MINH THỊ

DÂN TỘC VIỆT NAM KHÔNG CẦN THẮP ĐUỐC ĐI T̀M TỰ DO, DÂN CHỦ, NHÂN  QUYỀN Ở WASHINGTON, MOSCOW, PARIS, LONDON, PÉKING, TOKYO. ĐÓ LÀ CON ĐƯỜNG  CỦA BỌN NÔ LỆ VỌNG NGOẠI LÀM NHỤC DÂN TỘC, PHẢN BỘI TỔ QUỐC, ĐĂ ĐƯA ĐẾN KẾT THÚC ĐAU THƯƠNG VÀO NGÀY 30 - 4- 1975 ĐỂ LẠI MỘT XĂ HỘI  THẢM HẠI, ĐÓI NGHÈO, LẠC HẬU Ở VIỆT NAM GẦN NỬA THẾ KỶ NAY. ĐĂ ĐẾN LÚC QUỐC DÂN VIỆT NAM PHẢI DŨNG CẢM, KIÊN QUYẾT ĐỨNG LÊN GIÀNH LẠI QUYỀN QUYẾT ĐỊNH VẬN MẠNG CỦA ĐẤT NƯỚC.  

Email: kimau48@yahoo.com or kimau48@gmail.com. Cell: 404-593-4036. Facebook: Kim Âu

 

֎ Kim Âu ֎ Tinh Hoa ֎ Chính Nghĩa

֎ Bài Viết Của Kim Âu

֎ Vietnamese Commandos

֎ Biệt kích trong gịng lịch sử

֎֎֎֎֎֎֎

֎ Chính Nghĩa Việt Blogspot

֎ Nhật Tiến: Đặc Công Văn Hóa?

֎ Sự Thật Về Nguyễn Hữu Luyện

֎ Phân Định Chính Tà

֎ Secret Army Secret War

֎ CIA Giải mật

֎ Cám Ơn Anh hay Bám Xương Anh

֎ Chống Cải Danh Ngày Quốc Hận

֎ 8406= VC+VT

֎ Hài Kịch Nhân Quyền

֎ CĐ Người Việt QG Hoa Kỳ

֎ Tội Ác PG Ấn Quang

֎ Âm mưu của Ấn Quang

֎ Vụ Đài VN Hải Ngoại

֎ Mặt Thật Nguyễn Hữu Lễ

֎ Vấn đề Cựu Tù CT

֎ Lịch Sử CTNCT

֎ Về Tác Phẩm Vô Đề

֎ Hồng Y Và Lá Cờ

֎ Trăm Việt Trên Vùng Định Mệnh
֎ Giấc Mơ Lănh Tụ

֎ Biến Động Miền Trung

֎ Con Đường Đạo

֎ Bút Kư Tôi Phải Sống

֎ Dân Chủ Cuội - Nhân Quyền Bịp

֎ Đặc Công Đỏ Việt Thường

֎ Kháng Chiến Phở Ḅ

֎ Băng Đảng Việt Tân

֎ Mặt Trợn Việt Tân

֎ Tù Binh và Ḥa B́nh

֎ Mộng Bá Vương

֎ Phía Nam Hoành Sơn

֎ Lưu Trữ ֎ Làm Sao ֎ T́m IP

֎ Tác Giả ֎ Mục Lục ֎ Pháp Lư

֎ Tham Khảo ֎ Thời Thế ֎ Văn  Học  

 

 

♣♣♣♣♣♣

 

 

֎ 07-2008 ֎ 08-2008 ֎ 09-2008

֎ 10-2008 ֎ 11.2008 ֎ 11-2008

֎ 12-2008 ֎ 01-2009 ֎ 02-2009

֎ 03-2009 ֎ 04-2009 ֎ 05-2009

֎ 06-2009 ֎ 07-2009 ֎ 08-2009

֎ 09-2009 ֎ 10-2009 ֎ 11-2009

֎ 12-2009 ֎ 01-2010 ֎ 03-2010

֎ 04-2010 ֎ 05-2010 ֎ 06-2010

֎ 07-2010 ֎ 08-2010 ֎ 09-2010

֎ 10-2010 ֎ 11-2010 ֎ 12-2010

֎ 01-2011 ֎ 02-2011 ֎ 03-2011

֎ 04-2011 ֎ 05-2011 ֎ 06-2011

֎ 07-2011 ֎ 08-2011 ֎ 09-2011

֎ 10-2011 ֎ 11-2011 ֎ 12-2011

֎ 01-2012 ֎ 06-2012 ֎ 12-2012

֎ 01-2013 ֎ 12-2013 ֎ 03-2014

֎ 09-2014 ֎ 10-2014 ֎ 12-2014

֎ 03-2015 ֎ 04-2015 ֎ 05-2015

֎ 12-2015 ֎ 01-2016 ֎ 02-2016

֎ 03-2016 ֎ 07-2016 ֎ 08-2016

֎ 09-2016 ֎ 10-2016 ֎ 11-2016

֎ 12-2016 ֎ 01-2017 ֎ 02-2017

 

Trang ChủKim ÂuBáo ChíDịch ThuậtTự ĐiểnThư QuánLưu TrữESPN3Sport TVMusicLotteryDanceSRSB RadioVideos/TVFOX NewsReutersAssociaed PressWhite HouseLearning Tác PhẩmLịch SửChính NghĩaTinh HoaKim ÂuCongress US HouseVấn ĐềĐà LạtDiễn ĐànChân LưBBCVOARFARFISBSTác GỉaVideoForum

 

 

 

 

 

v White House v National Archives v

v Federal Register v Congressional Record

v USA Government

v Associated Press v Congressional Record

v Reuter News v Real Clear Politics  

v MediaMatters v C-SPAN v.

v Videos Library v Judicial Watch v

v New World Order v Illuminatti News   

v New Max v CNSv Daily Storm v

v Observe v American Progress  v

v The Guardian v Political Insider v

v Ramussen Report  v Wikileaks  v

v The Online Books Page v Breibart

v American Free Press v Politico Mag

v National Public Radio v

v National Review - Public Broacast v

v Federation of Anerican Scientist v

v Propublica v Inter Investigate v

v ACLU Ten  v CNBC v Fox News v

v CNN  v FoxAtlanta v Gateway

v Indonesian News v Philippine News v

v Nghiên Cứu Quốc Tế  v Nghiên Cứu Biển Đông 

v Thư Viện Quốc Gia 1 vThư Viện Quốc Gia 

v Học Viện Ngoại Giao  v Tự Điển Bách Khoa VN  

v Ca Dao Tục Ngữ v Học Viện Công Dân

v Bảo Tàng Lịch Sử v Nghiên Cứu Lịch Sử v

v Dấu Hiệu Thời Đại v Viêt Nam Văn Hiến   

v QLVNCH v Đỗ Ngọc Uyển  v

v Thư Viện Hoa Sen v Vatican?

v Roman Catholic  

v Khoa HọcTV  v Sai Gon Echo v

v Viễn Đông v Người Việt v

v Việt Báo  v Việt List  v Xây Dựngv

v Phi Dũng v Việt Thức v Hoa Vô Ưu

v Đại Kỷ Nguyên v Việt Mỹv

v Việt Tribune v Saigon Times USA v

v Người Việt Seatle v Cali Today v

v Dân Việtv Việt Luận v Thơ Trẻ v

v Nam Úcv DĐ Người Dân

v Tin Mới vTiền Phong v Xă Luận vvv

v Dân Trí v Tuổi Trẻv Express v

vLao Động vThanh Niên vTiền Phong

v Tấm Gương

vSài G̣n v Sách Hiếm v Thế Giới  v Đỉnh Sóng

vChúng Ta  v Eurasia  v ĐCSVN v Bắc Bộ Phủ

v Nguyễn Tấn Dũng v Ba Sàm

v Văn Học v Điện Ảnh v Cám Ơn Anh v TPBVNCH v1GĐ/1TPB v Bia Miệng ♣♣

 

Vĩnh An

 

B̀NH RƯỢU QUỶ

 

 

 

TIỂU THUYẾT LUẬN ĐỀ

(chưa xuất bản)

 

 

 

 

 

* Để tưởng nhớ song thân chúng tôi.

* Để tưởng nhớ các nhà văn Tự Lực Văn Đoàn

* Để tặng các bạn nhóm Triết Văn, cựu sinh viên văn khoa Saigon & Đà lạt

 

 

 

 

Chương 8: Kịch bản

 

Buổi sáng như đă hứa, Hiền Minh đưa cho Lưu Bằng một xâu tiền kẽm và nói:

- “Cậu cầm lấy tiền này về nhà cho sớm. Tiếc là chỉ c̣n ba tuần nữa là Tết nguyên đán, nên tôi không đưa cậu về tận nhà. Hôm nay tôi cũng đưa đoàn quân cái bang về làng để cáo với thành hoàng và chuẩn bị cho làng ăn tết. Sang năm khi đi khất thực, chúng tôi sẽ ghé nhà cậu chào thăm.”

- “Tiểu nhân xin cám ơn Hiền Minh, ơn này không biết bao giờ tiểu nhân mới đền đáp được” Lưu Bằng đáp lại.

Sau đó chàng lấy bộ đồ tươm tất nhất trong tay nải ra thay và ra khỏi miếu thổ thần, trong lúc Hiền Minh bận rộn cùng đàn em chuẩn bị rút về bản quán là làng Trường Lỗ.

Đến trước huyện đường, chàng t́m gặp người lính hôm qua. Anh ta bảo chàng chờ gọi. Trong lúc chờ đợi, chàng nh́n người qua kẻ lại trong phố, kẻ gặp bạn bè, người gánh hàng đi buôn dáng điệu vội vă. Nếu không có Hiền Minh nhắc, hẳn chàng đă quên luôn ngày tháng. Giờ đây năm hết, tết đến thế mà chàng vẫn c̣n giong ruổi trên đường nơi đất khách, một nỗi buồn sâu kín lại trào dâng. Có những chị bán hàng rong chè cháo đi qua bước đi nhịp nhàng dưới những cây đ̣n gánh oằn xuống. Một anh chàng bán bánh đi qua đẩy một cái xe có hai bánh xe làm bằng cây mây rừng uốn lại thành ṿng tṛn. Phía trên có mấy loại bánh như bánh chưng, bánh dầy, bánh nếp v.và Chàng định chạy ra mua một cái bánh chưng lót dạ, nhưng lại thôi v́ sợ quan huyện sắp cho vào. Chàng đợi măi, đợi măià đă hai canh giờ và mặt trời đă phóng xuống mặt đất những tia nắng nóng. Lúc đó anh lính bước ra tay cầm một bát cơm trên đăẳt một khúc cá khô đến nói với Lưu Bằng:

- “Quan huyện bận việc công không thể tiếp anh được, vả lại trời cũng gần trưa nên sai tôi mời anh chén cơm rồi về lần khác hăy đến.”

Lưu Bằng nghe những lời đó tức giận vô cùng, chàng định đập vỡ bát cơm trước mặt anh lính nhưng nghĩ lại anh ta cũng chỉ là người thừa hành nên gằn giọng nói:

- “Nhờ chú ăn hộ tôi, tôi không đói. Lần sau có đến hẳn tôi phải đến với một tư thế khác”

Nói xong chàng bỏ đi. Sau khi ghé vào chợ ăn trưa xong, chàng vội vă theo đường cái quan đi xuống làng Son, một làng nhỏ ven sông cách Thiên Thành bảy dặm chàng sẽ ngủ đêm tại đó v́ mỗi ngày chỉ có một chuyến đ̣ dọc từ làng Son về Thiên Lương và chỉ đi trong buổi sáng.

Khi chàng ra khỏi huyện thị th́ có một người trung niên từ cổng tây huyện đường theo chàng bén gót. Ông ta chính là Nguyễn Cát Dương, một người lính hầu già trong huyện nha được Dương Lư sai đi. Đến khi Lưu Bằng bước vào một quán trà cách huyện thị ba dặm đường để uống nước, Cát Dương cũng bước vào quán ngồi xuống cùng bàn và đối diện với chàng. Uống xong một ngụm nước, người lạ tươi cười bắt chuyện:

   “Tôi đoán là cậu về huyện Thiên Lương v́ trông cậu quen quen như người ở đấy.”

  “Vâng tôi định về Thiên Lương, nhưng có lẽ sáng mai mới có chuyến đ̣. Thế ông có người quen nào ở đó?”

  “Đó là tôi nói trước kia, c̣n bây giờ tôi đă dọn đi nơi khác,” Cát Dương uống thêm một ngụm trà nữa rồi nói tiếp, “Lúc ấy tôi biết ở nhà Lưu ông có hai hai nho sinh học giỏi nhất huyện là Lưu Bằng và Dương Lư, tôi rất thán phục. Mới đây tôi được biết thêm Dương Lư đă thi đậu làm quan, c̣n Lưu Bằng không may thi rớt, chuyến này theo ư của cháu gái tôi, tôi đến đấy là để t́m cách hỗ trợ cho Lưu Bằng ăn học thi đỗ, đạt được công danh nhờ thế tôi cũng được thơm lây và có thêm sự tôn trọng của mọi người”.

Lưu Bằng ngạc nhiên khi thấy câu chuyện người lạ nhắm vào ḿnh, nhưng chàng không tin vội. Kinh nghiệm tủi nhục sáng nay chỉ sau mấy canh giờ đă mau chóng trở thành một bài học cho chàng. V́ thế chàng thờ ơ hỏi lại:

  “Vậy người sẽ giúp cho ‘Lưu Bằng nào đó’ ăn học là ông hay cháu gái của ông. Nếu là cô ấy thử hỏi cô ấy được ǵ khi đem tiền bạc, công sức phung phí cho anh ta?”

Cát Dương không khỏi bất ngờ trước câu hỏi ấy nhưng v́ đă chuẩn bị trước nên đáp ngay:

  “Đúng ra là cháu gái tôi đă nhờ tôi làm việc này. Vả lại nó cũng muốn kiếm một tấm chồng nhà nho như người ta thường nói, “Lấy chồng cho đáng tấm chồng. Bỏ công trang điểm má hồng môi xinh” hay câu “Chẳng tham ruộng cả ao liền, Chỉ tham cái bút, cái nghiên anh đồ”.

Lưu Bằng không thể không cười to và hỏi lại:

  “Cô ấy quá tự phụ đấy, cô ấy có dữ tợn không?”

  “Nó ngoan hiền lắm!”

  “Có chua ngoa không?”

  “Nó thật thà lắm!”

  “Có lười biếng không?”

  “Nó siêng năng lắmà à mà sao cậu hỏi về cháu tôi nhiều thế?”

Bấy giờ Lưu Bằng chồm qua bàn nh́n thẳng vào người lạ nói:

  “Tôi là Lưu Bằng đây, tôi sẽ tự ḿnh thành danh mà không cần ai giúp đỡ. Ông về mà nói với cháu gái ông như thếà”

Lúc đó Cát Dương nhăn mặt muốn khóc v́ sự việc diễn tiến hoàn toàn trái với dự kiến ban đầu. Ông ta đành phải năn nỉ:

  “Không được đâu nếu cậu không hứa cho cháu tôi một lần gặp mặt. Rồi mọi việc sẽ được giải quyết êm thắm, không bên nào phải miễn cưỡng trong việc này. Sẵn quán nước này có pḥng cho khách qua đêm, xin cậu ở lại đây, tôi quay về và sáng mai đưa cháu tôi đến, dù sự việc thế nào chí ít tôi cũng làm tṛn lời hứa với cháu gái tôi, cậu thấy thế nào?”

Lưu Bằng chưa kịp đáp lại, người lạ nói tiếp:

  “Tiền ăn uống và thuê pḥng tôi nhận trả cho chủ quán.”

  “Thôi được, tôi sẽ chờ ông sáng mai cho tới giờ ngọ, nếu sau giờ ngọ th́ ông đừng đến.”

Cát Dương mừng rối rít chạy vào trả tiền cho chủ quán rồi theo đường cũ về lại Thiên Thành.

 

*** 

 

Hôm sau vào giờ măo, Cát Dương đến quán cùng Châu Linh ngồi trên lưng lừa. Không khí trong lành buổi sáng cùng với sự thức dậy của cỏ cây, đồng lúa, vườn tược làm nàng tỉnh táo trở lại sau một đêm gần như thức trắng với Dương Lư.

Họ bước vào quán hỏi chủ quán mấy câu rồi đi thẳng vào pḥng trọ của Lưu Bằng. Tối qua chàng thao thức măi khi nhớ đến Thanh Hạc, một cô gái trung thực và ngây thơ, đằm thắm và nồng hậu và chàng nghĩ ḿnh sẽ không c̣n t́nh yêu nào như thế với một phụ nữ khác. Nghe tiếng gơ cửa, Lưu Bằng chạy ra và trước mặt chàng là Cát Dương và một thiếu nữ xinh đẹp dáng người mảnh mai, nước da trắng xanh có những nét hấp dẫn giống với Tiên Hương. Chàng mời khách vào pḥng. Chiếc bàn tre trong pḥng chỉ có hai cái ghế nên Cát Dương phải ngồi trên giường, c̣n Lưu Bằng ngồi đối diện với thiếu nữ . Cát Dương giới thiệu:

   “Đây là Khánh Loan, cháu gái tôi mà hôm qua tôi đă nói với cậu; c̣n đây là nho sinh Lưu Bằng mà cậu đă t́m gặp theo yêu cầu của cháu. Bây giờ hai người có thể trao đổi trực tiếp với nhau.”

Lưu Bằng tiếp lời nói, có vẻ vội vàng như phải đi gấp:

   “Hôm qua tôi có nghe cậu cô nói cô muốn giúp một nho sinh như tôi ăn học thành tài và nhờ đó được thơm lây sự thành danh của người mà ḿnh bảo trợ và cũng có thể gặp được lương duyên à”

Khánh Loan ốtên mới mà Châu Linh sử dụng để che giấu thân phận của ḿnh khi giúp chồng trả ân cho họ Lưu ố cúi đầu e thẹn nói:

   “Tiện nữ quả có chỗ đường đột và tự phụ, chẳng qua v́ tấm ḷng thiết tha với nho học và chính giáo, muốn có những tài năng nối tiếp cử nghiệp của các tiên nho và cũng nhân đó t́m một chút ‘hư danh’ bên cạnh người quân tử, mặt khác cũng muốn nêu một tấm gương cho nữ lưu sau này giúp đỡ các đấng trượng phu bảo tồn nho học. C̣n việc lương duyên nếu có nghĩ đến cũng để tự châm biếm ḿnh thôi. Vả lại lương duyên do tiền định không thể miễn cưỡng được. V́ cái lẽ tiền định ấy mà nhiều lúc tiện nữ nghĩ sau khi đă trả ơn mưa móc đối với đạo nho, tiện nữ sẽ t́m vào chốn không môn nương nhờ nơi cửa Phật. Và như thế cũng không ra ngoài cái tâm ư ban đầu tán dương nho học v́ Nho nào khác hôn phu và Phật nào khác hôn thê t́nh sâu nghĩa nặng. Vậy chẳng hay ư tôn huynh như thế nào?”

   “Cô nói cũng phải, nhưng chỉ nêu được mặt tốt chưa đụng ǵ đến mặt xấu” Lưu Bằng đáp, “Giả như tôi không có số thi đậu làm quan th́ sao, lại nữa nếu tôi đă có ư trung nhân mà c̣n tham hương tiếc ngọc th́ sao. Hoá ra chúng ta v́ chút công danh và hư danh mà làm tṛ cười cho thiên hạ. Nếu không thông suốt chỗ này e rằng tôi không dám.”

   “Tôn huynh không nên nghĩ xấu việc ḿnh chưa làm. Tiện nữ không hề phàn nàn nếu ư trời ngược lại ư ḿnh. C̣n như khi tôn huynh thành danh chỉ xin công bố một tấm gương của một nữ lưu giúp người tài năng thành đạt như hai người bạn Lưu B́nh Dương Lễ ngày xưa giúp nhau để làm bài học cho hậu thế. Và dù không xứng đáng với t́nh cảm của tôn huynh, lúc đó chỉ xin tôn huynh nhận tiện nữ làm nghĩa muội, bù đắp và chăm sóc phần nào cho tiện nữ để đáp lại chút ân t́nh th́ dù ở ngoài đời hay vào cửa Phật, tiện nữ cũng hài ḷng măn nguyện.”

Những lời nói của Khánh Loan làm Lưu Bằng an tâm, xem ra có vẻ là việc t́m kiếm một hư danh c̣n chàng cũng không thiệt hại ǵ, lại có thêm trách nhiệm để chăm lo vào việc học. Chàng liền nói:

   “Nếu cô nói thế tôi xin đồng ư, nhưng mọi việc phải chờ sau tết nguyên đán mới xúc tiến được. Hôm nay tôi phải đến bến đ̣ để sáng mai về lại quê nhà, hẹn sau tết sẽ gặp lại. Nếu sau tết cô đổi ư cũng chẳng hề ǵ v́ đây là hảo ư của cô không phải của tôi. Cậu cô đă từng ở quê tôi, chắc sẽ t́m tôi không khó.”

Lúc đó Cát Dương nói chen vào:

   “Tôi sẽ đi theo cậu về lại Thiên Lương một chuyến, ở chơi nhà cậu mấy ngày cho quen thuộc v́ tôi sợ cảnh cũ đă thay đổi khác xưa. Sau tết tôi lại qua đón cậu.”

Khánh Loan đồng ư ngay với Cát Dương rồi chào từ biệt Lưu Bằng. Lúc đó người dắt lừa đang đợi nàng trước quán ngoài đường cái. Khi nàng đi rồi, Lưu Bằng và Cát Dương cũng ra đi. Tối nay họ phải ngủ lại bến đ̣ làng Son v́ ngày mai đ̣ dọc đi sớm vào lúc rạng đông. Gần bến đ̣ có một quán thịt mèo, Cát Dương kéo Lưu Bằng đi t́m một hủ rượu và mấy đĩa thịt “tiểu hổ” để nhấm nháp. Cát Dương uống một hơi hết một bát đầy trong lúc Lưu Bằng nghĩ bụng, “tay này tửu lượng khá đây, một lít rượu nếp chẳng ăn thua ǵ với hắn”. Uống xong Cát Dương nói:

   “Sau này cậu gọi tôi bằng ǵ ‘cậu’ hay ‘anh’?”

Lưu Bằng mỉm cười nói:

   “Bằng ‘cậu’ như Khánh Loan cháu cậu chứ bằng ǵ? Biết đâu nhờ vậy mà sau này tôi cưới được cháu cậu”.

   “Chà khó nghĩ quá, hai người cũng xứng đôi lắm. Nhưng nói chuyện khác đi, việc đó tính sau.” Cát Dương vừa khoát tay nói vừa uống hết chén thứ ba, trong khi Lưu Bằng chưa uống xong nửa chén, chàng chú ư việc ăn thịt mèo hơn việc uống.

Qua câu chuyện, Cát Dương cho Lưu Bằng biết Khánh Loan là con gái của một nhà nho yểu mệnh hiện đang bán hàng xén ở huyện Thiên Thạch. Mẹ sống với cháu trai là trưởng tộc ở tỉnh Thanh. Huyện Thiên Thạch có trường của quan đốc học họ Bùi về hưu nổi tiếng trong vùng. Uống đủ một lít, phần của Lưu Bằng chưa đầy một chén, hai người về quán trọ chờ ngày mai trời sáng. Trên đường về Cát Dương hơi xỉn, luôn miệng lải nhải một câu khó hiểu:“Về Thiên Thạch tớ không được phép uống nhiều đâuà c̣n phải lo canh gác khu vườn”. Chỉ một ḿnh hắn hiểu khu vườn ấy là Châu Linh và từ nay hắn phải gọi là Khánh Loan, ở giữa khu vườn có một cái “hoa đen nhụy đỏ”, vật sở hữu của quan huyện họ Dương.

 

(

Xế chiều ngày hôm sau Lưu Bằng có Cát Dương đi theo mới về đến nhà, khi từ con đường lát đá bước vào cổng, chàng nh́n thấy Thu Đán trong chuồng ḅ đi ra. Cô vừa đánh xe ḅ về tới và cho ḅ vào chuồng ăn cỏ. Thấy Lưu Bằng về nhà sau gần nửa năm lưu lạc, cô xúc động sững sờ và kêu lên. “Cậu chủ đă về rồi, trời ơi sao bây giờ cậu mới về!” Rồi không nén được nỗi xúc động cô chạy lại ôm chầm Lưu Bằng thật chặt, gục đầu vào vai chàng, ép bộ ngực mà cô thường cho thằng Côi bú mớm vào ngực chủ cô rồi cô khóc, không cần giữ ư trước người khách lạ đi theo chủ cô. Lúc đó quản gia Vũ Bính cũng từ nhà bước ra giọng nói nghẹn ngào, “Cậu chủ về rồi phải không? Trời c̣n thương ông già nàyà” Rồi ông cũng khóc. Lúc đó Lưu Bằng cũng khóc theo. Làm sao chàng có thể nén được nỗi cảm xúc trước ngôi nhà này, những con người thân thương này cùng với bao nhiêu kỷ niệm c̣n mới nguyên trong nơi sâu nhất của tâm hồn chàng. Hai cha con Vũ Bính nắm tay chàng đưa chàng vào nhà. Có một lúc Thu Đán ép bàn tay Lưu Bằng lên ngực cô. Rồi cô chạy ra nhà sau báo cho mọi người biết để họ ra chào cậu chủ và chuẩn bị bữa tiệc tẩy trần.

Cái chiếu hoa trải dài trên nền nhà lót gạch tàu bày những thức ăn mới nấu, nào là thịt gà luộc, thịt heo nấu cải ngọt, thịt kho, bắp cải xào ḷng gà, một liễn miến nấu xương, thịt ḅ xào cà chua. Ba ngọn đèn soi sáng cả gian nhà. Lưu Bằng kể lại việc thi cử của chàng, chàng xin lỗi mọi người v́ đă làm họ thất vọng, sau đó là tai nạn ở bản Mường. Dĩ nhiên chàng không kể đến việc chàng đă thành thân với Thanh Hạc và ăn nằm với Na-thả. Quản gia Vũ Bính nghe kể thở dài nói:

   “Nhờ ơn trời và phúc đức của hai ông bà mà cậu tai qua nạn khỏi. Tôi nghĩ vận hạn đen đủi của cậu đă qua rồi, bây giờ không c̣n phải lo lắng ǵ nữa.”

Lưu Bằng nh́n người quản gia tóc bạc trắng nay đă già hơn, lưng c̣ng nhiều hơn càng thêm thương cảm. Rồi chàng kể lại cho cả nhà nghe việc Dương Lư đă khinh thị chàng, không cho gặp. Và việc chàng gặp hai cậu cháu Cát Dương hứa sẽ hỗ trọ chàng ăn học thành danh. Mọi người trong nhà đều khen ngợi và cám ơn Cát Dương và đều trách Dương Lư từ khi ra làm quan đă trở thành một con người khác. Thu Đán c̣n kể lại việc Dương Lư trước khi đi nhậm chức ở Thiên Thành đă ḍ hỏi cô có biết nơi chôn giấu của cải nhà họ Lưu không. Và cô đă mắng cho hắn một trận nên thân. Rồi cô nói tiếp ngay trong bữa ăn:

   “Tội nghiệp Dương Liễu không như anh ḿnh. Lúc nào cô ấy cũng nhớ thương và nhắc đến cậu chủ. Cô ấy nói sẽ đợi chờ cậu cho đến lúc thành danh, nếu không được ở bên cậu cô ấy sẽ vào chùa đi tu.”

Nghe nói như thế, Lưu B́nh thấy ḷng ḿnh đau nhói, chàng chỉ c̣n biết lắp bắp:

ố “Như vậy tôi phải quyết chí thành danh để không phụ tấm ḷng Dương Liễu.”

Nói xong chàng quay sang nh́n Cát Dương như có ư nói cho ông ta biết chàng đă có ư trung nhân và xem ra toan tính của Khánh Loan, cháu gái ông chỉ là mơ mộng hảo. Sau đó họ nói sang việc mùa màng và cái tết sắp đến. Thu Đán nói ngày mai cô sẽ làm một mâm để Lưu Bằng dâng cúng song thân, và đốt hương trước mộ hai người. Tối hôm đó Lưu Bằng nghỉ ở pḥng chàng, Cát Dương pḥng Dương Lư c̣n Thu Đán ṃ ra cái cḥi của thằng Côi, đến quá nửa đêm mới về pḥng ḿnh.

Hôm sau với một mâm cúng mà Thu Đán và nhà bếp chuẩn bị, Lưu Bằng thắp hương và quỳ lạy trước bàn thờ cha mẹ. Rồi chàng ra khu đất có phần mộ của hai người, chàng thắp hương và đốt vàng mả cầu xin cha mẹ chàng tha thứ việc chàng đă sống bê tha, đă thi rớt và hứa sẽ sống tốt hơn. Trong lúc chờ hương tàn chàng ngồi dưới gốc một cây khế nh́n thẳng vào hai bia mộ. Khoảng trống nh́n qua hai bia mộ là một dăi đất bằng phẳng sau đó là một vườn mía có trồng xen kẽ những luống khoai sắn và khoai lang. Lưu Bằng buồn bă ngồi nghĩ về những hy sinh của cha mẹ chàng và những kỷ niệm về họ, bỗng nhiên chàng thấy xuất hiện trên dăi đất ấy ba con rắn to bằng ngón chân cái dài chừng một cây thước thợ may. Chúng ngóc đầu lên uốn éo, phần thân c̣n chạm đất chỉ độ một phần ba chiều dài, những cái đầu rắn lắc lư qua lại và ánh nắng sớm làm vảy chúng lóng lánh làm thành ba ngọn lửa màu xanh lục. Những con rắn ấy vừa múa vừa như hớp lấy những tia nắng mặt trời như lấy lửa của mặt trời để đổi màu và làm nên ngọn lửa của chúng. Lưu Bằng im lặng theo dơi, gần bên chàng có sẵn một cành cây khô to như một gióng mía, chàng cầm lấy để thủ thân. Khi những cây nhang trước các phần mộ vừa tàn, ba con rắn ngừng múa, hạ đầu xuống và ḅ nhanh vào vườn mía. Lưu Bằng bước chậm đến quan sát và thấy chỗ rắn múa vừa rồi là một tảng đá h́nh vuông sần sùi to hơn những tảng đá lót đường khác, b́nh thường khó phân biệt nhau v́ những tảng đá này không nằm liền nhau mà cách nhau bằng nửa bước chân để làm chỗ bước đi khi trời mưa làm đất nhăo. Linh tính báo cho chàng biết có điều ǵ huyền bí mà chàng chưa biết được, nên chàng t́m ba viên sỏi màu trắng chèn xuống đất cạnh tảng đá ấy rồi quay về, lúc đó mặt trời sắp đứng bóng.

Bữa ăn trưa hôm đó có một khách mời, một thanh niên ngoài ba mươi tuổi phải chống nạng v́ mất một bàn chân trong chiến tranh có lẽ do trúng pháo của quân chúa Nguyễn. Anh ta tên Đỗ Trọng mới đến làng này từ lúc ra quân, nhà ở xóm dưới cách nhà Lưu ông chưa được nửa dặm. Anh có ư định kết hôn cùng Thu Đán và đă cho người đến gặp Vũ Bính để xin được làm thông gia. Sau khi hỏi ư con gái, Vũ Bính đă đồng ư nhưng yêu cầu được giữ chàng rễ lại v́ Thu Đán là con một. Hai gia đ́nh định sẽ làm hôn lễ cho hai con của họ vào giữa năm tới. Lưu Bằng ngồi trên chiếu cạnh Đỗ Trọng, chúc mừng cho đôi Thu Đán và Đỗ Trọng; Thu Đán cười thích chí v́ lời chúc ấy, c̣n Đỗ Trọng chân thành mời Lưu Bằng sang nhà ḿnh chơi trong dịp tết. Thằng Côi hôm nay không có mặt v́ bận canh heo đẻ. Nó không có ǵ để buồn phiền cả v́ Thu Đán đă lấy trời đất thề hứa với nó sẽ làm vợ cho cả hai người. Một thằng mồ côi như nó c̣n mong muốn ǵ hơn.

Buổi tối, Lưu Bằng đem chuyện rắn múa kể lại cho quản gia Vũ Bính nghe, ông sững sờ và không giấu nỗi vui mừng, nói nhỏ với Lưu Bằng:

ố “Như vậy ông bà thân sinh cậu đă biết cậu có ngày nay tu tỉnh lại, không c̣n cờ bạc và chạy theo kỹ nữ nên đă chôn giấu trước cho cậu một ít của cải mà ông bà dành dụm mấy mươi năm. Trước khi mất cha cậu đă dặn tôi không được bán khu có phần mộ của ông bà, đồng thời để lại một bản đồ chỉ có h́nh vẽ và con số mà không có chữ nào hiện tôi đang giữ kỹ, trong đó có vẽ h́nh ba con rắn mà ông đă dùng bùa trấn yểm. Bây giờ cậu cứ coi như không hay biết ǵ, sau tết vẫn đến Thiên Thạch học thi. Khi cậu thành tài chúng ta sẽ t́m cách khai quật của cải ấy lên cũng không muộn.”

Chàng ở lại với Vũ Bính đến khuya, xem bản đồ nơi giấu của cải. Đó là một mảnh da dê, ở góc phải trên cao vẽ mặt trời h́nh tṛn, góc trái ghi một ngày trong năm vào đầu thu, giữa vẽ h́nh ba con rắn múa, quanh một cây sào có chỉ rơ dài năm thước ta, và cái bóng của cây sào trên mặt đất. Đầu bóng là một ṿng tṛn nhỏ. Trong một khắc Lưu Bằng đă giải mă ra chỗ chôn của cải nhưng không tiết lộ ǵ với Vũ Bính. Sau đó về pḥng ḿnh, chỉ dặn Vũ Bính đến ngày ghi trong bản đồ nhớ cho người gọi chàng về. Vũ Bính cất lại bản đồ vào nơi bí mật.

Cát Dương đă đi ngủ sớm. Trước ngày đưa ông Táo về trời hai ngày, Cát Dương về lại Thiên Thạch gặp cô cháu gái Khánh Loan như lời ông ta nói.

 

(

Một cái Tết xum họp qua nhanh, nhưng trong thời gian đó Lưu Bằợng càng thấy tấm ḷng trung tín của quản gia Vũ Bính đối với gia đ́nh họ Lưu và sự quư trọng của Thu Đán đối với chàng mà cô luôn gọi là cậu chủ, trong khi cô khinh thường ra mặt ông quan Dương Lư.

Đúng ngày nguyên tiêu Cát Dương đến Thiên Lương, sau đó hai ngày Lưu Bằng theo hắn ta đến huyện Thiên Thạch bắt đầu việc học hành và chuẩn bị cho kỳ thi cuối thu.

Buổi tối khi hai người đến nơi, Khánh Loan đă có mặt ở nhà, một ngôi nhà khang trang và đă dọn dẹp, tô điểm từ trước Tết, nàng đă chuẩn bị cơm nước sẵn sàng và ngồi đợi cậu nàng và Lưu Bằng đến. Chào hỏi xong, Khánh Loan bưng trà lên nghe hai người kể lại một vài câu chuyện đi đường, rồi mời hai người dùng cơm tối, bữa cơm đầu tiên mà Lưu Bằng ăn chung với hai cậu cháu.

Trong ánh đèn vàng vọt, khuôn mặt của Khánh Loan có vẻ đẹp hơi sầu năo. Nếu nét buồn của Tiên Hương là một vẻ buồn xa vắng mênh mang th́ nét buồn của Khánh Loan trong bữa ăn ấy là vẻ buồn thất vọng chua xót. Khi nàng cười để bày tỏ sự vui vẻ, Lưu Bằng thoáng thấy trong ánh mắt nàng một điều ngược lại. Ba người tranh thủ câu chuyện trong bữa ăn để lên kế hoạch cho những ngày sắp đến. Ngày mai Khánh Loan bắt đầu đi bán hàng xén lại sau Tết như lời nàng nói, buổi trưa nàng ở lại cửa hàng, mua bánh trái ăn qua loa, buổi chiều về sớm để lo bữa ăn tối. Sáng ngày kia Cát Dương đưa Lưu Bằng đến ghi tên học tại trường của quan đốc học họ Bùi trong huyện, mỗi tháng đến lớp tám buổi để làm bài văn. Những ngày ấy chàng đem cơm ăn tại trường. Như vậy công việc của Cát Dương là lo bữa trưa cho chính ḿnh và cho Lưu Bằng những ngày chàng ở nhà ôn tập văn bài, ngoài ra sáng sớm và lúc xế chiều ông ta c̣n phải ra chợ phụ dọn hàng cho cháu gái. Về chỗ ngủ Khánh Loan có một buồng riêng có cửa cài chốt bên trong nh́n ra cửa chính và một cửa sổ có treo màn. Cát Dương và Lưu Bằng ngủ ở bên chái nhà v́ nhà h́nh chữ đinh, giường của Cát Dương nằm khoảng giữa buồng của Khánh Loan với giường của Lưu Bằng.

Mọi việc diễn tiến b́nh thường như một gia đ́nh đúng nghĩa chí ít ở bề ngoài và Lưu Bằng cảm thấy hài ḷng và yên tâm, vả lại những buổi học đầu tiên ở nhà thầy Bùi làm chàng phấn khỏi v́ học vấn quảng bác và cả khoa truyền đạt của ông thầy. Những điều ấy đem lại cho chàng sự hứng thú đối với việc học. Nhà nho nói đến sự hứng thú ấy khi nói rằng “thư trung hữu nữ nhan như ngọc” nghĩa là “trong sách thánh hiền có người con gái khuôn mặt đẹp như viên ngọc”, đến nỗi có những lúc chàng không nhớ bên cạnh ḿnh có một mỹ nữ là Khánh Loan tức Châu Linh.

Có lúc chàng thắc mắc về nét buồn trong đôi mắt cô ấy, nhưng không hiểu nổi cũng như trước đây chàng đă không hiểu tại sao đôi mắt của Tiên Hương buồn đến thế. Sau cùng để b́nh tâm trong việc học chàng không muốn t́m hiểu một điều mà chàng cho là vô ích và không kết quả. Nói chung môi trường mới thuận lợi, duy chỉ một điều làm chàng hơi bực ḿnh là Cát Dương nói với những láng giềng ṭ ṃ rằng chàng là chồng của cô cháu gái Khánh Loan và chỉ c̣n vài tuần nữa là đúng một năm ngày họ cưới nhau khiến một vài người láng giềng lắm chuyện nghĩ ra câu chuyện kỳ ngộ của đôi trai tài và gái sắc.

Làm sao Lưu Bằng hiểu được nét buồn chán và chua xót trong đôi mắt của Châu Linh -Khánh Loan. Vả lại chính nàng cũng không biết ḿnh buồn đến mức nào v́ nàng luôn nhẫn nại và cam chịu từ khi về làm vợ Dương Lư, nên dù không thích chứng cuồng dâm và tính hiếu thắng đầy uy vũ của chồng, nàng vẫn ngoan ngoản phục vụ. Nàng chỉ hơi nuối tiếc đă đánh mất một mối t́nh thơ mộng và đằm thắm cùng với sự tương kính và đồng cảm. Xem ra nàng không c̣n tin có một t́nh yêu đẹp như trong T́nh sử.

Mặt khác sự đáp ứng chồng của nàng với ít nhiều khoái lạc đă thành một thói quen đến nỗi nàng thấy ḿnh hụt hẫng khi đêm đêm không có bóng chồng. Thiếu vắng Dương Lư và những cuộc giao hoan giờ đây làm nàng vô cùng trống vắng. Ham muốn này hành hạ nàng, có khi làm người nàng tê cứng và tay chân run lẩy bẩy như bị rét run, có khi làm nàng nóng bừng bừng như lên cơn sốt, chỉ muốn nhúng ngập ḿnh vào nơi có nước. Nếu lúc này là mùa mưa hẳn nàng sẽ chạy ra ngoài giữa đêm mưa. V́ thế thời gian này sau khi ăn xong và dọn dẹp nhà cửa gọn gàng, nàng vội lui vào buồng v́ không muốn hai người đàn ông trong nhà nh́n thấy căn bệnh “thèm theo nếp cũ” cùng sự bối rối của nàng.

Đôi lúc, Lưu Bằng không nh́n thấy nhưng nghe thấy tiếng nàng thở dài năo nuột trong buồng nàng khi chàng ngồi học ở án thư giữa đêm thanh vắng. Có lần chàng ṭ ṃ nh́n qua bức màn cửa sổ thấy bóng nàng dường như vật vă không yên. Trước đây có khi nào nàng ngủ trước giờ mùi đâu, v́ cho đến giờ đó Dương Lư chồng nàng vẫn c̣n sung sức. Sáng hôm sau Lưu Bằng lo lắng hỏi thăm sức khoẻ của nàng, nàng bảo không có ǵ, chỉ thỉnh thoảng thường gặp ác mộng. Lưu Bằng chỉ biết thở dài thương cảm, khuyên nàng nên mua ít thuốc tể an thần mà uống.

Châu Linh đă chiến đấu chống lại sự ham muốn theo thói quen cũ giày ṿ nàng trong hơn một tháng. Những lúc như thế, nàng bắt ḿnh phải ngồi dậy trong giường, nếu bị lạnh nàng nắm chặt cái gối mặc cho đôi tay run rẩy; nếu bị nóng nàng lấy khăn ướt mà nàng đem vào pḥng buổi tối đắp lên vai ḿnh. Khi tháng thứ hai gần qua hết, một bà thầy thuốc người Hải Dương mà theo lời bà nói là con gái duy nhất của một danh y Bắc Hà thường hay đến bán thuốc cho các bạn hàng trong chợ đă đến bắt mạch cho nàng. Bà nói rằng gan và thận nàng bị nóng phải uống thuốc làm mát gan và mát thận. Mặc dù những triệu chứng bà thầy thuốc kể ra chưa đúng được một nửa, nàng cũng mua cho ḿnh hai gói thuốc tể mỗi gói hai mươi viên. Và thật lạ lùng như câu người đời hay nói “Phúc chủ may thầy” sau khi uống hết một gói, nàng cảm thấy không c̣n căng thẳng và ham muốn nữa. Nàng có thể ngủ sớm hơn và ngon giấc; khi thức dậy nàng cảm thấy trong người nhẹ nhỏm, thư thái. Thế là sau gần hai tháng, nàng mới quen dần với hoàn cảnh mới. Dĩ nhiên thời gian đó, nàng không ưa ǵ Lưu Bằng v́ chính hắn đă làm cho nàng phải xa Dương Lư và đánh mất cơ hội gần chồng và sinh cho chồng một đứa con ngoan. V́ theo một cách suy diễn đơn giản, nàng cho rằng khi có được một đứa con với Dương Lư, nàng sẽ không c̣n buồn chán nữa và nó sẽ giúp cho nàng chịu đựng vui vẻ sự cuồng dâm của chồng và có khi c̣n vui thích với sự cuồng dâm ấy.

(

Một buổi sáng khi phụ dọn hàng cho Châu Linh, Cát Dương buột miệng kể lại cho nàng mối t́nh si giữa Lưu Bằng và Dương Liễu mà khi từ Thiên Lương về hắn ta quên mất v́ bận rộn lo chuyện tết nhất trong huyện nha và ở gia đ́nh hắn. Một cái tết khá sung túc v́ khi nhận cùng Châu Linh lo cho Lưu Bằng việc ăn học, gia đ́nh hắn đă được quan huyện Dương Lư cấp thêm ba mẫu đất lấy từ đất công trong huyện. Dĩ nhiên Cát Dương cố t́nh thêm thắt những t́nh tiết, biến câu chuyện ḿnh kể thành một trang t́nh sử đẹp và cảm động để Châu linh thêm chán ghét Lưu Bằng. Nàng lắng nghe trong ḷng tự nhủ, “Con bé Dương Liễu đó quỷ thật, ăn nhờ ở đậu nhà người c̣n cám dỗ con trai của người à” Cát Dương c̣n nói ư định làm ni cô của Dương Liễu nếu sau này cô ấy không được sống chung với Lưu Bằng khiến Lưu Bằng phải thề hứa sẽ không c̣n yêu ai nữa dù gặp được một giai nhân như Điêu Thuyền hay Tây Thi giáng thế. Châu Linh bực bội tự hỏi, “Lưu Bằng có ǵ hay đâu mà phải đi tu, chỉ nói láo cho thành bài bản lâm ly mà thôi à cái con khỉ ấy có đáng gọi là mỹ nhân không, chẳng qua hơi xinh gái, mà loại này trong đời đâu có thiếu. Đúng là một câu chuyện nực cười.” Nhưng rồi nàng nhớ lại việc Dương Liễu đă từ chối một “đám tốt” khi một quan tri huyện người Ngăi Yên muốn cưới em chồng nàng làm vợ, sau đó nó c̣n nói riêng với nàng và Kim Ngọc, “Em phải gặp anh Lưu Bằng dù là lần cuối, rồi sau đó mới quyết định việc hôn nhân à”. “Cũng chung t́nh đáo để!à ” Châu Linh nghĩ bụng.

Làm xong việc phụ dọn hàng, lúc quay về nhà Cát Dương gặp A Hồng, một anh chàng có râu quai nón, màu đồng tử hai mắt hơi khác nhau, chuyên khuân vác hàng hoá cho bạn hàng trong chợ. A Hồng kéo Cát Dương đi ăn sáng và nói chuyện thời cuộc. Hai người mới quen nhau từ ngày Cát Dương về Thiên Thạch. A Hồng có một người d́ mà hắn gọi là d́ Nhỏ tên A Lục. A Lục bán bánh chưng, bánh dầy, bánh gị, bánh nếp và vài thứ bánh khác cũng làm bằng nếp. Nếu thằng cháu A Hồng thích cột khăn đỏ quanh đầu, th́ d́ A Lục thích vấn tóc trong vải gấm màu xanh lá trông rất đồng bóng. Thế nhưng ngay trong lần gặp đầu tiên Cát Dương đă đem ḷng mơ tưởng đến A Lục. Trưa nào, cô ả cũng đến sạp hàng của Châu Linh mời nàng mua bánh.

Không hiểu sao câu chuyện sáng nay của Cát Dương khiến nàng không vui. Lẽ ra nàng phải vui v́ t́nh duyên của đôi uyên ương Lưu Bằng ố Dương Liễu mới phải, nhưng nàng đă không vui v́ khi c̣n ở Thiên Lương nàng luôn mơ ước ḿnh sẽ gặp được một t́nh yêu đẹp như trong t́nh sử dù phải gặp một vài cảnh ngộ ngang trái. T́nh duyên của nàng với Dương Lư thuận lợi quá sau cùng trở thành thô thiển tầm thường.

Hôm đó bà thầy thuốc quê ở Hải Dương trở lại chợ huyện Thiên Thành sau khi đă đi một ṿng chữa bệnh cho các bạn hàng trong chợ huyện Thiên Lương, Thiên Tường và các huyện khác. Bà đến gặp Châu Linh và với trí nhớ rất tốt bà hỏi:

   “Hôm nay cô khoẻ rồi phải không,” và không chờ Châu Linh đáp lại bà cầm tay nàng bắt mạch và nói tiếp, “Tôi biết cô bị nóng gan và thận, bây giờ gan thận cô mát lại rồi, không những thế thuốc đó c̣n làm cho máu huyết cô nhuận trở lại rất tốt cho đàn bà muốn sinh conà”

   “Cám ơn bác, uống thuốc bác cháu thấy trong người nhẹ nhàng, phấn chấn.” Châu Linh vui vẻ đáp lại.

   “Cô cứ tin tôi đi. Khi nào cô muốn sớm có con nói cho tôi biết, tôi sẽ làm thuốc tể Viên mẫu hoàn cho cô và cả chồng cô nữa. Bảo đảm đấyà”

Lúc đó A Lục ở đâu đi trờ tới nói chen vào:

   “Bà làm ngay thuốc ấy cho cô Loan đi. Hai người lấy nhau đă được hơn một năm rồi đóà”

   “Lại là chị, đồ quỷ sứ chuyên ăn nói càn dở.” Châu Linh mắng A Lục, rồi quay lại bà thầy thuốc nàng nói:

   “Chúng cháu đă hứa với nhau: Khi chưa thi đỗ th́ chưa động pḥngà”

A Lục lại ngắt lời:

   “Nghe đây nói càn dở này, nhỡ chồng cô thi măi không đỗ th́ sao, cứ mỡ treo mèo nhịn suốt đời hả?”

Châu Linh chưa biết đáp lại thế nào đă nghe bà thầy thuốc ôn tồn nói:

   “Cái công danh đúng là điều quan trọng của đàn ông, c̣n phụ nữ chúng ḿnh con cái mới quan trọng. Cô không biết đấy, tôi phải vất vả đi lang thang làm thuốc chữa bệnh cho chị em bạn hàng là để lo cho ông nhà tôi và hai đứa con trai. Ông ấy đă lều chỏng sáu lần rồi nhưng chỉ được cái tú tài. Chừng mấy năm nữa chắc là ba cha con cùng đi thi một lượt.”

   “Vâng cháu sẽ nghe theo lời bà.” Châu Linh ôn tồn đáp lại.

   “Có thế mới phải đạo vợ chồng chứ!” A Lục cười nói.

Sau đó bà thầy thuốc cáo lui, c̣n A Lục cũng chuồn mất quên cả việc mời mua bánh, trong ḷng ả thắc mắc tự hỏi, “Hay là cô ấy biết ḿnh là quỷ nên mới nói “đồ quỷ sứ”.

Câu chuyện trao đổi vừa rồi làm Châu Linh vui lại v́ tính chất khôi hài khi câu chuyện quá đứng đắn với một điều không có thật. Lưu Bằng đâu phải là chồng nàng. Hai người ấy làm sao biết được nội t́nh này. Nhưng nàng đă lầm, bà thầy thuốc chắc chắn không biết, c̣n A Lục đă biết trước khi Châu Linh đến Thiên Thạch này. Ả đă biết uẩn khúc ấy trước khi đến đây cùng với A Hồng v́ chúng là hai con rắn thần trên cây đa cách huyện thị Thiên Lương gần hai dặm. Dĩ nhiên ả cũng biết việc Châu Linh hứa sẽ nghe theo ư kiến của bà thầy thuốc chỉ để cho qua câu chuyện mà thôi.

Mùa xuân đă qua rồi mùa hạ đến, một vài cơn gió nồm giữa trưa không đủ làm dịu cái nóng của những tháng hè. Thỉnh thoảng gió Lào thổi qua làm không khí như trong một ḷ lửa nóng. Cây cối trong vườn xơ xác không c̣n xanh tốt như giữa mùa xuân. Mỗi người chuần bị cho ḿnh một cây quạt nan hay quạt mo để phe phẩy những buổi trưa khí trời gay gắt. Lưu Bằng phe phẩy quạt nan suốt ngày cả khi ngồi làm văn bài nơi án thư.

Căn nhà quay mặt hướng bắc nên gió nồm nam thổi từ sau tới. Sau gian nhà chính có một dăy nhà nhỏ, một nửa dùng làm nhà bếp từ gian trên đi thẳng xuống, một nửa dùng làm nhà kho có lẽ trước đây để chứa thóc, ở trên vách hướng nam và hướng tây có hai cử a sổ nhỏ có chấn song. Cửa sổ hướng tây nh́n sang một khu vườn trồng nhăn, cửa sổ hướng nam nh́n ra một cánh đồng kéo dài đến tận chân núi xa, cách nhà bởi một cái mương rộng dùng để dẫn nước vào ruộng và để chống úng. Trong nhà kho c̣n có mấy tấm đệm để trên một cái sạp gỗ trước đây có lẽ để chất những bao gạo cho khỏi bị ẩm mốc, ở một góc có những mảnh gỗ nhỏ hay nẹp dài và một ít phên tre cuộn lại. Mỗi lúc có gió khi cây lá quanh nhà lay động, Lưu Bằng thường tranh thủ đến đứng trong cửa sổ hướng nam để hóng gió và ngắm ruộng lúa xanh đến tận chân trời.

Tối hôm đó, Cát Dương đi ngủ sớm: buổi chiều sau khi dọn hàng, A Hồng đă kéo hắn đi nhậu và mặc dù tửu lượng rất cao, mỗi lần hắn đi uống với A Hồng dù chỉ một vài chén về đến nhà đều say khướt và ngủ như chết, thế nhưng hắn không bao giờ tự hỏi liệu A Hồng đă cho thuốc ngủ vào rượu, không muốn cho hắn tỉnh táo để ngăn cản t́nh cảm có thể phát sinh giữa Châu Linh và Lưu Bằng. Họ là những người biết lễ nghĩa nhưng ai mà biết được khi lửa đă gần rơm.

Vừa làm xong một bài văn, Lưu Bằng tranh thủ vào nhà kho nơi cửa sổ phía Nam hóng mát. Lúc đó chàng nghĩ hai cậu cháu đă đi ngủ trừ một ḿnh chàng v́ nhiều khi măi học, chàng không c̣n chú ư đến giờ giấc. Trong nhà kho không có đèn nhưng hôm ấy có ánh trăng chiếu xiên vào ô cửa sổ và chàng suưt kêu lên khi thấy trên sạp có bóng người nằm nghiêng. Nhẹ nhàng bước đến gần, chàng thấy Châu Linh đang ngủ quên trên sạp có trải tấm đệm nàng mặc yếm trắng quay lưng trần ra ngoài, váy lụa mềm làm nổi bờ hông to và đôi chân dài thon thả.

Lưu Bằng dừng lại nín thở nhẹ nhàng cúi xuống khuôn mặt nàng. Hai mắt nàng nhắm lại trên khuôn mặt phảng phất một nét buồn mà ngay lần đầu chàng đă nhận thấy. Nhưng trong vùng tranh sáng tranh tối ấy, chàng c̣n nh́n thấy đọng lại trên khuôn mặt nàng vẻ mệt mỏi sau một ngày buôn bán nhọc nhằn. Một nỗi cảm thương bỗng trào dâng trong ḷng chàng. Chiều nay khi nàng ở chợ về, chàng đă nh́n thấy trán nàng lấm tấm mồ hôi. Giá như không có Cát Dương và không sợ hiểu lầm, hẳn chàng đă lấy khăn lau những giọt mồ hôi quư giá trên trán nàng v́ chứa đầy ư nghĩa của sự hy sinh và tận tụy.

Sau đó chàng lặng lẽ tiến đến ô cửa sổ kia, đứng trong bóng tối, đón ngọn gió đêm nhẹ nhàng thổi vào pḥng, thỉnh thoảng lại quan sát Châu Linh, ḷng băn khoăn khó nghĩ, rồi lại bàng hoàng tự hỏi sao nàng giống Tiên Hương những đêm trăng nơi nhà trọ đến thế. Bất chợt nàng thức dậy và như nhớ ra một việc ǵ c̣n dang dở, nàng chỗi dậy vội vàng đi qua nhà bếp. Một lát sau, chàng thấy nàng cầm đèn hớt hải đi t́m miệng kêu khe khẻ tên chàng. Lưu Bằng núp ḿnh vào sau một cuộn phên tre thấy nàng đi ngang qua nhà kho soi đèn vào quan sát nhưng không thấy, nàng lại đi t́m thêm một lần nữa khuôn mặt lộ vẻ hoảng hốt. Khi nàng đến gần chỗ chàng núp, chàng hù lên một tiếng, Châu Linh kêu thét lên ngả người ra sau, cái đèn rơi thẳng xuống đất nhưng không tắt, và cái lưng trần của nàng tựa hẳn vào ngực chàng nếu không nàng đă ngă ngửa ra nền nhà. Chàng nói:

   “Anh đây, làm ǵ mà hoảng hốt thế, anh không bỏ trốn đâu mà t́mà”

   “Cái anh này kỳ thật, làm người ta giật ḿnh. Anh vào đây từ lúc nào?” Châu Linh đỏ mặt, xẵng giọng hỏi.

   “Lúc em c̣n ngủ quên ở đây và anh muốn để em ngon giấc.” Lưu Bằng đáp.

   “Em nấu nước pha trà ngon mới mua sáng nay cho anh, nằm đây chờ nước sôi rồi ngủ quên. Khi pha trà xong t́m anh th́ không thấy.” Châu Linh giải thích.

   “Vậy em đem trà vào đây hai ta cùng uống có ánh trăng có gió mát. Nhà trên mùa này hơi bí, em thấy thế nào?” Lưu Bằng đề nghị.

   “Cũng được, em uống tí trà với anh cho vui v́ không uống nhiều được. Anh chờ đây nhé và chớ làm em sợ đó.” Vừa nói, Châu Linh vừa lên nhà trên đem một b́nh trà và hai tách nhỏ và một phong bánh đậu xanh.

Bây giờ hai người ngồi trên sạp chỗ nàng nằm lúc năy. Nàng rót nước ra hai tách, hai tay cầm phong bánh đă mở mời Lưu Bằng rồi nói:

   “Mời anh,” rồi nàng nói tiếp, “Lúc năy anh vào đây làm ǵ thế?”

   “Vào hóng gió từ cửa sổ v́ nơi này luôn luôn có gió nồm thổi vào.”

   “Ừ gió mát thật, chắc mùa hè em phải ra đây ngủ, ngủ trong buồng nóng nực lắmà”

   “Đúng đấy, để ngày mai anh sửa lại cái chốt cửa, anh thấy ở góc nhà có đủ kềm búa và cả đinh nữa. Sẵn có hai cây cột anh sẽ đóng tấm phên tre lên cho đỡ trống trải.”

Vừa nói Lưu Bằng vừa ngắm Châu Linh trong thế ngồi quặt chân sang một bên hai tay để trên đùi. Trong ánh sáng cái đèn nhỏ đặt giữa hai người Lưu Bằng tưởng tượng nàng như một b́nh hoa, dưới tṛn bầu trên cao thanh tú, c̣n cổ và khuôn mặt nàng là cành hoa và đoá hoa. Châu Linh, xao xuyến thẹn thùng v́ ánh mắt của Lưu Bằng, nói tiếp:

   “Cám ơn anh, nhưng anh sẽ không c̣n chỗ để hóng mát buổi tối”.

   “Anh sẽ ra mái hiên hóng mát. Nhưng anh muốn hỏi em thời gian qua anh có phiền hà ǵ em và cậu em không?”

   “Không, trái lại em thấy mừng v́ anh chuyên cần học tập, nhiều lúc em có cảm tưởng anh măi học mà không biết có em bên cạnh,” Rồi nàng nói có vẻ như trách yêu, “Nhưng lúc nào anh chẳng có cô Dương Liễu bên cạnh anh và trong ḷng anh. Bây giờ th́ em hiểu tại sao những điều em mộng tưởng trở thành lố bịch v́ vô t́nh em như muốn chen giữa hai người”.

Lưu B́nh bối rối v́ câu chuyện đă bất ngờ chuyển hướng, chàng chống đỡ:

   “Đúng là có chuyện t́nh cảm giữa anh và cô ấy và có lúc anh có nghĩ về cô ấy nhưng đó là chuyện sau này. Hiện giờ anh chỉ nghĩ đến việc thi cử thành danh. Anh không mong cô ấy chờ anh. Thật t́nh anh muốn cô ấy gặp được nơi vừa ư.”

   “Lúc hai người mới yêu nhau điều ǵ đă làm anh yêu cô ấy?” Châu Linh giả vờ hỏi để thăm ḍ.

   “Em muốn hỏi điều ǵ? Về nhan sắc ư? Cô ấy không đẹp bằng em. Về sự giỏi giang ư? Cô ấy không hơn em. Nhưng yêu nhau cần ǵ phải có lư do. Anh yêu v́ cảm thấy yêu và muốn yêu thế thôi. Không cần lư do này nọ. Nếu ví dụ anh nói yêu em v́ lư do này nọ em có thích không. Khi những lư do đó qua đi th́ sao. Anh yêu một người nào th́ chỉ v́ người ấy là người ấy, thế thôià” Rồi chỉ tay vào sợi dây chuyền có miếng khánh ngọc mà Châu Linh đeo ở cổ nàng bên ngoài yếm trắng mềm nâng bộ ngực to tṛn, Lưu Bằng nói tiếp,

   “Nếu anh nói anh yêu em v́ em có sợi dây chuyền xinh đẹp mà Dương Liễu không có, em có tin anh không? Chắc chắn em sẽ coi t́nh yêu đó không c̣n giá trị.”

Châu Linh thẹn thùng v́ lời ví von đó, nhưng nàng cảm thấy đó là một t́nh yêu mà nàng vẫn ước mơ t́m được từ khi c̣n con gái nàng. Nàng cúi đầu, đôi mi cong hạ thấp, khẽ nói:

   “Cô ấy quả là hạnh phúc, không biết sau này em có được hạnh phúc giống vậy không.”

Thêm một lượt trà nữa cho Lưu Bằng, phần Châu Linh, nàng chỉ ngậm mấy cái bánh đậu xanh cho tan trong miệng, trả lời những câu hỏi của Lưu Bằng về việc buôn bán. Chàng chờ đợi nàng sẽ than thở nỗi cực nhọc vất vả của nàng trong nghề buôn bán, nhưng nàng không đả động đến. Sự hy sinh ấy đối với nàng là chuyện nhỏ.

Sau đó nàng xin phép trở lại buồng trong ḷng không khỏi xúc động, rồi nàng tự trách ḿnh về sự xúc động ấy, đă vậy lại c̣n thèm được hạnh phúc của Dương Liễu. Điều này làm nàng thấy anh chàng Lưu Bằng mồm mép này thật đáng ghét nhưng cũng không thiếu chân thành. Phần Lưu Bằng lui về án thư và nửa canh giờ sau chàng vào giường ḷng sầu muộn nhớ đến Thanh Hạc và Dương Liễu thầm mong hai cô nàng gặp được một tấm chồng hiền hậu. Riêng đối với Châu Linh chàng cảm thấy thanh thản v́ t́nh yêu của Dương Liễu đă cất đi sự bó buộc trong t́nh cảm chàng nghĩ ḿnh phải có đối với “nữ thí chủ” của ḿnh. Nếu có yêu Châu Linh, t́nh yêu chàng hoàn toàn không có ǵ là miễn cưỡng, mà là một sáng kiến tự do.

 

(

Hôm ấy, Châu Linh nghỉ bán, nàng đi lễ hội làng Song cùng Lưu Bằng, Cát Dương, A Lục, A Hồng. Họ đi từ sáng sớm, khi đến nơi mặt trời đă lên một con sào. Rất đông dân trong làng và ngoài làng về đây tham dự. Nhiều thanh niên nam nữ đi từng đôi hay từng nhóm ăn mặc đẹp nói cười vui vẻ. Cờ xí treo khắp nơi xung quanh đ́nh làng. Lúc họ vừa hoà nhập, đoàn rước sắc chỉ phong thần vua ban và bài vị thần hoàng đă bắt đầu đi vào đường chính đẫn đến cổng tam quan trước ngôi đ́nh. Các bô lăo, kỳ mục đi trước, có trống chiêng gơ nhịp mở đường, sau đó đến kiệu sơn son thếp vàng do bốn thanh niên cao ráo khiêng trên vai, bốn thanh niên khác cầm lọng che kiệu rồi đến đội nghi lễ mặc đồng phục, đầu đội nón dấu, quần quấn xà cạp, tay cầm giáo hay cầm cờ ngũ sắc.

Khi kiệu đă vào trong đ́nh, trống chiêng khua lên inh ỏi một lượt. Sau đó một tiên chỉ h́nh như là niên trưởng đọc lại sắc chỉ phong thần, một tiên chỉ chủ sự đọc lời khẩn cầu rồi lần lượt các tiên chỉ dâng hương, khói hương nghi ngút bay lên. Sau các tiên chỉ đến các chức sắc rồi các ông các bà theo độ tuổi lên bái quỳ và dâng hương, trong lúc phía sau đ́nh một đám phụ nữ đang chuẩn bị bữa tiệc cho cả làng, tiếng tṛ chuyện ồn ào, tiếng gọi nhau giục giă.

Trên sân đ́nh rộng có những tṛ chơi truyền thống như đấu vật, đánh cờ, đánh đáo, kéo co và ở một góc sân đ́nh gần con mương dẫn nước, một cột đánh đu đă được dựng lên bằng những thân tre rừng. A Lục, A Hồng nói họ không chịu được khói hương nên cùng Lưu Bằng đứng gần chỗ đu quay chờ Châu Linh và Cát Dương vào thắp hương lạy thần. Nhân lúc tṛ chơi c̣n chưa bắt đầu v́ người quản tṛ c̣n trong đ́nh chưa ra, A Hồng bắt chuyện với Lưu Bằng:

ố “Hôm trước d́ em có rủ cô Khánh Loan, vợ huynh đi chùa Bà Banh một chuyến để cầu con v́ nghe nói hai anh chị đă lấy nhau hơn một năm trước khi về huyện này, cô ấy chối không đi và cho d́ em biết hai anh chị đă quyết tâm ‘khi chưa thi đỗ th́ chưa động pḥng’, em nghe nói lại trong ḷng rất ngưỡng mộ anh là người có chí lớn và thấy hổ thẹn cho v́ ḿnh đàn ông như em là loại người kém cỏi, suốt đời chắc chỉ khuân thuê vác mướn mà thôi.”

Lưu Bằng vốn không thích loại đàn ông lắm chuyện nhưng chi tiết “diệt dục v́ lư tưởng công danh” gợi sự ṭ ṃ của chàng, chàng mỉm cười bí hiểm đáp lại:

ố “Ừ, anh cũng chẳng phải thần thánh ǵ, chỉ tại cô ấy muốn thế. Cô ấy lo lắng ǵn giữ cho anh khỏi sa đà nên anh phải cố theo à”

Tuy nói thế nhưng trong ḷng Lưu Bằng nghĩ khác, nếu điều này là sự thật th́ đây quả là một chuyện giống với tích “Lưu B́nh ố Dương Lễ” ngày xưa nhưng lần đầu tiên khi nghĩ đến tích chuyện này, chàng đă cho rằng chuyện ngụ ngôn ấy không có thật mà chỉ để răn đời nên không thể có sự trùng hợp nào cả. C̣n việc lấy tích người xưa để làm theo sau cùng chỉ là ư muốn được như người xưa lưu danh thơm cho hậu thế đối với chàng là một việc làm phù phiếm mà chàng không bao giờ thích. Lúc đó Châu Linh và Cát Dương dâng hương xong, từ đ́nh quay ra; người quản tṛ cũng vừa ra tới. A Lục liền đề nghị Lưu Bằng cùng đánh đu với Châu Linh. Lưu Bằng nhận lời ngay có lẽ v́ câu chuyện vừa rồi làm chàng hứng thú. Đứng trên thang đu và ngược chiều nhau, Lưu Bằng cho phép ḿnh nh́n Châu Linh đắm đuối. Nàng trông giống một nàng tiên bay trong gió, áo và váy phất phơ như cánh chim trời, dán chặt vào những đường cong của thân thể nàng, và đối chân nàng song song thanh tú. Khi hai thang đu ngược chiều gặp nhau nàng e thẹn mỉm cười cùng chàng. Hết lượt, Lưu Bằng d́u Châu Linh tựa vào một gốc cây to cho đỡ mệt, đi kiếm nước cho nàng uống và vui vẻ nói chuyện với nàng. Họ không để ư xem sau đó là A Lục đánh đu cùng Cát Dương như thế nào. Cái thang đu của A Lục bay lên rất cao nhưng ả không hề sợ hăi.

Trong đám người đứng xem có một đạo sĩ áo đen, lúc đầu thán phục cô ả nhưng sau lăo ta nghi ngờ có chuyện bất thường. Sẵn trong tay nải có hai bửu bối, một của Tây Dương là cái ống nḥm và một của Tàu là kính chiếu yêu, lăo liền lấy ống nḥm ra nhắm vào A Lục quan sát; A Hồng thấy vậy liền theo dơi lăo đạo sĩ. Bên kia ống nḥm, lăo đạo sĩ thấy ẩn sau cái váy dài, ở giữa hai chân A Lục có một vật như đuôi con rắn quấn thành một ṿng vào thang đu như cái dây neo tàu cột chặt vào trụ, v́ vậy A Lục không sợ rơi ngă. Lăo kinh hoàng thốt lên, “Con rắn yêu tinh, hôm nay mày sẽ tan xác dưới tay tao, từ độ cao đó rơi xuống chỉ có nát xươngà” A Hồng đứng gần bên nghe được cũng kinh hoàng không kém. Nó liền lùi lại và đúng lúc lăo đạo sĩ rút kính chiếu yêu ra nó chạy lao vào lăo đạo sĩ làm kính chiếu yêu văng xuống mương nước, miệng nó gào to, “ Trả lại túi tiền cho tao, đồ quân cướp giật”. Những người đứng quanh đó tưởng có người bị kẻ cắÔp giật tiền, người quay ngang, người quay dọc t́m kẻ cắp vô h́nh làm nhốn nháo một góc sân làng. Nhân lúc đó A Hồng chạy lại chỗ người quản tṛ bảo dừng thang đu của A Lục lại và nó kéo A Lục chạy ra khỏi sân chơi. Riêng lăo đạo sĩ chạy đến bờ mương, kêu lên, “Ôi, kính chiếu yêu của tôi rơi xuống mương rồi, ai xuống nhặt hộ.” Rồi khi chợt hiểu ra lăo la to, “Trời ơi, đồng bọn của nó đă làm văng cái kính của tôi để giải cứu nó rồi”.

Lưu Bằng và Châu Linh măi tṛ chuyện dưới gốc cây sung nên không thấy sự cố vừa xảy ra, dường như sáng nay hai người bỗng có hứng thú với việc tṛ chuyện riêng tư, hẳn Châu Linh sẽ phải trách ḿnh về sự hứng thú và yếu ḷng đó. Chỉ khi một cậu bé mà A Hồng và A Lục cho một ít tiền lẻ, nhờ nó đến bên hai người báo A Lục, A Hồng có chuyện đột xuất phải về trước, lúc đó hai người mới biết d́ cháu họ đă bỏ về.

Lưu Bằng, Châu Linh và Cát Dương được mời ở lại ăn cỗ trong làng v́ ông lư trưởng có người con trai học cùng với Lưu Bằng tại Thiên Thạch. Trong bữa ăn, những phụ nữ cùng chiếu đều khen Châu Linh xinh đẹp và khi họ biết Lưu Bằng cũng có mặt và ngồi trong một chiếu đàn ông, họ khen hai người thật đẹp đôi làm nàng thẹn thùng đỏ mặt. Một bà lớn tuổi c̣n nói với Châu Linh, “Cô sớm sinh quư tử nhé, giống cô hay giống cậu cũng đều xinh cả, nho nghiệp sẽ có người nối dơi”.

Lúc tiệc tàn mọi người uống nước ăn trầu thêm một lúc rồi về. Lúc đó trời đă xế chiều. Trên đường về lại Thiên Thạch, Châu Linh cảm thấy vui thích v́ chưa bao giờ nàng được chú ư như trong bữa tiệc cúng thần này. Những lần đến nhà quan đồng liêu của Dương Lư dự yến, giữa những người sang trọng với thức ăn mỹ vị cao lương, nàng thấy ḿnh chỉ là một cái bóng mờ bên cạnh Kim Ngọc, v́ gia thế Kim Ngọc cao sang lại là vợ cả. Vả lại không khí chân t́nh của làng xă khác hẳn thói giả tạo sáo rỗng của các nho quan. Với tâm trạng vui thích ấy, nàng đă để yên cho Lưu Bằng nắm lấy tay nàng dù chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi rồi lại buông ra. Phần Cát Dương cứ măi nghĩ đến A Lục mà anh ta đă cảm mến v́ ánh mắt lờ đờ, dáng đi đưa qua, đưa lại, mỗi bước đi A Lục hơi nẩy nhẹ đầu và vai ra sau rồi chúi nhẹ tới trước như một con rằn đang ḅ.

Châu Linh nh́n cảnh đồng ruộng trong nắng chiều tươi đẹp khác thường. Những cánh đồng với hai màu xanh vàng của vụ đông xuân sắp gặt kéo dài đến tận chân núi và dăy núi xa như một bức màn xanh lá phơi trong nắng xế. Những cánh c̣ màu trắng lướt nhẹ trên những ngọn cây và đâu đây có tiếng sáo diều vi vu vọng lại. Ôi cánh c̣ bay lượn tự do sáng lên trong nắng chiều như nàng đang cảm thấy ḿnh tự do thoát khỏi chiếc lồng son của dinh quan huyện Dương Lư ở đó nàng sống một cái máy ngay cả trong những lúc Dương Lư hành lạc với nàng. Bây giờ nếu có trở về cái lồng son đó, nàng sẽ mang theo tâm trạng tự do này. Rồi nàng thấy ḿnh bất công khi căm giận Lưu Bằng, chẳng phải v́ có chàng nàng mới khám phá lại tự do mà nàng đánh mất hay sao. Việc c̣n lại là nàng sẽ sử dụng tự do của ḿnh như thế nào. Nàng phải làm ngay hai việc một là trong mùa hè nóng bức này, nàng sẽ dọn ra ở nhà sau cho thoáng mát ngay sau khi Lưu Bằng sửa chữa bố trí lại như chàng đă nói, nàng không thể nhốt ḿnh trong căn buồng ngột ngạt ở nhà trên trong tầm mắt quan sát và theo dơi của lính già Cát Dương; hai là nàng sẽ cởi mở thân thiện với Lưu Bằng và sẽ sẵn sàng nhận sự giúp đỡ của chàng khi cần thiết, không thể nh́n chàng với vẻ thờ ơ lănh đạm và khinh ghét. “Ḿnh có mất ǵ đâu v́ lúc nào ḿnh cũng là người của Dương Lư”, nàng tự nhủ có đôi chút ngụy tín.

Lúc ấy họ đi ngang qua một ao sen, Lưu Bằng thích thú ngắm những bông sen hồng nhạt tươi nở. Thấy có mấy bông ở sát bờ ao, Lưu Bằng vói tay hái một bông và đi nhanh theo Châu Linh đưa cho nàng và nói:

   “Tặng em hoa này để em biết ḿnh cũng là hoa à”

   “Ồ đẹp quá! Cám ơn anh.” Nàng kêu lên.

   “Nhưng sao đẹp bằng emà Hôm nay em đẹp lắm.” Lưu Bằng nói.

Châu Linh đỏ mặt nghĩ thầm, “Anh chàng đang giở tṛ tán tỉnh ḿnh đây, chỉ hoài công thôi.” Rồi dù không đáp lại và tiếp tục ngắm cảnh hai bên đường, nàng thấy ḿnh cảm động. Trong lúc như để minh chứng lời ḿnh, thỉnh thoảng chàng quay sang nh́n ngắm nàng say đắm. Chàng tự hỏi phải chăng chàng đă yêu nàng v́ nàng có nhiều nét giống Tiên Hương. Vậy Dương Liễu đang chờ đợi chàng th́ sao? Sau cùng chàng nghĩ thầm “Thôi cứ để số phận an bài. Đă hai lần chàng đă để mất những người mà chàng tưởng ḿnh có măi. Nếu may ra lần này khác trước th́ Dương Liễu hẳn sẽ cùng nàng có chị có em.”

Tối hôm đó, lúc cắm hoa sen vào cái b́nh, Châu Linh nghĩ phải động viên chàng việc học tập nên lại gần nói với Lưu Bằng:

ố “Anh có nhiều ‘hoa’ trong nét bút, sao anh không tặng những hoa ấy cho em?’

   “Ư em làà?”

   “Em muốn xin anh viết tặng em một bài thơ Đường, chỉ bốn câu thôi, được không?”

   “Anh rất hân hạnh, nhưng hăy thong thả ít hôm để anh chọn cho em một bài có ư nghĩa.” Lưu Bằng vui mừng đáp lại và nh́n theo dáng đi uyển chuyển của nàng khi lui gót.

Châu Linh không ngờ rằng nàng xin thơ v́ ghen với Dương Liễu: có lần Dương Liễu khoe nàng bài thơ với thủ bút của Lưu Bằng. Phần Lưu Bằng chàng không bao giờ nghĩ ḿnh đă đề tặng bài thơ Hoài thủy biệt hữu cho Dương Liễu v́ cô ấy có biết chữ nho đâu. Chẳng qua chàng muốn nói với cô ấy rằng “dương liễu” là một h́nh ảnh đẹp trong thơ hơn là việc cô ấy đă là một h́nh ảnh đẹp trong ḷng chàng khi cô ấy tới tuổi dậy th́. Và Dương Lư anh cô ấy cũng hiểu đơn giản như thế. Cũng như sáng nay Châu Linh đă cất sợi dây chuyền có miếng khánh ngọc mà Dương Lư tặng nàng v́ sợ rơi mất khi đi cúng đ́nh làng Song, nhưng nàng quên rằng chính câu nói tối hôm kia của Lưu Bằng lúc ngồi uống trà đă làm cô xao xuyến và bớt đi ḷng kiêu mạn về nhan sắc của nàng. Sau này Cát Dương đă lấy cắp sợi dây chuyền ấy bán lấy tiền để gia nhập nhóm thanh niên ăn chơi lêu lổng ở Thiên Thạch do Khắc Viên làm thủ lănh.

 

(

Ba ngày liền, Châu Linh ở chợ không thấy A Lục đi bán qua cửa hàng của nàng, cũng không thấy A Hồng khuân vác hàng hoá cho bạn hàng. Nàng không hề biết hai d́ cháu chạy trốn lăo đạo sĩ và kính chiếu yêu của lăo. Và hai con rắn yêu tinh ấy đă bàn nhau phải rút lui khỏi huyện này v́ đă bị phát hiện. Nhưng trước khi ra đi chúng phải làm xong một việc quan trọng: A Lục sẽ có một buổi tṛ chuyện với Châu Linh và A Hồng phải giới thiệu Cát Dương cho một tay chơi bời phóng đăng là Khắc Viên.

Nếu trước đây ngồi bán hàng một ḿnh, đôi khi nàng nghĩ đến Dương Lư hoặc cảm thấy buồn chán th́ nay thỉnh thoảng nàng nghĩ đến Lưu Bằng. Nàng thấy ánh mắt chàng trên thang đu lúc lên cao, lúc xuống thấp nh́n nàng âu yếm. Cái dư vị của sự âu yếm ấy c̣n đọng lại trong nàng mấy hôm nay làm nàng nửa băn khoăn nửa vui sướng. Mặt khác nếu trước đây nàng nghĩ Dương Liễu tinh ranh làm Lưu Bằng ngả ḷng yêu thương ‘con bé’, giờ đây nàng nghĩ cái thói mộng mơ của Dương Liễu xem ra cũng có ích v́ đă giúp ‘con bé’ chọn đúng cho ḿnh một người nho nhă, điềm đạm lại phong lưu. Nàng nghĩ không thể coi thường nó được. Ngày xưa, Châu Linh cũng hay mơ mộng nhưng hoàn cảnh cuộc sống phải buôn bán vất vả và nhất là thực tế thô nhám gồ ghề sau ngày hôn lễ đă buộc nàng buông bỏ mộng mơ và đầu hàng thực tế.

Châu Linh c̣n nhớ như in tiết trùng dương năm ngoái ba chị em chờ măi không thấy Dương Lư về mặc dù rượu và hoa cúc đă sẵn sàng bên cạnh một ít gị thủ, thịt quay. Kim Ngọc đề nghị mỗi người làm một bài thơ nôm trong đó có hai chữ “sắc-không” trong kinh Bát Nhă Ba la mật, kết quả bài hay nhất theo đánh giá của Kim Ngọc là bài của Dương Liễu một người ít chữ nhất trong ba người. Ba bài ấy như sau:

Bài của Kim Ngọc: “Có câu sắc sắc, không không,

Những là chất để bên ḿnh chờ nhau,

Tơ duyên bởi việc gieo cầu,

Những mong bền vữờng bạc đầu sắc son.”

Bài của Châu Linh: “Nhớ anh nào kể sắc không,

Ḷng son luôn vẫn chờ mong anh về,

Đốt hương trầm giữa pḥng khuê,

Để anh trả lại cơn mê cho nàng.”

Bài của Dương Liễu “Phật môn tụng niệm sắc không,

Đôi ta đă kết tơ hồng trao nhau,

Xa anh ṿ vơ nỗi đau,

Hộp ngà ngày một đầy châu lệ buồn.”

Hôm ấy, Châu Linh không hoàn toàn đồng ư với sự đánh giá của Kim Ngọc, v́ trước lúc ứng khẩu làm thơ, Kim Ngọc phải giải thích cho hai người ư nghĩa của “sắc không” trong kinh. Nhưng đến hôm nay khi đă đối diện mỗi ngày với đối tượng trong bài thơ của Dương Liễu, Châu Linh càng thấy Kim Ngọc có lư. Nàng cho rằng t́nh yêu chân thật có những sáng kiến mà tài năng không biết. Vậy phải chăng một t́nh yêu không sinh hoa trái sẽ là một t́nh yêu cằn cỗi. Và rồi nếu người Dương Liễu mến yêu là một kẻ hèn kém, liệu ‘cô bé’ có nghĩ ra được điều ǵ hay ho thú vị không. V́ thế câu “tôi yêu” xem ra không quan trọng bằng “tôi yêu AI?” và câu hỏi này có lúc đă chất vấn chính nàng.

Buổi tối khi về đến nhà, Châu Linh thấy gian nhà kho cũ đă được Lưu Bằng bố trí lại thành một căn pḥng. Cả ngày hôm ấy Cát Dương không về nhà sau khi dọn hàng buổi sáng cho Châu Linh, buổi chiều hắn có ghé giúp nàng thu xếp hàng hoá sau đó lại đi vui chơi hẹn tối mới về. Từ ngày làm bạn với A Hồng, Cát Dương hay đàn đúm nhậu nhẹt với những kẻ chây lười, trác táng. Những ngày như thế, buổi trưa Lưu Bằng phải ăn cơm nguội hay phải tự ḿnh xuống bếp nấu cơm và cũng từ việc nấu nướng ấy, chàng nghĩ mỗi chiều tối phải phụ giúp Châu Linh chuẩn bị bữa cơm tối v́ nàng đă vất vả cả ngày ngoài chợ huyện rồi. Dù Châu Linh có bảo chàng ra khỏi nhà bếp, chàng vẫn lẩn quẩn bên cạnh để giúp một tay hay nói một vài câu chuyện cho vui như ngày xưa c̣n bé, chàng hay vào bếp lẩn quẩn bên chân mẹ.

Trong lúc chờ cơm chín, Châu Linh xem qua căn pḥng mới của nàng. Cuộn phên tre đă được đóng lên trên cột thành một bức ngăn, bên trong có cái sạp gỗ thành một cái buồng thoáng mát với hai cửa sổ nhỏ và một cửa vào bên tay trái của cửa nhà kho. Ngày mai tấm phên tre sẽ được dán giấy hoa bên trong và chỗ cửa treo một bức màn bằng vải hoa là sử dụng được. Lưu Bằng đi theo bên cạnh Châu Linh nói hai tấm đệm to c̣n mới chàng sẽ giặt sạch rồi dùng một tấm bọc lại mặt sạp, tấm kia có thể dùng làm một cái nệm rơm khi mùa đông đến. Châu Linh rất hài ḷng và hai ngày nữa nàng sẽ ngủ đêm trong căn pḥng mới. Lưu Bằng cũng vui lây. Sau đó Châu Linh dọn cơm và hai người dùng bữa.

Trước đây dù có lúc chỉ có hai người ăn cơm chung, nàng luôn giữ vẻ lạnh lùng như băng giá, nhưng gần đây nàng thấy thẹn thùng khi đối mặt với Lưu Bằng, nhất là những khi chàng nh́n nàng dịu dàng âu yếm. Nàng tự nhủ: “Nguy hiểm quá, hay là ḿnh cũng đă phải ḷng chàng”. May mà nàng đem những câu chuyện ở chợ kể lại để giả vờ không biết nàng đă bắt đầu có những cảm xúc của một kẻ đang từng bước nhỏ đi vào t́nh yêu.

 

(

Sau ba ngày vắng bóng A Lục xuất hiện, đến sạp hàng của Châu Linh nói lời từ biệt v́ phải về lại Thiên Thành mà theo lời ả là chỗ quê nhà:

   “Chị phải về lại Thiên Thành nên đến chào em,” ả nói “Xa em chắc chị sẽ nhớ em nhiều, sau này gặp lại chắc em đă tay bồng con thơà”

   “Em thấy ở đây chị bán bánh cũng được đấy chứ, A Hồng cũng có việc khuân vác trong chợ.” Châu Linh ngắt lời ả và thật thà nói.

   “Đúng đấy, nhưng ở nhà có báo cho chị biết Thiên Thành có mở một vơ quán dạy vơ nghệ cho thanh niên và họ cần một người nấu cơm cho các vơ sinh và quét dọn vơ đường nên người nhà đă xin cho chị vào làm, thế nên chị và A Hồng phải về Thiên Thành ngay. Phần A Hồng coi việc quét dọn pḥng ốc cho các vơ sinh. À mà em có biết không, ông chủ vơ quán là Dương Lập, chú của quan tri huyện Dương Lư đấy.”

Nghe nói đến Dương Lư, Châu Linh giật nẩy ḿnh v́ chuyện chú chồng nàng mở vơ quán ở Thiên Thành nàng đă biết trước, v́ Dương Lư muốn chú chàng truyền hết vơ công cho chàng trước khi chàng nhận chức Tán lư quân vụ đi dẹp “loạn đảng” và bọn dân ngu theo đạo Tây Dương.

   “Em có biết không, quan huyện Dương Lư ấy có tới hai bà vợ nhưng “việc ấy” của ông ta mạnh lắm thỉnh thoảng ông ta có ghé lầu xanh t́m kỹ nữ, lúc đó chị đang ở đợ cho lương y họ Tŕnh, thấy thỉnh thoảng ông ấy đến lấy thuốc ngâm rượu để tăng lực trong chỗ pḥng the. Có lần chị ở sau b́nh phong nghe lén mới biết đó là toa thuốc Thắng dương rồi chị nh́n kỹ mặt quan huyện, thấy ông ta cao ráo như cậu Lưu chồng em nhưng da xanh nâu không trắng hồng như cậu Lưu, mắt tri huyện sâu cằm hơi nhọn lại có nốt ruồi bên phải cằm, chị biết ngay con người này đa dâm vô độ. Lúc đó tri huyện nhờ Tŕnh lương y xem mạch để biết ḿnh có đủ sức gánh vác trọng trách trong quân không. Thầy Tŕnh đều khen là tốt. Nhưng khi tri huyện ra về thầy Tŕnh thở dài nói với phu nhân, ‘Con người ấy làm cho những phụ nữ qua tay ḿnh rất sướng nhưng không thể sinh con v́ lửa thận là lửa diêm sinh trong hoả sơn mà không có nước mưa nguồn hoá giải’àChị nghe lén được cũng cảm thấy xót xaà Nhưng sao em mặt mày xanh xao thế kia, em có trúng gió không đấyà”

Châu Linh cố gắng lắm để giữ thái độ b́nh thản trước câu chuyện kinh hoàng mà có thật này v́ có lần nàng đă đến lấy thuốc trị no hơi ở Tŕnh lương y và biết ông rất giỏi y thuật. C̣n việc Dương Lư dùng toa thuốc Thắng dương nàng cũng có biết. Nàng vội nói với A Lục:

   “Em không sao đâu chỉ thấy hơi mệt. Chị làm ơn mua giùm em một ly trà vối.”

A Lục vộại chạy đi ngay, không lâu sau quay lại với cốc trà vối và một ít bánh đậu xanh, ả cũng t́m được một lọ dầu để xức ở chân và tay cho Châu Linh. Ả không nói thêm ǵ nữa, chỉ tập trung săn sóc cho nàng. Khi thấy nàng đỡ mệt, ả đi t́m Cát Dương đang ngồi nhậu với A Hồng và Khắc Viên ở một quán cuối chợ, ả bảo Cát Dương phải đi dọn hàng và đưa Châu Linh về sớm. Cát Dương phải bỏ dỡ buổi nhậu. A Hồng cũng đứng lên theo d́ hắn về nhà và chỉ trong nháy mắt hai con người bí ẩn ấy hoàn toàn biến mất khỏi Thiên Thạch, không để lại một dấu vết nào, trong lúc lăo đạo sĩ đang lang thang trên con đường từ chợ huyện đến huyện nha sau ba ngày lục lạo khắp làng Song t́m hai con rắn tinh để trừ hại.

 

.