CHÍNH NGHĨA 

 

   

Chính Nghĩa Tự Có Tính Thuyết Phục - Nhân Nghĩa Tự Có Tính Cảm Hoá

Những thẻ căn cước

NHÁC TRÔNG LỜN LỢT MẦU DA”

Như chúng ta đă biết: ngày lễ quốc khánh Mỹ 4 tháng 7/2005, một cuộc tiếp tân đă đuợc tổ chức tại toà tổng lănh sự Mỹ ở Saigon. Dĩ nhiên, với sự đồng ư của bạo quyền Việt Cộng.

Trên Internet, người ta thấy có giáo sư Trần Khuê, linh mục Chân Tín, ông bà Nguyễn Đan Quế. Vàợ giáo sư Lê Xuân Khoa.

 

*

Tôi không biết nhiều về ông Trần Khuê. Học hành đến đâu, chống đảng hay c̣ mồi của đảng. Tôi chỉ biết một điều: ông lớn lên trong chế độ CS và mang căn cuớc công dân nhà nước Cộng Hoà Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Cộng. Như những Dương Thu Hương, Phạm Hồng Sơn, Lê Chí Quang, Nguyễn Vũ B́nh, Hà sĩ Phu, Bùi Minh Quốc v,v, những người mà cho đến nay tôi vẫn ngưỡng mộ.,

Ông khác với linh mục Chân Tín. Khác với bác sĩ Nguyễn Đan Quế. Và khác với giáo sư Lê Xuân Khoa.

*Linh mục Chân Tín, tôi quen biết, nếu không muốn nói là mang ơn . Linh mục đă làm phép rửa tội (baptême) cho vợ tôi, và làm phép cưới cho hai chúng tôi tại nhà thờ Ḍng Chuá Cứu Thế Sàig̣n. Ngài mang căn cước công dân VNCH của Người Quốc Gia, nhưng đă “giác ngộ” rất sớm, cùng với linh mục Nguyễn Ngọc Lan.

*

Khoảng hai tháng truớc khi miền Nam sụp sụp đổ, một bữa cơm đưọc tổ chức tại nhà LS.Lâm Lễ Trinh đuờng Đồ Chiểu, Saigon. “Quan khách” vẻn vẹn bốn ngừơi: linh mục Chân Tín, linh mục Nguyễn Ngọc Lan, Nghị sĩ Thái Lăng Nghiêm (bạn thân của tôi) và tôi.

Chiều hôm đó, Thái Lăng Nghiêm và tôi đến sớm. Chúng tôi ngồi nói truyện, đỳợi hai linh mụcỳ. Hai linh mục đến rất muộn. Các Ngài bước vào, lớn tiếng xin lỗi và nói lư do đến muộn. Th́ ra các Ngài bận xén báo lậu để kịp phát hành ngày hôm sau.

Linh mục Lan nói bô bô: ḿnh xén báo, vô ư xén ngay vào ngón tay.

Tôi nói: “báo Đối Diện cuả các cha đă bị đóng cửa rồi mà”!

Các ngài nói:“ Đối Diện bị đóng cửa th́ có Đứng Dậy, mấy hồi ”. .

Tôi nói: “các cha có phước lắm. Phải chế độ Việt Cộng th́ không có Đối Diện với Đứng Dậy, và các cha đă bị công an nhúp từ lâu.”

Một trong hai vị, tôi không c̣n nhớ rơ vị nào, nói : trong chế độ VC độc tài sắt máu, mọi người đều b́nh đẳng, ai cũng như ai”.

Tôi thưa: “Không có chỗ nào b́nh đẳng bằng nghĩa trang. Rồi đây các cha sẽ hiểu, nhưng e rằng quá muộn”.

Linh mục Chân Tín vỗ nhẹ vào vai tôi: “Anh Chức th́ bao giờ cũng vậy. Sao, Xuân Phúc khoẻ không?” (Xuân Phúc là tên vợ tôi).

Rồi chủ nhân và “quan khách” ngồi vào bàn ăn. Đó là lần cuối tôi đuợc gặp hai linh mục.

Ngày 30 tháng Tư/1975, Việt Cộng vào Miền Nam. Chúng nó xử sự như một đoàn quân chiến thắng trên đất địch. Đểu cáng, côn đồ và vô cùng tàn bạo đối với đồng bào , nhất là đối với anh em chiến sĩ QLVNCHợ. Hai linh mục đă có dịp nh́n tận mắt. Và các Ngài đă tỉnh ngộ. Như trước đó, những Nguyễn Mạnh Tuờng,Trần Đức Thảo đă tỉnh ngộ. Như sau đó, những Trần văn Tuyên,Trần Trung Dung, Thái Lăng Nghiêm-những người bạn của tôi tại nghị trường và từng trách tôi chống cộng quá khích-đă tỉnh ngộ. Và như sau đó nữa, những Dương Quỳnh Hoa đă tỉnh ngộ.

Khi Việt Cộng vào miền Nam, hai linh mục không phải tự vẫn (như Trần Chánh Thành), cũng không bị tù ngục như những Trần Văn Tuyên, Trần Trung Dung, Thái Lăng Nghiêm. Chỉ sau khi lên tiếng chống đối chế độ mới-chống đối v́ biết ḿnh lầm-các ngài mới bị bạc đăi, hoặc bị bắt giam . Đó là một điểm son cho các ngài : biết ḿnh lầm, biết vỗ ngực ăn năn, và dám lên tiếng chống đối .

Ngày quốc khánh Mỹ 4 tháng 7/2005, một trong hai linh mục-linh mục Chân Tín-đă đuợc Việt Cộng đặc ân cho đến dự tiệc tại toà Tổng Lănh Sự Mỹ. 

 

 

Bác sĩ Nguyễờn Đan Quế cũng ở trong trường hợp đó. Ông không phải tự vẫn hoặc bị tù tội khi VC vào miền Nam. Ông chỉ bị bạc đăi và bỏ tù, sau khi lên tiếng chống chế độ.

Bác sĩ Quế truởng thành trong môi sinh Người Quốc Gia, mang căn cước Người Quóc Gia và đuợc chế độ Người Quốc Gia đăi ngộ. Rồi ông “ giác ngộ”, đi theo Việt Cộng, và trở thành một thứ cán bộ nằm vùng. Y như ĐoànViết Hoạt.

Ngày 30/4/75 , cũng như Đoàn Viết Hoạt, ông ở lại Miền Nam để đón Việt Cộng, với hy vọng đuợc trọng dụng. Nhưng Việt Cộng coi ông như miếng giẻ rách. Thế là ông chống đối. Ông cho ra đời cái gọi là Cao Trào Nhân Bản Ông bị VC bỏ tù. Rồi ông trở thành một “nhà dân chủ đối lập”. Y như Đoàn Viết Hoạt. Bác sĩ Quế có một mentor (nguời thầy): cựu đại sứ Phạm Huy Ty.

Cựu đaị sứ Ty và tôi từng quen biết nhau từ hồi chưa mất nuớc. Ra hải ngoại, ông vẫn liên lạc với tôi. Ông muốn tôi tiếp tay cho Cao Trào Nhân Bản . Tôi c̣n phân vân, th́ ngày 25/8/1999, nhân dịp ngoại trưởng Mỹ Albright sang VN, bác sĩ Quế lớn tiếng kêu gọi nguời quốc gia hăy quên đi hận thù để cùng xây dựng đất nuớc. Bác sĩ Quế c̣n tuyên bố với hăng Reuter rằng ông đang t́m cách tiến tới lănh đạo dư luận của Nguời Việt Tỵ Nạn.

Tôi gọi điện thoại cho cựu đại sứ Ty. Cựu đại sứ Ty chỉ thở dài . Ông xin tôi đừng lên tiếng. Tôi nói tôi sẽ lên tiếng. Và ngày 2 tháng 9/1999, tôi đăờ lên tiếng.

Câu hỏi đuơc đặt ra: ai đứng đàng sau BS Quế? Người Mỹ ? Nguời trong gia đ́nh ? Hay cái thói bốc đồng cố hữu của BS Quế? Có lẽ cựu đại sứ Ty biết rơ sự thật. V́ vậy ông chỉ thở dài.

Ngày lễ quốc khánh Mỹ (4 tháng 7/2005), bác sĩ Quế đă đuợc VCầ đặc ân cho đến dự tiệc tại ṭa Tổng Lănh Sự Mỹ. Có cả phu nhân đi theo. 

 

 

Giáo sư Lê Xuân Khoa cũng có cái đặc ân đó. Nhưng ông khác với tất cả những nguời hiện diện trong buổi tiép tân. Ông là Người Việt Tỵ Nạn CS (NVTNCS.

Ông mang căn cươc NVTNCS.Và bây giờ ông ḷn trôn VC..

Thành tích ḷn trôn cuả ông nhiều lắm. Nhiều như tôm tép trong những thửa ruộng nuôi tôm của Việt Cộng ở trong nưóc.

Cuối thập niên 1980, ông đến yết kiến tên đại sứ VC Trịnh Xuân Lăng tại Hoa Thịnh Đốn. Một người như cựu đại sứ Bùi Diễm mà cũng đă phải lên tiếng “rất tiếc” cho hành vi đáng tiếc đó . Nguyên văn: “Về vụ anh Khoa th́ tôi có thể nói rằng tôi rất tiếc là anh Khoa đă không có th́ giờ tham khảo ư kiến một cách rộng răi truờc khi có quyết định. Khi tôi được biết tin th́ tôi đă thẳng thắn nói ngay với anh ấy rằng tôi không đồng ư [...]Tôi không nghĩ anh là nguời thân cộng hoặc có những hoạt động không minh bạch”.( 1)

Khoảng một năm sau, ngày 16/10/1990, ông Khoa lại có hành động đáng tiếc. Ông đến yết kiến Nguyễn Cơ Thạch (phó thủ tướng kiêm ngoại truởng VC) khi tên này tới Mỹ dự đại hội đồng Liên Hiệp Quốc. Báo chí tỵ nạn thời đó gọi ông là gian và ḷn trôn VC. Ông gian khi lập phái đoàn đi gặp Việt cộng mà không nêu danh tánh thành phần phái đoàn. Ông ḷn trôn Việt cộng, khi tiếp tay cho tên Thạch đề cao chính sách nhân đạo của Việt Cộng trong vấn đề cưỡng bách hồi hương những bà con tỵ nạn xấu số. Ông ḷn trôn Việt cộng, khi tiếp tay cho tên Thạch quảng cáo chính sách nhân đạo của Việt Cộng trong vấn đề tù chính trị. Ông ḷn trôn Việt cộng, khi tiếp tay cho tên Thạch quảng cáo cho một “nền dân chủ không nhất thiết phải đa nguyên”. Ông ḷn trôn Việt cộng, khi tiếp tay cho tên Thạch tuyên truyền rằng rồi đây, duới sự lănh đạo của bọn chó đẻ Việt Cộng , Việt Nam sẽ trở thành một trong những con rồng của Á Châu như Tân Gia Ba, Đá Loan,.....

Rồi bức thư đề ngày 16/10/1990 gửi TT Bush với I.D.V. Đoàn Văn Toại (2) trong danh sách những nguời kư tên. Lại cũng ông.

Rồi những vụ chống lá cờ vàng ba sọc. tại Cali và Hoa Thịnh Đốn năm 2004. Lại cũng ông.

Rồi cuộc hội thảo c̣ mồi ngày 12 tháng 11 năm 2004, về “Những Triển Vọng Việt Nam” với những Bùi Tín, Nguyễn Xuân Phong... tại đaị học ST.Thomas ở Houston. Lại cũng ông.

Trên đây, tôi chỉ kể ra vài vụ điển h́nh. Kể ra cho hết, e làm mất th́ giờ của bạn đọc 

 

*

Trong đại tác phẩm The Gulag of Archipelago, người tù Solzhenitsyn (Giải thưỏng văn chương Nobel 1970) kể rằng: hôm đó, đoàn xe bít bùng đổ xuống sân trại tù một bọn đàn bà con gái. Bọn đàn bà con gái này gồm hai loại: trộm cắp, và măi dâm. Họ bị bắt và bị đưa đi cưỡng bách lao động.

Vừa xuống khỏi xe, bọn măi dâm chửi bọn trộm cắp :“Ê, đồ trộm cắp, không biết nhục””. Bọn trộm cắp chửi lại : “ Chúng tao trộm cắp đấy, nhưng không bán thân xác như chúng mày.”

(3). Bọn măi dâm tốc váy, vỗ bành bạch vào cái “lá đa”

(4):“Chúng tao bán cái mà chúng tao có, chứ không bán đồ ăn cắp của người khác”.

Hiện nay, tại hải ngoại, có những kẻ bán cái vô liêm sỉ của ḿnh, cái mà họ có . Đồng thời bán luôn cả chính nghĩa đấu tranh của Người Viêt Tỵ Nạn, cái mà họ ăn cắp của Tập Thể Tỵ Nạn.

Họ là những ai ? Giáo sư Lê Xuân Khoa ắt biết rơ hơn ai. V́ vậy, trong đám quan khách được Việt cộng cho phép tham dự cuộc tiếp tân taị Ṭa Lănh Sự Mỹ ngày 4 tháng 7/2005, ông là người đuợc kính trọng nhất.

 

 

Houston 3 tháng 11/ 2005

NGUYẼN VĂN CHỨC

 

 

(1) Báo Thế Kỷ 21, cuộc phỏng vấn cựu đại sứ Bùợi Diễm do nhà văn Lê Đ́nh Điểu thực hiện, cuối năm1988

(2) I.D.V. là chữ tăt của Institute for Demcracy in Viet Nam, thành lập ngày 28/9/1980 tại Hoa Thịnh Đốn, do Đoàn văn Toại làm chủ tịch. Đêm khuya, Duyên Anh gọi cho tôi, đèo tục và chửi Im Đi Vẹm.

(3) “We may steal, but we don't sell ouselves”–– “We sell what belongs to us, not stolen goods. (Solzhenytsin, The Gulag of Archipelago, Part III,p 66)

(4) Mấy chữ “vỗ bành bạch vào cái lá đa” là do tôi thêm vào đấy, văn hào Solzhenytsin không viết như vậy.