Xin chớ nhập nhằng giữa

lá cờ Vàng và cờ Đỏ.

 

 

Cảnh giác trước một loại truyên truyền xám của Việt Cộng: Hoà hợp để chống Ngoại Xâm

.

Đỗ văn Phúc   -

 

 

 

 

Chúng tôi thực không muốn cứ lặp đi lặp lại những điều đă viết rất nhiều lần trong mấy năm qua, và cũng đă được nhiều nhà b́nh luận nói đến trên nhiều báo chí, diễn đàn…

Nhưng mới đây, nhân vụ Trung Cộng chiếm đóng hai đảo Hoàng sa và Trường Sa, mà đă nổ ra những cuộc biểu t́nh chống đối của thanh niên trong nước và đồng bào hải ngoại, đă có vài tờ báo hải ngoại đăng những bài đặt vấn đề: 

Trước hiểm họa ngoại xâm, người Việt phải đoàn kết, v́ nợ nước mà quên thù nhà. Cũng có tờ báo đưa ra trưng cầu độc giả: Nếu có sinh viên du học VN biểu t́nh với lá cờ đỏ, chúng ta có tham gia không? Nhiều vị lưu tâm đến chính trị cũng gử́ điện thư, điện thoại hỏi ư kiến chúng tôi về vụ cờ vàng, cờ đỏ… 

Chúng tôi đă đọc trên báo nhiều bài phản ứng hợp t́nh hợp lư, nhưng vẫn thấy chưa đủ. V́ ngoài cái họa ngoại xâm của Trung Cộng, người Việt hải ngoại c̣n đang đối phó gắt gao với cái họa xâm nhập của Cộng Sản Việt Nam; người Việt trong nước cũng gọi Cộng sản là Nội xâm. Quân dân ta trước đây, khi bị Bắc Việt xâm lăng, đă ở trong thế thụ động và đă thất bại không bảo vệ được miền Nam. Chúng ta đă đổ lỗi cho bạn đồng minh Hoa Kỳ. Ngày nay, tại những miền đất tự do, hơn ba triệu người Việt tị nạn cũng đang ở thế thụ động trước các đợt xâm lăng kinh tế, văn hoá, tuyên vận của Cộng Sản. Mà lần này th́ không thể đổ tôi cho ai, nếu không can đảm tự nhận những sai lầm của ḿnh trong hầu hết các lănh vực. Ngoài ra cũng phải kể đến bọn nội tuyến, bọn đón gió trở cờ, bọn Việt gian hám lợi đang thập tḥ khắp mọi xó xỉnh, t́m cơ hội phá hoại chúng ta. 

Mơ màng, hoặc ngây thơ, hoặc giả bộ ngây thơ, người ta đă đưa ra luận cứ: Quên thù nhà để lo việc nước 

Đúng thế, khi có những cơ nguy to lớn có thể làm sụp đổ vận mệnh nước nhà, người Việt ta thường đoàn kết, hy sinh thù nhà, những dị biệt cá nhân, đoàn thể để cùng chung sức đối phó với ngoại nhân. Mối hận sâu sắc giữa Trần Thủ Độ và Trần Hưng Đạo sau vụ âm mưu của Trần Thủ Độ cưỡng duyên Thuận Thiên Công chuá (vợ Trần Liễu) cho vua Trần Thái Tôn đă gây mối hận sâu sắc giữa hai gia đinh Vua và gia đ́nh Trần Hưng Đạo. Nhưng trước thế tiến công của quân Nguyên Mông, Đại Vương Trần Hưng Đạo đă dẹp mối thù nhà qua một bên để dốc ḷng chiến đấu, ba lần chiến thắng quân Nguyên, giữ vững cơi bờ nước Nam.

 

Nhưng tấm gương quên thù nhà đó - vốn phát xuất từ truyền thống yêu nước của dân tộc - không thể đem ra áp dụng vào hoàn cảnh hiện nay giữa người Quốc gia và phe Cộng sản. Làm như thế là nhập nhằng đánh lận con đen, một thứ tuyên truyền xám nhằm cổ vũ sự hoà hợp giữa hai thế lực đối nghịch hoàn toàn từ bản chất đến cương lĩnh hành động. Người cổ vũ cho việc “quên thù nhà” đó hẳn không đến nỗi ngây thơ mà không hiểu rằng người Việt Quốc gia không chống lại đảng Cộng sản v́ oán thù và quyền lợi cá nhân. Nội dung chính yếu của sự nghiệp đấu tranh chống Cộng sản là đem lại Tự Do, Dân Chủ, Nhân Quyền cho toàn dân. Những người quốc gia chắc chắn có những mất mát đau thương do đảng Cộng sản gây ra hàng chục năm trước đây. Nhưng những mất mát đau thương đó có nghĩa lư ǵ với những khổ đau mà đồng bào Việt Nam hiện nay phải gánh chịu trong nước; những mất mát đau thương đó có đáng ǵ so với nguy cơ của tiền đồ dân tộc mỗi ngày một suy thoái, phá sản do chính sách bạo tàn, phản động của tập đoàn lănh đạo Cộng Sản.

 

V́ thế, trong phạm trù hai chữ yêu nước hiện nay là phải bao gồm cả việc bảo vệ giang sơn tổ quốc đồng thời với việc văn hồi dân chủ tự do. Hai việc này không thể thành công một khi đất nuớc c̣n trong tay đảng Cộng sản.

 

Thanh niên tại quốc nội đă ư thức hiểm họa mất nước mà đứng lên. Họ đă liên tục biểu t́nh lên án Trung Quốc và đ̣i nhà cầm quyền Cộng Sản thức tỉnh. Dĩ nhiên họ có những hạn chế về khả năng và nhận thức, họ cũng không có sự lựa chọn nào khác ngoài phải việc phải đi dưới lá cờ đỏ sao vàng mà họ ngộ nhận là cờ Tổ quốc Việt Nam. Họ đă sinh ra, lớn lên dưới ngọn cờ đó; mà thông tin Cộng sản đă bưng bít những sự kiện lịch sử để họ biết rằng đă có một lá cờ Vàng biểu trưng của nuớc Việt Nam và đă trở nên chính thức trước cộng đồng thế giới từ năm 1949. Ngay cả những cuộc biểu t́nh yêu nước đó cũng bị nhà cẩm quyền Cộng Sản đàn áp.

 

Những ai c̣n tin tưởng sẽ thỏa hiệp được với Cộng sản, xin nhớ rằng những người Cộng sản đă bao lần tráo trở:

 

1.- Khi Hồ Chí Minh c̣n bôn ba bên Thương Hải, Trung Hoa, ông đă nhận sự giúp đỡ của cụ Phan Bội Châu để hoạt động. Sau đó, Hồ đă bán cụ Phan cho mật thám Pháp để lấy tiền hoạt động riêng cho đảng Cộng sản.

2.- Trong kháng chiến chống Pháp, Cộng sản c̣n yếu kém, không có uy t́n với quốc dân, Hồ đă lập ra Mặt Trận Việt Minh và quy tụ nhiều thành phần, đảng phái quốc gia. Nhờ đó, kháng chiến mới thắng lợi. Rồi ngay trong ngày cướp chính quyền 19-8-1945, Hồ đă cho công an truy lùng thủ tiêu những thành viên các đảng Quốc gia; họ cũng thủ tiêu luôn những người Cộng sản mà theo họ có ư kiến bất đồng.

3.- Khi sắp kết thúc chiến tranh, Hồ đă phát động phong trào cải cách ruộng đất, triệt hạ các tầng lớp địa chủ, trung nông, là những nguời đă theo và ủng hộ cho kháng chiến tích cực.

4.- Chưa đầy một năm sau ngày chiếm trọn miền Nam, đảng Cộng sản đă vội vàng xoá sổ Mặt Trận Dân Tộc Giải Phóng Miền Nam để đảng Cộng Sản toàn quyền độc tôn trên khắp lănh thổ đă thống nhất.

Phạm vi của bài viết này không cho phép dẫn chứng hết các chi tiết. Quư vị có thể t́m thấy nhan nhản trên các trang báo, trang web.

Những ai c̣n tin rằng Cộng Sản yêu nước, xin hăy nhớ: Cộng Sản vốn không có tinh thần dân tộc. Họ theo chủ nghĩa quốc tế.

Đảng Cộng sản là một đảng mang tính quốc tế (Vô sản toàn thế giới, đoàn kết lại!, Quốc Tế Cộng Sản). Chính Hồ Chí Minh đă từng tuyên bố: “Đảng CSVN là một bộ phận không tách rời được của khối Đệ Tam Quốc Tế.” V́ thế, tổ quốc đối với họ là thứ tổ quốc xă hội chủ nghĩa do Nga Sô và Trung Hoa lănh đạo. Trước và trong chiến tranh Việt Nam, họ phục vụ quyền lợi của Đệ Tam Quốc Tế để bành trướng chủ nghĩa Cộng Sản xuống khu vực Đông Nam Á.

Do đó, họ sẵn sàng làm tay sai cho bất cứ quyền lực nào giúp họ đạt được mục tiêu chính trị. Hồ Chí Minh đă từng kêu gọi “Đế Quốc Tư Bản Mỹ” giúp đỡ khi phải đương đầu với Pháp (Thư gửi Tổng thống Hoa Kỳ Truman). Cũng Hồ Chí Minh và Phạm Văn Đồng đă kư  tuyên bố thừa nhận chủ quyền của Trung Cộng trên hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa năm 1958. Mục đích là đổi lấy vũ khí, quân dụng phục vụ chiến tranh xâm lược miền Nam. Khi quan thầy Nga Sô sụp đổ, họ phải trở lại thần phục Bắc Kinh, đảng Cộng Sản đă nhượng nhiều đất biên giới và lănh hải cho Trung Quốc.

V́ thế, để khôi phục lănh thổ, không phải chỉ có việc đối phó với Trung Quốc là đủ. Người Việt Nam c̣n phải giành lấy quyền làm chủ trên quê hương. Có như thế, mới đủ khả năng động viên toàn nhân vật lực cho một cuộc chiến đấu mà sẽ rất cam go với tên khổng lồ Trung Quốc (nếu xảy ra khi các biện pháp ngoại giao, chính trị thất bại).

Các bản tuyên cáo của các đoàn thể đảng phái Quốc Gia gần đây đều nhấn mạnh hàng đầu việc lên án ngụy quyền Cộng Sản bán nước – là nguyên nhân chính dẫn đến việc Trung Cộng xâm  chiếm đất đai. Đó là việc làm rất đúng.

Trong thời gian chiến dịch cờ Vàng, chúng ta đă chứng minh cờ Vàng là Quốc Kỳ của nước Việt Nam, trong khi cờ Đỏ sao vàng là cờ của đảng Cộng Sản. Cờ Vàng đại diện cho nguyện vọng tha thiết về Dân chủ Tự do của dân tộc Việt; c̣n cờ đỏ biểu trưng cho bạo tàn, khủng bố, gian manh, nô lệ…

 

Nếu chúng ta chấp nhận rằng giữa Thiện và Ác không thể có sự nhân nhượng, Thiện và Ác không thể song hành; th́ việc giương lá cờ Vàng chính nghĩa đi bên lá cờ Đỏ gian tà là điều hoàn toàn mâu thuẫn, không thể chấp nhận được.

Du sinh Việt Nam có thể giuơng lá cờ đỏ biểu t́nh trước toà Đại sứ hay Lănh sự Trung Cộng ở các nước. Chúng ta buộc phải tôn trọng quyền của họ. Nhưng chúng ta không hùa theo trong ḍng người cờ đỏ đó. Chúng ta đă và sẽ làm theo lối chúng ta: giương lá Cờ Vàng và những khẩu hiệu vừa lên án Cộng sản Việt Nam vừa chống đối Trung Cộng.

 

Đỗ Văn Phúc.

 

 

 

 

 

  1. Kim Âu

  2. Mapquest

  3. Thời Thế

  4. Chính Nghĩa Là Của Chúng Ta

  5. Nợ Núi Sông

  6. Ta Về Giữa Độ Tàn Thu

  7. Nửa Đêm Nghe Hồn Sử Gọi

  8. Tiếng Nói Công Lư

  9. Gian Đảng Phở Ḅ

  10. Băng Đảng Việt Tân

  11. Thiên Cổ Tội Nhân

  12. Vàng Rơi Không Tiếc

  13. Câu Chuyện Về Một Đứa Trẻ

  14. Chiến Khu Ma

  15. Đỗ Hùng

  16. Đỗ Văn Phúc

  17. Đinh Lâm Thanh

  18. Nguyễn Mạnh Trinh

  19. Phùng Ngọc Sa

  20. Nguyễn văn Chức

  21. Nam Nhân

  22. Hoàng Đạo Thế Kiệt

  23. Nguyễn Đạt Thịnh

  24. Phạm Thanh Phương

  25. Trương Minh Ḥa

  26. Tân Dân

  27. Trần Thanh

  28. Hoàng Duy Hùng

  29. Dương Như Nguyện

  30. Đinh Thạch Bích

  31. Hoàng Hải Thủy

  32. Trần Kiêm Đoàn

  33. Đỗ Hoàng Gia

  34. Trúc Đông Quân

  35. Nguyễn Mạnh Quang

  36. Nửa Ngày Lao Tù

  37. Đọc "Tôi Phải Sống"

  38. Khi Việt Tân Bị Bể Bạc

  39. Từ Từ X́ Ra

  40. Kiêm Ái

  41. Lăo Móc

  42. Bản Lên Tiếng 53

  43. Thư Không Niêm

  44. 53 Cơ Sở Lên Tiếng

  45. Không Tham Gia Chọn Ngày TN

  46. Trần Xuân Ninh, Houston

  47. Nguyễn Đ́nh Sài Tố Cáo

  48. Hồng Y Sepe

  49. Liên  Minh Thần Thánh

  50. Quan Niệm Chính Thống

  51. Chủ Nghĩa Dân Tộc Sinh Tồn

  52. Khái Niệm Về Số Trong Dịch

  53. Ngày Độc Lập

  54. Trung Đông Máu Lửa

  55. Tha La Xóm Đạo

  56. Là Một - Là Hai - Là Ba

  57. Đỉnh Gió Hú

  58. Con Người Vô Dụng

  59. State of Denial