MỘT ĐỜI GĂY ĐỔ  

 

 

 

Kiêm Ái

 

 

 

 

 

 

Ngày Chủ Nhật, 6.4.2008, bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi, Phó đảng Nhân Dân Hành Động và đại diện Phong Trào Dân Chủ của ông Hoàng Minh Chính, ông Hồ Văn Khởi, đảng viên Đại Việt và là Chủ tịch Hội Đồng Đại Biểu Bắc Cali. đă tổ chức một buổi lễ truy điệu ông Hoàng Minh Chính, được gọi là một nhà dân chủ Việt Nam, tại một pḥng của Ṭa Thị Chính San Jose. Quan khách tham dự gồm có:

- Vợ chồng cụ Vơ Toàn,

- Ban tế tự của các cụ cao niên do lời yêu cầu (sic) của Ban Tổ Chức lănh phần vái lạy, cúng tế, gồm các cụ Nguyễn Hữu Hăn, Trương Đ́nh Sửu, Bùi Xuân Tùng, Bùi Hữu Vị, . . .

- Luật sư Nguyễn Tường Bá,

- Vợ chồng Lư Thái Hùng, Trần Diệu Chân,

- rần Như Huỳnh tức Chu Tấn, Phó Thủ Tướng của chính phủ Chú Chánh, người từng tuyên bố là “Tết năm nay (1997) chính phủ Chú Chánh đă thuê một máy bay Boieng 707 chở toàn bộ chính phủ về Việt Nam nhận bàn giao từ chính phủ Việt Cộng”, người đẻ ra cái Hội Đồng Đại Biểu Bắc Cali. trong kế hoạch chia rẽ cộng đồng VN tại Bắc Cali. Nay Hội Đồng này được Hồ Văn Khởi “thừa tự” để gọi là “có chức” với người. V́ câu nói bất hủ của Chu Tấn mà mọi người cho rằng Chu Tấn ăn tiền bệnh là bệnh nói lung tung!

-Hoàng Cơ Định và Hoàng Thế Dân của đảng Việt Tân Chệch Hướng.

-Nguyễn Sĩ B́nh, đảng trưởng đảng Nhân Dân Hành Động và nữ bác sĩ Nguyễn thị An Nhàn,. . .

-Nguyên Khôi đài phát thanh Quê Hương.

-Nguyễn Bá Cẩn, cựu Thủ Tướng VNCH.

 

Di ảnh của ông Hoàng Minh Chính đặt trên bàn thờ, có lư hương mà không có trầm. Đặc biệt, không biết vô t́nh hay hữu ư mà Ban Tổ Chức “cúng” ông Hoàng Minh Chính 3 trái dưa hấu “xanh vỏ đỏ ḷng”. Đây đúng là biểu tượng của Hoàng Minh Chính! Điều đặc biệt nữa là bàn thờ ông Hoàng Minh Chính trang hoàng mấy cây lọng vàng. Không biết Ban Tế Tự của các cụ Cao Niên muốn lạy ông Hoàng Minh Chính làm Vua thay Vua Hùng hay sao mà làm chuyện nhạo báng tổ tiên như vậy, ngoài ra, nh́n mấy ông mặc phẩm phục x́ xụp lạy lên lạy xuống mà cảm thương cho mấy ông già, không biết cái sự “yêu cầu” như lời của Hồ Văn Khởi nói có kèm theo dollars không mà mấy cụ lạy như tế sao, thực tội nghiệp!!

Nh́n vào thành phần tham dự người ta không ai ngạc nhiên. Đây là những kẻ mà mọi người đều biết, họ có thành tích thân Cộng từ lâu, ngoại trừ Nguyên Khôi của đài phát thanh kiêm phát h́nh Quê Hương mới t́nh nguyện làm loa tuyên truyền cho Việt Cộng lúc gần đây, và cựu Thủ Tướng Nguyễn Bá Cẩn, coi như một kẻ lạc loài, bơ ngơ báo ngáo như lính mới ṭ te!!

Nói như vậy v́ h́nh như Ban Tổ Chức không muốn ông ta đến, CỰU THỦ TƯỚNG  mà được giới thiệu vào loại quan khách có cũng được, không cũng tốt, mặc dù ông ta đến rất sớm, trước khi có cuộc biểu t́nh tự phát.

Văn hữu Hà Tiến Nhất nghi ngờ “ông Nguyễn Bá Cẩn không biết “cách thức giải quyết vấn đề Việt Nam của ông Hoàng Minh Chính”. Đúng vậy! Ca ngợi Hoàng Minh Chính là một tên Cộng Sản đầy tâm huyết rất đúng, nếu “ca sĩ” là một người Cộng Sản, ca ngợi Hoàng Minh Chính là người phản đảng cũng đúng, nhưng ca ngợi Hoàng Minh Chính là một nhà dân chủ th́ phải xét lại.

Cũng nên nói rơ một điều là các cụ trong Hội Cao Niên th́ lập trường giống như “ngọn cỏ gió đùa” của nhà văn Hồ Biểu Chánh, vui đâu chúc đó.  Các cụ không biết mô tê chi mô!

Hầu hết những người lên phát biểu ư kiến về ông Hoàng Minh Chính đều ca ngợi ông ta là “nhà dân chủ”, đến với đảng Cộng Sản bằng trái tim và chống Cộng Sản cũng bằng trái tim.

Cả 2 đều có thể đúng, nhưng chuyến Mỹ du chữa bệnh ung thư tiền liệt tuyến của ông ta th́ quả thật là một công tác nặng nhọc của Đảng Cộng Sản, nhưng ông đă làm găy đổ như cuộc đời găy đổ của ông ta.

V́ vậy mà anh Hà Tiến Nhất nói một cách mạnh mẽ là ông Nguyễn Bá Cẩn “không biết cách thức giải quyết vấn đề Việt Nam của ông Hoàng Minh Chính”.

Không biết mà cứ ca ngợi cái mới đau cho người Quốc Gia. Cái mới sướng cho Việt Cộng.

Có người đặt câu hỏi: “Hay là cụ Cẩn muốn nối gót Nguyễn Cao K..ỳ?”

 

Hai chuyến đi, một kế hoạch:

Chuyến đi thứ nhất của bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi do lời mời của một cán bộ thuộc hàng “Bộ” tức là Bộ Trưởng hay Thứ Trưởng Việt Cộng. Mang theo dụng cụ y khoa trị giá hơn nửa triệu dollars tặng cho Việt Cộng.

Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi về thông tim cho cán bộ Việt Cộng, dạy sinh viên cách thông tim của Mỹ. Nhưng có người cho kẻ viết bài này biết là bác sĩ Ngăi về để liên lạc với các “đồng chí” bị giam giữ trong ngục Việt Cộng, cũng như các đồng chí ở bên ngoài, v́ theo bác sĩ Ngăi th́ đảng Nhân Dân Hành Động của ông ta có xu hướng hoạt động ở quốc nội nhiều hơn.

Nhưng nếu khách quan mà xét th́ chuyến đi này không phải chỉ để “thông tim” cũng không thể liên lạc với đồng chí chống Cộng. Nhưng là chuyến đi có công tác cho Việt Cộng.

Khẳng định như vậy v́ một Phó chủ tịch một “Đảng chống Cộng”, hoạt động trong nước làm sao mà Việt Cộng chấp nhận cho về, dù là về với một nửa triệu mỹ kim?

Nếu quư vị là Việt Cộng, quư vị có chấp nhận chuyện này không? Trừ phi, người về trở cờ theo Việt Cộng, chỉ điểm những kẻ trẻ người non dạ, chạy theo người chống Cộng Nguyễn Xuân Ngăi.

Nhưng cái trừ phi này cũng không chấp nhận được, cần ǵ phải về Việt Nam, ở ngay Hoa Kỳ này, ghi tên tuổi, họ làng của “đảng viên” ra báo cáo cho Việt Cộng có phải thuận tiện, kín đáo hơn không?

Sự thật đă từ từ; ḅ ra khi đùng một cái, ông Hoàng Minh Chính, một kẻ “xét lại chống Đảng”, đă ở tù 3 lần, được Đảng và Nhà Nước cho qua Hoa Kỳ chữa bệnh ung thư tiền liệt tuyến đă vào thời kỳ chót, do sự bảo trợ của bác sĩ thông tim Nguyễn Xuân Ngăi.

Đảng đă ghét cái mặt “chống Cộng” của Nguyễn Xuân Ngăi, đă trục xuất về Mỹ cho xong, nay lại c̣n bảo lănh một tên “xét lại chống Đảng”, nếu “Bác Hồ” không gạt hắn ta th́ nồi cơm của anh em thân Trung Quốc Vĩ Đại đă bị hắn đổ mất rồi, làm sao chấp nhận được? Thế mà Việt Cộng chấp nhận!

Hoàng Minh Chính là một đảng viên Cộng Sản nhiệt thành, khi qua học về lư thuyết Mác Xít ở Nga, đă nhuốm phải tư tưởng xét lại. Khi về, ông ta hết sức phù Trường Chinh Đặng Xuân Khu, chống lại đám Lê Duẫn tôi tớ của Tàu Cộng. Ông Hoàng Minh Chính tin tưởng lời hứa của “Bác” là “Bác”sẽ ủng hộ khi thuyết “Xét lại” được tŕnh bày trước Bộ Chính Trị.

Không ngờ, “Bác” ngồi như phỗng đá, không thèm đuổi ruồi, không mở miệng binh vực. Thế là nhóm “xét lại chống Đảng” thua cuộc, không giành được chức vụ then chốt của Đảng mà c̣n phải ở tù.

Tới đây, ai dám bảo Hoàng Minh Chính đă bỏ Đảng?

Theo một người xét lại loại con con là Vũ Thư Hiên th́ “Đảng giống như cái nhà, cái nhà không xấu mà chỉ có những tên ăn cướp ở trong nhà đó mới xấu”, nghĩa là theo “bọn xét lại chống Đảng” th́ Đảng vẫn được ca ngợi.

Trong thời gian ở tù, Hoàng Minh Chính có lúc đă đẻ ra cái gọi là “Hội nghị Tiểu Diên Hồng, bàn tṛn 3 bên”: một bên là Đảng, một bên là các nhà trí thức nước ngoài, bên kia là nhà trí thức trong nước.

Hội nghị này vạch ra những quốc sách để đưa lên Nhà Nước thi hành. Kế sách nào Nhà Nước không thuận th́ phải thảo luận lại…”. Dĩ nhiên là Việt Cộng không thèm đọc chứ đừng có nói mà “nguyên kíu”.

Từ Xét Lại Chủ Nghĩa đến Hội Nghị Tiểu Diên Hồng, Hoàng Minh Chính chỉ muốn được Đảng dùng để cầm quyền.

Ông Hoàng Minh Chính đến phi trường San Francisco liền kêu gọi Nhà Nước thả các tù nhân, tự do báo chí v.v…. Ở 2 nơi khác là Quốc Hội Hoa Kỳ và đại học Harvard ông Hoàng Minh Chính đả kích chủ nghĩa Mác Xít, Lê Nin Nít. Nhưng trong khi ông Hoàng Minh Chính mới “chạm đất” Hoa Kỳ th́ lập tức “Hội Nghị Tiểu Diên Hồng, bàn tṛn 3 bên” được các đồng chí của ông ta xúm nhau bàn thảo tại Nam Cali.

Nếu “Tiểu Diên Hồng” được thực thi tại hải ngoại th́ Việt Cộng rất sung sướng, qua Hoa Kỳ sẽ được đón tiếp như 1 trong 3 thành phần của dân tộc, thay v́ biểu t́nh phản đối, chúng được tiếp đón như người cùng chí hướng, những nhà trí thức trong nước mà thực chất là cán bộ Việt Cộng cũng được đón tiếp tử tế, lằn ranh Quốc Cộng không c̣n nữa mà hải ngoại chỉ là một nhánh của con sông Cộng Sản, cũng được phép đưa ra những kế sách, nhưng do 2 thành phần kia chủ động v́ đa số. Thế là đảng và Nhà Nước cứ từ từ xích hóa người Việt tỵ nạn Cộng Sản.

Nối kết 2 chuyến đi của bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi và Hoàng Minh Chính với cái “Tiểu yêu bàn tṛ 3 bên”, kẻ hèn này viết trên mục Cuộc Hư Trường của Tiếng Dân bài “Bài Toán Trừ Cần Thiết”, phản bác luận điệu của Hoàng Minh Chính. Khoảng 1 giờ sau khi báo phát hành th́ tôi nhận được điện thoại của bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi, ông nói: “Tôi và cụ Hoàng Minh Chính đă đọc bài của anh Kiêm Ái, bài rất hay, cụ Hoàng Minh Chính muốn gặp ban biên tập Tiếng Dân và hứa sẽ trả lời tất cả”.

Chiều hôm đó, chúng tôi đă đến nhà bác sĩ Ngăi và phỏng vấn ông Hoàng Minh Chính.

Câu đầu tiên mà ông Hoàng Minh Chính nói với Ban biên tập Tiếng Dân chúng tôi là “Tiểu Diên Hồng không thể thực hiện được” (Không thực hiện tại sao lại họp ở Nam Cali?).

Ông Hoàng Minh Chính đă tŕnh bày rất cặn kẻ vụ “Chủ nghĩa xét lại” từ khi về nước cho đến lúc đưa ra trước Bộ Chính Trị. Hồ Chí Minh đă hứa ủng hộ rồi khi ra trước cuộc họp th́ ông ta làm lơ, những sự tù đày v.v…

Lựa lúc thuận tiện, chúng tôi hỏi ông Hoàng Minh Chính nghĩ thế nào về vụ Hồ Chí Minh và Phạm Văn đồng công nhận lănh hải của Trung Cộng gồm cả Hoàng Sa và Trường Sa, ông Chính trả lời Hồ Chí Minh là kẻ có tội phản quốc v́ lúc đó Hồ Chí Minh vừa chủ tịch Đảng vừa chủ tịch Nhà Nước.

Hoàng Minh Chính đến Hoa Kỳ với nhiệm vụ thành lập “Phong Trào Dân Chủ” hải ngoại và Quốc Nội, với sự trợ lực của đảng Nhân Dân Hành Động của Nguyễn Xuân Ngăi và 5 “chánh đảng” khác là Việt Tân, Đại Việt Quốc Dân Đảng v.v…

Mục đích là gộp chung lại tất cả các đảng phái lực lượng hải ngoại đứng sau lưng ông Hoàng Minh Chính và đại diện hải ngoại là bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi, đại diện ở quốc nội là Trần Khuê, kẻ đă gọi Hồ Chí Minh là “thánh Hồ Chí Minh”. Nhưng chuyện bác sĩ Ngăi đi Việt Nam đă gây nhiều nghi ngờ, do đó, chuyện “gồm thâu lục quốc” không kết quả. Hơn nữa, báo chí Hà Nội công kích ông Hoàng Minh Chính v́ lên án Hồ Chí Minh.

Thực ra, với câu hỏi này th́ dù Hồ Chí Minh có sống lại cũng trả lời như ông Hoàng Minh Chính mà thôi. Nếu cho rằng Hồ Chí Minh không có tội th́ ḷi đuôi cộng sản, công tác hải ngoại kể như thất bại. Do đó, giữa 2 cái xấu phải chọn cái ít xấu nhất để c̣n thực hiện công tác Đảng giao phó.

 

Về lại Việt Nam: một “bàn tṛn 3 bên mới”.

Về lại Việt Nam, sau một thời gian chịu khổ nhục cho có lệ, ông Hoàng Minh Chính tiếp tục sứ mạng ở trong nước. Ông Hoàng Minh Chính phối hợp với Trần Khuê, dựng nên Phong Trào Dân Chủ mà theo giáo sư Nguyễn Chính Kết th́: “Khi cụ Hoàng Minh Chính (HMC) qua đây (Hoa Kỳ) th́ cụ đặt tên Phong trào của cụ là Phong Trào Dân Chủ. Điều đó nó chung với phong trào dân chủ b́nh thường.

Một cái danh từ chung nay bổng nhiên bây giờ trở thành danh từ riêng. Cho nên khi mà nói PTDC th́ có 2 nghĩa, một là nói PTDC viết thường tức là nó PTDC của tất cả những người đấu tranh dân chủ ở trong nước. 

Và 2 là PTDC vừa mới thành lập của cụ HMC…Khi cụ Hoàng Minh Chính về trong nước th́ cụ liên kết với chúng tôi và cụ luôn luôn mời gọi chúng tôi tham gia vào PTDC cho cộng cuộc đấu tranh cho dân chủ. T

hế th́ chúng tôi phải nói là nếu là PTDC b́nh thường th́ không có vấn đề, và lúc đó chúng tôi không phận biệt giữa 2 cái từ này. ..

Anh Đỗ Nam Hải (ĐNH) và tôi th́ khi mà nói đến PTDC th́ nghĩ đó là PTDC chung, c̣n cụ Hoàng Minh Chính hay là ông Trần Khuê khi nói PTDC th́ nghĩ đó là PTDC viết hoa và không có xác định rơ rệt về cái nghĩa của cái chữ PTDC khi mà nói ra”.

Đây là cụ Hoàng Minh Chính học theo cái lối lưu manh của Hồ Chí Minh “mấy chữ kháng chiến chống Pháp, Hồ muốn mập mờ đánh lận con đen, toàn dân kháng chiến giành độc lập, c̣n Hồ và đồng bọn th́ kháng chiến giành đất nước cho Cộng Sản Đệ Tam”.

Cũng v́ vậy mà Tuyên Ngôn của linh mục Nguyễn Văn Lư mạnh mẽ, tích cực bao nhiêu và sau này trở thành Tuyên Ngôn 8406, c̣n tuyên ngôn của Trần Khuê và Hoàng Minh Chính chỉ là một văn bản xin-cho và chấp nhận người Cộng Sản cũng tham gia. T

rần Khuê giải thích phải viết bản Tuyên Ngôn xin cho này là do yêu cầu của “bên kia” tức là Bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi. Đây là bằng chứng chuyến đi “tiền liệt tuyến” của ông Hoàng Minh Chính là chuyến công tác gồm thâu lưỡng quốc (quốc nội và quốc ngoại) cho Đảng.

Nói cách khác, PTDC viết hoa (Tên riêng) là kế sách “Tiểu Diên Hồng 3 bên”. Trí thức hải ngoại có bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi, đảng Việt Tân, Đại Việt Quốc Dân Đảng và các đảng con con khác. Phía quốc nội có ông Hoàng Minh Chính và Trần Khuê, và phía Việt Cộng.

 

Độc đảng hay đa đảng?

Sau này, ông Hoàng Minh Chính c̣n dựng đầu đảng Dân Chủ do Việt Minh (tiền thân của Việt Cộng) đẻ ra “cho có vẻ đa đảng”, phục hoạt. Trong một cuộc phỏng vấn của đài Quê Hương do Nguyên Khôi thực hiện, bác sĩ Ngăi đă nói rằng: “nói ở Việt Nam hiện nay chỉ độc đảng là không đúng, mà là đa đảng, v́ đảng Dân Chủ mà do cụ Hoàng Minh Chính làm Tổng Thư Kư” chưa giải tán!

Qua lời một người đủ tư cách thay mặt cho ông Hoàng Minh Chính nói ra như vậy, chúng ta biết mục đích của “cụ Hoàng Minh Chính phục hoạt Đảng  Dân Chủ XXI “chủ yếu” là đỡ đ̣n cho 2 chữ độc đảng của Việt Cộng”. Q

ua cái mập mờ đánh lận con đen giữa Phong Trào Dân Chủ là “từ chung” với PTDC “từ riêng” của Hoàng Minh Chính và Trần Khuê.

Qua nội dung khác nhau như Việt Nam và Việt Cộng của 2 bản Tuyên Ngôn do Trần Khuê viết mà Nguyễn Xuân Ngăi ra mắt tại San Jose và Bàn Tuyên Ngôn 8406 do linh mục Nguyễn Văn Lư công bố, chúng ta biết được chuyến xuất ngoại “tiền liệt tuyến” sang Hoa Kỳ của ông Hoàng Minh Chính là một mission imposible mà Đảng trao phó.

Đảng Dân Chủ do Hồ Chí Minh và đồng bọn lập ra để che cái khoản độc đảng, nay Hoàng Minh Chính “phục hoạt”, bác sĩ Nguyễn Xuân Ngăi cũng phục hoạt cái “đa đảng giả hiệu” của Việt Cộng.

Mấy tên Hoàng Cơ Định, Nguyễn Tường Bá, Hồ Văn Khởi, Lư Thái Hùng, Trần Diệu Chân, Hoàng Thế Dân … chưa có dịp lạy Hồ Chí Minh th́ lạy Hoàng Minh Chính cũng là một buớc tiến rất nâng cấp, Nguyên Khôi th́ đài Quê Hương đă trở cờ, mới làm cái loa cho Việt Cộng cũng nên tham dự những lễ lạy do Nguyễn Xuân Ngăi tổ chức cho quen mùi… Việt gian.

C̣n ông Nguyễn Bá Cẩn th́ không ai hiểu nổi tại sao đi vái lạy hồn ma của tên “đặc t́nh” Việt Cộng Hoàng Minh Chính?

Trong khi bên trong, mấy tên Việt gian đang x́ xà x́ xụp lạy cái ảnh của Hoàng Minh Chính th́ bên ngoài một cuộc biểu t́nh tự phát, qui tụ gần 100 người, đả đảo Việt gian. Đại úy Trần Văn Loan đă chất vấn Hồ Văn Khởi tại sao đem quốc ca và quốc kỳ VNCH vào buổi lễ truy điệu Hoàng Minh Chính. Hồ Văn Khởi chỉ c̣n biết van xin rằng “xin cho tôi có quyền tự do của tôi”.

Buổi lễ lạy lục Hoàng Minh Chính vỏn vẹn khoản 40 người. Xin cộng đồng cạch mặt những tên này, nhất là những tên Việt gian Việt Tân.

 

Kiêm Ái

 

 

 

 

 

  1. Kim Âu

  2. Mapquest

  3. Thời Thế

  4. Chính Nghĩa Là Của Chúng Ta

  5. Nợ Núi Sông

  6. Ta Về Giữa Độ Tàn Thu

  7. Nửa Đêm Nghe Hồn Sử Gọi

  8. Tiếng Nói Công Lư

  9. Gian Đảng Phở Ḅ

  10. Băng Đảng Việt Tân

  11. Thiên Cổ Tội Nhân

  12. Vàng Rơi Không Tiếc

  13. Câu Chuyện Về Một Đứa Trẻ

  14. Chiến Khu Ma

  15. Đỗ Hùng

  16. Đinh Lâm Thanh

  17. Nguyễn Mạnh Trinh

  18. Phùng Ngọc Sa

  19. Nguyễn văn Chức

  20. Nam Nhân

  21. Hoàng Đạo Thế Kiệt

  22. Nguyễn Đạt Thịnh

  23. Phạm Thanh Phương

  24. Trương Minh Ḥa

  25. Tân Dân

  26. Trần Thanh

  27. Hoàng Duy Hùng

  28. Dương Như Nguyện

  29. Đinh Thạch Bích

  30. Hoàng Hải Thủy

  31. Trần Kiêm Đoàn

  32. Đỗ Hoàng Gia

  33. Trúc Đông Quân

  34. Nguyễn Mạnh Quang

  35. Nửa Ngày Lao Tù

  36. Đọc "Tôi Phải Sống"

  37. Từ Từ X́ Ra

  38. Việt Tân Việt Cộng

  39. Kiêm Ái

  40. Lăo Móc

  41. Khi Việt Tân Bị Bể Bạc

  42. Một Đời Gẫy Đổ