đă minh chứng: “Không thể nào dây với hủi Cộng Sản. Loại “Hủi Chủ Nghĩa” chỉ muốn bần cùng hóa toàn dân của chúng trong mỹ từ “THẾ GIỚI ĐẠI ĐỒNG”. Thôi “im lặng là vàng”. Về nhà “bước chân vào cửa” cho chắc ăn rồi sẽ tính. Trận điên thứ hai do đó lại từ từ dịu tắt, mà không cần một sự can thiệp nào. Đoàn xe bắt đầu chuyển bánh quay lại Hà Nội.

Sự mệt mỏi bởi đường dài cộng với nỗi thất vọng của chuyến đi đầy mục đích nay trở về tay không. Các Đại diện và Phóng viên như những kẻ mất hồn, tứ chi bải hoải. Không c̣n thiết ǵ tṛ chuyện với nhau dù trên máy bay hay ngay cả khi chia tay tại Phi trường Quốc tế San Francisco cũng vậy. Họ lặng lẽ mỗi người một hướng. Thậm chí đôi vị Đại diện có vài gắn bó thân t́nh, mà phải chào nhau theo lịch sự giao tế th́ cũng chỉ với ánh mắt, chứ chẳng ai buồn mở miệng hay bắt tay.

Tôi theo Thục Trang ra phía ngoài đón taxi. Trong khi đứng đợi sát bên đường chờ tới phiên ḿnh có xe. Vẻ lưỡng lự, cô ấy quay sang hỏi tôi mặt lộ suy tư:

- “Anh có thể đoán trong đó họ nuôi giống vật ǵ không?”

Tôi nh́n cô ta, nh́n bộ mặt ngây thơ ấy mà tội nghiệp. Cô cũng là người Việt Nam, mà cô không hề hay biết ǵ về kẻ thù đang phá nát cả Dân Tộc. Đang phản lại truyền thống của Cha Ông. Đang đóng cửa bưng bít, áp đặt “Độc Đảng” để cai trị. Mà đau thay kẻ đó lại cùng gịng máu với cô và tôi. Giọng buồn buồn, tôi khẽ trả lời:

- Thưa cô! Tôi không đoán, mà tôi biết rơ giống vật nuôi trong đó...”

Nghe vậy. Thục Trang mừng ra mặt, song lại trách:

- “Sao anh không nói với tôi ngay khi ở trại chăn nuôi!”

- “Cô đă dặn tôi không được nói ǵ, trong thời gian đi chung với các Đại diện thây!” Tôi đáp.

Cô ta vội nhoẻn miệng cười làm ḥa:

- “Thôi thôi!phải rồi. Xin lỗi, tôi quên mất. Vậy là.. trước anh cũng chăn nuôi ở đấy nên mới biết.”

Tôi quá mệt bởi chặng đường vừa qua, nên không c̣n tinh thần giải thích. Đồng thời cũng thoáng chút nghi ngờ. Nếu tôi có giải thích chắc ǵ cô ấy đă tin. Do đó, tôi gật đầu cho xong chuyện.

Tính ṭ ṃ đă kích thích thêm chút háo thắng hơn người. Khiến mặt Thục Trang tươi hẳn, hỏi tôi trong vồn vă:

- “Anh Khải ơi! Thế th́ họ đă nuôi giống ǵ ở trong đó? À quên, họ đă “lai tạo” được loài “súc vật” ǵ mà ăn tạp phẩm “thô” thể ấy. Anh cho Thục Trang biết ngay đi. Ôi! thích thật, Trang được biết điều này trước nhất, trước hết các Đại diện. Thích quá mất thôi! Anh nói cho em biết ngay đi.”

Quả cô ta đă vui mừng đến tột độ, không c̣n giữ kẽ. Xưng em cùng cầm lấy tay tôi rung rung trong luyến cảm chân t́nh. Cảnh đó khiến người ngoài dễ hiểu lầm “ cô gái ấy đang nũng nịu đ̣i hỏi chàng trai kia phải đáp ứng điều ǵ “ mất rồi!

Tôi chau mày cân nhắc, nên cứ để mặc Thục Trang níu kéo tay ḿnh. Trong suy nghĩ, sầu đời man mát dâng lên. Liệu cô ta có tin khi nghe tôi nói ra sự thật không. Bởi nếu cô ấy không tin, lập tức tôi biến thành kẻ nói dối. Tôi mà lại đi lừa dối một cô gái ư? Không, không đời nào. Vả lại tôi lừa dối cô ấy để làm chi. Đó là sự thật đầy nghiệt ngă, v́ cô ta hỏi buộc tôi phải nói ra thôi. Con người tôi luôn sống cho sự thật kia mà.

- “Ồ! Anh c̣n trầm tư mặc tưởng cái ǵ, sao chưa chịu nói ngay đi. Họ nuôi giống ǵ ở trong chuồng kín mít đó?” Thục Trang cứ gạn hỏi.

Tôi vẫn c̣n phân vân giữa nói và không nên nói ra, khi mà chưa đoan chắc lời nói của ḿnh sẽ được người nghe tin theo. Tiếng gạn hỏi thúc giục của cô ta khiến tôi mau đi đến quyết định. Thôi th́ cứ sự thật mà nói, tin hay không thây kệ cô ấy.

“Nuôi người!” Tôi đáp cộc lốc.

- “Sao?Nuôi! nuôi người!.! Anh có khùng không?” Thục Trang vặn lại tôi với giọng hốt hoảng chan chứa ngờ vực.

Cực chẳng đă, tôi nh́n thẳng vào mặt cô ấy hồi lâu.... Rồi thong thả nói:

- “Thưa cô Phóng viên nhà báo! Cái buồng kín mít được gọi là cái chuồng chăn nuôi, cùng với những tạp phẩm để phía ngoài được giới thiệu là thức ăn cho giống “súc vật lai tạo” nuôi ở trong....

- “Thưa cô, cái chuồng chăn nuôi đó chính là nhà tù. C̣n loài “súc vật” mà bọn Cộng Sản Việt Nam gọi là “mới” “lai tạo” được....

- Thưa cô! Đó chính là những con người. Những người đồng tuổi với bậc Cha, Anh của cô. Những người ấy đă bị bọn Việt Cộng giam cầm, hành hạ và cho ăn uống ngược đăi thế đó.

- “Những người ấy là... ai? Là những người dân lành, sống trên khắp miền đất Nước. Đă chống đối, lên án cùng vạch trần sự lừa bịp xấu xa của chế độ Cộng Sản Việt Nam tàn ác.

- Những người ấy là... ai? Là những Biệt Kích Cảm Tử của Miền Nam Tự Do. Đă xâm nhập Miền Bắc Cộng Sản với nhiệm vụ hiểm nghèo: Phá hoại, nằm vùng, tuyên truyền và gây cơ sở. Ngơ hầu mưu thôn tính tận gốc Cộng Sản Việt Nam.

- Những người ấy là... ai? Là những Quân Cán Chính Việt Nam Cộng Ḥa. Sau khi Miền Nam bị Cộng Sản Miền Bắc cưỡng chiếm. Liền bị bắt giam, đầy ải khổ sai và cùm nhốt hôi hám như vậy. Với ngụy từ che đậy là “đi học tập”.

Tôi chưa dứt lời, sắc diện Thục Trang đă nhợt nhạt. Một sự kích xúc nào đó, tôi không hiểu nổi. Chỉ thấy toàn thân cô run rẩy, tay nắm chặt tay tôi hơn. Miệng lắp bắp măi mới bật thành tiếng:

-” Bọn Cộng Sản! Chúng! chúng dă man hơn cả thời Trung Cổ!”

Rồi bất th́nh ĺnh! Thục Trang buông tay tôi, thân h́nh rũ xuống té vật ra đường. Đúng lúc chiếc Taxi trờ tới đón người khách phía trên, đâu có ngờ mà kịp thắng. Đă húc cô văng bật trở lại nằm nghiêng bất tỉnh trên vỉa hè. Đầu tóc rũ rượi, mặt loang vết máu.

Tôi lặng người! Đứng chết chân trước sự việc quá đỗi ngoài sức tưởng tượng. Nỗi ân hận vụt xâu xé trong tâm. Lỗi tại tôi đi nói ra sự thật. Giá tôi đừng nói sự thật ra, th́ lấy đâu cô ấy bị xúc động khiến nẩy sinh tai nạn.

Sư ỳ thừ người của tôi trong giây lát, ḥa với h́nh ảnh Thục Trang vuột ra từ tay tôi té vào xe. Làm những người xung quanh chứng kiến lẫn cả tài xế Taxi đều nghi ngờ - Tôi chính là thủ phạm xô cô vô xe để sát hại. Nên khi tôi định cúi xuống xem xét vực đỡ cô ấy dậy, th́ bàn tay Police đă nắm lấy tay tôi. Hắn móc c̣ng ra mà chẳng cần hỏi han ǵ, v́ lời những người đứng quanh làm chứng đă quá đủ.

Tôi thở dài tự hiểu, nghịch cảnh “t́nh ngay lư gian” th́ dù có nói ǵ đi chăng nữa cũng vô ích! Thục Trang hiện hôn mê bất tỉnh. Xe ambulance đă chở cô đi. Tôi xin ơn trời ! Cô ta đừng chết ! V́ chỉ có cô ấy mới là người chứng duy nhất, để minh oan cho tôi. Bằng không, tôi lại phải tiếp tục kiếp sống hăi hùng lần nữa ư? Ôi! Lần trước tôi đă 21 năm trong kiếp cùng cực “SÚC VẬT LAI TẠO” của lao tù Cộng Sản rồi.

Tóc gáy dựng đứng, nỗi buồn tê tái đặc quánh không lối thoát! Chợt ... sực tỉnh, tôi cười ha hả và thầm mắc cỡ với ḿnh. Một kẻ đă từng ở tận cùng chốn khổ ải, đă từng lây lất triền miên trong đầy đọa cùm xiềng nơi lao tù của bọn quỷ đỏ Cộng Sản. Sao lại đi lo lắng khi bước chân vào nhà tù Mỹ, khôi hài chưa!

Tâm tôi an b́nh trở lại, không chút ái ngại. Ḷng rộn niềm vui, mỉm cười nói nhỏ:

- “Nhà tù của Mỹ... xem nào! Có ǵ đáng kể nhỉ? Họa chăng ... đó chỉ là nếp sống “ Nệm ấm trong cô đơn.”

 

 

 

BN 587

 

 

HẾT PHẦN I

 

 


 

SERVED IN A NOBLE CAUSE

 

 

 

Vietnamese commandos : hearing before the Select Committee on Intelligence of the United States Senate, One Hundred Fourth Congress, second session ...

Wednesday, June 19, 1996

 

CLIP RELEASED JULY 21/2015

https://www.youtube.com/watch?list=PLEr4wlBhmZ8qYiZf7TfA6sNE8qjhOHDR6&v=6il0C0UU8Qg

  

 

US SENATE APPROVED VIETNAMESE COMMANDOS COMPENSATION BILL

http://www.c-span.org/video/?73094-1/senate-session&start=15807

BẮT ĐẦU TỪ PHÚT 4:22:12 - 4:52:10  (13.20 - 13.50)

 


Liên lạc trang chủ

E Mail: kimau48@yahoo.com, kimau48@gmail.com

Cell: 404-593-4036

 

Những người lính một thời bị lăng quên: Viết Lại Lịch Sử

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Liên lạc trang chủ

E Mail: kimau48@yahoo.com, kimau48@gmail.com

Cell: 404-593-4036

 


 

 

 

 

Tặng Kim Âu



Chính khí hạo nhiên! Tổ Quốc t́nh.
Nghĩa trung can đảm, cái thiên thanh.
Văn phong thảo phạt, quần hùng phục.
Sơn đỉnh vân phi, vạn lư tŕnh.


Thảo Đường Cư Sĩ.

 

 

 

 

Your name:


Your email:


Your comments:


 

 

 

 

  Trang ChủKim ÂuBáo ChíDịch ThuậtTự ĐiểnThư QuánLưu TrữESPN3Sport TVMusicLotteryDanceSRSB RadioVideos/TVLearningLịch SửTác PhẩmChính NghĩaVấn ĐềĐà LạtDiễn ĐànChân LưBBCVOARFARFISBSTác GỉaVideoForum

US Senator John McCain , Kim Âu Hà văn Sơn

NT Kiên , UCV Bob Barr, Kim Âu Hà văn Sơn

 

 

 

 

 

 

NT Kiên , Kim Âu Hà văn Sơn, Ross Perot  Cố Vấn An Ninh Đặc Biệt của TT Reagan và NT Sám

 


 

Associated Press News

Reuter Top News

Real Clear Politics

MediaMatters

C-SPAN. Videos Library

Judicial Watch

New World Order

New Max

Daily Storm

Observe

Political Insider

Ramussen Report

Illuminatti News

Wikileaks

The Online Books Page

American Free Press

Federation of Anerican Scientist

Indonesian Newspapers

Philippine Newspapers

Nghiên Cứu Quốc Tế

Nghiên Cứu Biển Đông

Thư Viện Quốc Gia 1

Thư Viện Quốc Gia

Học Viện Ngoại Giao

Tự Điển Bách Khoa VN

Ca Dao Tục Ngữ

Bảo Tàng Lịch Sử

Nghiên Cứu Lịch Sử

Dấu Hiệu Thời Đại

QLVNCH

Đỗ Ngọc Uyển

Thư Viện Hoa Sen

Vatican?

RomanCatholic

Khoa HọcTV

Sai Gon Echo

Viễn Đông Daily

Người Việt

Việt Báo

Việt List

Xây Dựng

Phi Dũng

Việt Thức

Hoa Vô Ưu

Đại Kỷ Nguyên

Việt Mỹ

Việt Tribune

Bia Miệng

Saigon Times USA

Người Việt Seatle

Cali Today

Dân Việt

Việt Luận

Nam ÚcTuần Báo

DĐ Người Dân

Tin Mới

Tiền Phong

Xă Luận

Dân Trí

Tuổi Trẻ

Express

Lao Động

Thanh Niên

Tiền Phong

Tấm Gương

Sài G̣n

Sách Hiếm

ThếGiới

Đỉnh Sóng

Eurasia

ĐCSVN

Bắc Bộ Phủ

Nguyễn Tấn Dũng

BaSàm

Thơ Trẻ

Văn Học

Điện Ảnh

Cám Ơn Anh

TPBVNCH

1GĐ/1TPB

Propublica

Inter Investigate

ACLU Ten